g ôm ghì lấy cô :
– Đdừng khóc Thụy , em như vậy hoài anh khổ tâm quá . Anh không muốn làm cho em đau khổ vậy đâu . Bỏ qua cho anh nghe em.
Đan Thụy mở mắt , lăn mình tránh xa anh . Cô bước xuống đất , dựa tường nhìn anh :
– Từ giờ về sau yêu cầu anh đừng chạm vào tôi nữa . Tôi không xem anh là chồng nửa đâu . Tôi không chấp nhận tình cảm nửa rồi . Nếu thấy không đồng ý thái độ của tôi , anh có thể ký giấy ly dị . Tôi không từ chối đâu.
– Ly dị ?
Khoa choáng váng ngồi im . Không ngờ cô phản ứng quyết liệt như vậy . Giọng anh lạc đi :
– Em sẵn sàng bỏ rơi anh vì một lỗi lầm nhỏ như vậy sao ?
Giọng Đan Thụy róa hoảnh :
– tôi ước gì tôi có thể làm được như anh , để anh hiểu được cái đau anh đã gây cho tôi.
Bất giác nước mắt lại trào ra . Cô quẹt mắt nhìn Khoa một cách căm hờn :
– Nêu không bỏ được chị ấy thì anh cưới tôi làm gì ? Anh muốn cùng một lúc có cả hai người . Làm như vậy anh không cảm thấy mình Ích kỷ sao ?
– Anh xin thề là không có nghĩ tới Tú Vân nửa . Tin anh đi Thụy ?
– Sao anh cứ xem tôi là con nít hoài vậy . Anh đan dù sao cũng tôn trọng tôi hơn anh nhiều . Có lẽ anh ta nói đúng . Mối tình 10 năm của anh không dễ dàng quên đâu . – Cô nhắm mắt lại khóc không thành tiếng :- Chỉ có tôi là bị lôi vào làm người thứ ba . Số phận tôi là như vậy đó sao ?
Nghe nhắc đến Trọng Đan , Khoa phừng lên gnhen tuôn . Anh biết hắn chia rẽ anh với Đan Thụy để chiếm lấy cô . Điều đó làm anh tức điên cả người , nhưng không thể tìm hắn mà nện cho hắn một trận . Nhất là bây giờ trong mắt Đan Thụy , anh là tên đê tiện . Có thuyết phục cô cũng không nghe . Anh đành nuốt giận im lặng.
Anh nhìn Đan Thụy chăm chăm . Cặp mắt sưng đỏ của cô làm anh thấy đau lòng . Cả ngày nay cô khóc nhiều quá . Anh muốn dỗ cho cô nín , nhưng Đan Thụy có chịu nghe anh nói đâu.
Thái độ xa cách của cô làm anh khổ sở mà đành bất lực . Buổi tối , cô lặng lẽ ôm mền gối ra phòng khách . Loay hoay kê chiếc gối ở ghế salon . Khoa giữ tay cô lại :
– Em không cần phải làm như vậy . Vào phòng ngủ đi . Anh hứa sẽ không làm phiền em đâu.
Đan Thụy im lìm nằm xuống , quay mặt vào trong như không nghe Khoa nói . Anh cúi xuống người cô :
– Nếu em không nghe , anh sẽ bồng em lên đưa vào gường . Em muốn anh cứng rắn với em không ?
Đan Thụy hất tay Khoa ra , ngồi ngay dậy , bỏ vào phòng trong . Khoa ngồi im nhìn theo cô , rồi chán nản nằm dài xuống ghế . Không biết cô sẽ cấm cửa anh đến bao giờ . Không ngờ Đan Thụy bình thường nhu mì . Khi ghen lại cương quyết cứng rắn đến vậy.
Mấy ngày kế tiếp , cuộc sống gia đình đối với Khoa thật là nặng nề . Mỗi ngày Đan Thụy vẩn lo săn sóc cho anh . Nhưng giữ thái độ xa cách tuyệt đối , không cách gì Khoa đến gần cô được . Anh bắt đầu thấy sợ chất thép tiềm ẩn bên trong con người cô . Tú Vân đanh đá dữ dằn đến vậy , nhưng so ra dễ dỗ hơn Đan Thụy nhiều . Đến giờ anh mới khám phá cô vợ mình không đơn giản tí nào.
Cuộc sống gia đình tẻ lạnh . Công việc công ty còn làm Khoa chán nản hơn . Hơn nữa tháng nay vẩn chưa có lương vì ông giám đốc đi nước ngòai liên tục . Sự túng thiếu làm anh có cảm giác cùng quẩn đến phát điên . Anh không chịu nổi thực trạng quanh quẩn như vậy.
Chiều nay tan giờ là anh không muốn về nhà chút nào . Anh sợ chạm phải thái độ lạnh lùng của Đan Thụy . Sợ cảm giác cô đơn đến ngay trong mái ấm gia đình của mình . Anh theo Hưng về nhà hắn . Mang theo cả chai rượu . Anh muốn say cho quên trời quên đất với hắn.
Cả buổi chiều anh và Hưng ngồi bên nhau , lặng lẽ uống . Cả hai đều lầm lì không nói . Hưng , từ lâu đã chán đời nên hắn luôn trầm mặc Ít nói . Hắn sống một mình trong căn nhà khá rộng . Từ lúc vợ hắn đòi ly dị để kết hôn với một người ngoại kiều đài Loan , hắn chán nản bỏ mặc tất cả . Căn nhà bề bộn như nhà hoang . Khoa và hắn không có chổ nên cứ ngồi bừa dưới đất , mạnh ai nấy dựa tường nốc rượu.
Cuối cùng cũng hết chai , nhưng chưa ai đến nổi say quên trời quên đất như ý muốn . Khoa chệch choạng đứng lên về nhà . Hưng cười khẩy :
– Không dám ở lại à ?
Khoa phẩy tay như không hề bị chọc tức :
– Không thể không về . Một lần đi đêm là lãnh hậu quả nặng quá rồi . Không hiểu sao tao lại sợ cô ta đến vậy chứ . Cô ta có cách trị chồng thật là đáng sợ.
Anh khệng khạng đi ra cửa . Gió đêm là anh tỉnh lại một chút , nhưng không vì vậy mà vơi đi sự chán đời . Anh vào nhà , Đan Thụy đang ngồi chống tay bên cửa sổ , dửng dưng như không thấy anh . Anh cười gằn , loạng choạng đến trước mặt cô :
– En hay lắm , cứng rắn lắm . Chồng có đau khổ ra sao em cũng mặc , có rắc rối khó khăn gì em cũng không quan tâm , miển là thoa? mãn được cơn giận vô lý của em . Tôi phục em lắm.
Đan Thụy nhìn chổ khác . Nhưng Khoa bóp cằm cô , quay mặt lại đối diện với anh :
– Em tránh đi đâu , và liệu có tránh hoài được không ? Sống như vậy mà còn sống được sao ? Dễ chịu lắm sao ? Tôi chán lắm rồi , hết chịu đựng nổi rồi . Có một cô vợ lúc nào cũng coi mình như kẻ thù liệu có ai chịu đựng nổi không ? Em nói đi !
Đan Thụy nhăn mặt vì đau , cô cố đẩy tay Khoa ra :
– Anh say rồi , cách duy nhất là đi ngủ đi