Disneyland 1972 Love the old s
Bí mật tình yêu phố Angel

Bí mật tình yêu phố Angel

Tác giả: GirlneYa ( Quách Ni )

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3219785

Bình chọn: 9.5.00/10/1978 lượt.

ước vào cổng lớn của Lầu vọng tinh.

Bên trong vẫn như lần trước, không hề có ánh đèn, tối om như mực!

Két!

Tôi còn chưa kịp định thần, tên Lăng Thần Huyền đã đóng cửa sắt lại.

“Này, Lăng Thần Huyền, cậu làm gì vậy?” Tôi sợ hãi, vừa đấm cửa thình thình vừa hét lên.

“Ha ha! Tô Hựu Tuệ! Cô cho rằng Lăng Thần Huyền này lại dễ dàng xin lỗi cô vậy sao? Nói cho cô biết, nơi này là một trong ‘Thất quỷ địa’ của trường Sùng Dương, có tên là ‘Linh đài nguyền độc’! Tối nay cô cứ ngoan ngoãn ở trong đó nhé! Ha ha ha!”

“Lăng Thần Huyền! Mau thả tôi ra!”

Tôi cố gắng gào to, nhưng bên ngoài không có động tĩnh gì, tên khốn Lăng Thần Huyền đó đã biến mất dạng.

Hu hu hu! Tôi chỉ mất cảnh giác có một chút đã sập bẫy của tên khỉ ngố, Sao tôi lại đi tin lời tên gian manh đó, lại còn tưởng là hắn thành tâm xin lỗi nữa chứ. Tức thật!

À! Đúng rồi, tôi có mang điện thoại di động theo.

Tôi sung sướng móc điện thoại ra khỏi túi.

“Tít…” Ddienj thoiaj hết pin, tự động ngắt máy.

Híc! Đúng là cái điện thoại phản chủ, cứ lần nào có việc hệ trọng là y như răng nó lại dở chứng! Tôi chỉ muốn nên nó vỡ tan tành luôn.

Bây giờ làm thế nào đây? Tôi nhìn xung quanh, mặt trời đã xuống núi rồi, ở đây lại không có đèn đuốc gì, đâu đâu cũng là một màu đen kịt.

Hình như lúc nãy tên Lăng Thần Huyền nói đây là một trong ‘Thất quỷ địa’ của trường Sùng Dương, có tên là ‘Linh đài nguyền độc’. Ôi trời ơi, lỡ có ma bất chợt nhảy ra thì tiêu! Nhưng lần trước Lý Triết Vũ cũng đưa tôi đến nơi này ư?

Đúng rồi! Chi bằng cứ đi lên lầu thứ 11 xem có cái gì? Ít ra thì trên đó cũng không tôi đen như mực giống dưới này.

Nghĩ đoạn, tôi cắn răng, hít một hơi sâu, bước lò dò theo bục cầu thang.

Một bước, hai bước, ba bước…

Một tầng, hai tầng, ba tầng…

Tâm trạng lo lắng, căng thẳng dần biến mất, thay vào đó là cảm giác lâng lâng giống như lần đầu tiên tôi lên đây cùng Lý Triết Vũ.

Cộp! Cộp! Cộp!

Oái! Tiếng gì vậy? Toàn thân tôi run bắn, vội vã dừng bước, tiếng động đó cũng ngừng theo

. Híc… Làm tôi sợ hú hồn! Hóa ra là tiếng bước chân của tôi!

Cộp! Cộp! Cộp!

Ha ha ha! Là tiếng bước chân của tôi! Không sợ, không sợ!

Cộp! Cộp! Cộp!

Ha ha ha, là tiếng…

Ối! Đợi đã! Rõ ràng tôi… tôi đang đứng im tại chỗ không nhúc nhích! Sao… sao vẫn có tiếng bước chân nhỉ?

Lẽ nào… Không thể nào! Không thể nào! Chắc tôi nghe nhầm rồi! Đúng thế! Nghe nhầm rồi!

Tôi cố gắng không nghĩ ngợi linh tinh, cả người run lên bần bật, rón rén nhón chân tiếp tục bước lên trên.

Nhưng chân tôi vừa giơ lên thì…

Cộp! Cộp! Cộp!

Á… tiếng bước chân… Tôi.. tôi vừa nghe thấy… Không sai! Đúng là có tiếng bước chân! Lẽ nào… có ma thật?

Đúng lúc này, tôi lấy hết can đảm từ tè quay đầu nhìn xuống phía dưới, một cái bóng đen lắc lư xuất hiện ngay trước mắt tôi.

“Ma… Á á á!” Tôi sợ đến nỗi hồn siêu phách lạc, mặt tái xanh như tàu lá chuối, quay người bỏ chạy.

“Đứng lại! Không được chạy!” Ma biết nói kìa, má ơi!

Giọng nói này nghe là lạ… ôi, lạ là đúng rồi! Tô Hựu Tuệ, mày gặp ma thật rồi!

“Ngươi… ngươi… muốn gì?” Tôi nói như hết hơi.

“Ta muốn…” Ma vừa nói vừa tiến sát lại gần tôi… Ối trời ơ! Ngày tàn của tôi đến rồi sao? Chúa ơi, con vẫn còn ham sống lắm!

“Á!” Ma đột nhiên nắm chặt lấy tay tôi, tôi cuống cuoognf hét lên, nước mắt nước mũi giàn giụa.

Hơ? Nhưng sao tay con ma này ấm thế nhỉ? Ma mà có thân nhiệt ư?

“Hơ hơ… bé Hựu Tuệ, là tôi đây!”

Sao giọng của con ma nàu nghe quen thế?

“Kim Nguyệt Dạ!”

“Hơ hơ… Ngay cả giọng tôi mà bé cũng không nhận ra sao?” Tên ‘ma’ bước đến trước mặt tôi. Nhờ chút ánh sáng nhỏ nhoi, tôi nhận ra một khuôn mặt quen thuộc.

Phù! Đúng là Kim Nguyệt Dạ rồi!

“Kim Nguyệt Dạ! Đúng là cậu… Đúng là cậu thật…” Hóa ra là tên Kim Nguyệt Dạ, tôi thở phào, hạ bàn tay đầm đìa mồ hôi đang túm chặt lấy ngực áo xuống.

“Bé Hựu Tuệ, sao bé nhát gan thế? Hơ hơ hơ, khóc phòi cả bong bóng mũi ra kìa!”

Thằng cha Kim Nguyệt Dạ thích thú nhìn bộ dạng hoảng loạn tột độ của tôi.

“Hừ! Cậu còn dám nói nữa hả? Nếu không phải tại ông bạn bất trị Lăng Thần Huyền của cậu thì tôi sao lại bị giam trong khu nhà quái quỷ này?” Tôi hằn học.

“Hơ hơ hơ…. Tên đó đúng là ‘ghét cái ác như nhà nông ghét cỏ’! Hơ hơ hơ…”

“Cái gì mà ‘ghét cái ác như nhà nông ghét cỏ’? Cậu nói thế là ý gì hả? Có giỏi thì nói lại xem!” Tôi tức tối la lớn.

“Được rồi, được rồi! Coi như tôi chưa nói gì hết!” Kim Nguyệt Dạ giơ hai tay đầuKim Nguyệt Dạ hàng, “Dù gì bé Hựu Tuệ cũng đến đây rồi, để tôi dẫn bé đi thăm quan nơi này chút! Đây là một trong những cảnh đẹp của trường Sùng Dương đấy!”

Một trong những cảnh đẹp của trường Sùng Dương á? Đây là một trong ‘Thất quỷ địa’ của trường Sùng Dương mà! Nhưng Lý Triết Vũ đã từng đưa tôi đến đây…

Tôi nhìn Kim Nguyệt Dạ đứng ngay bên cạnh, rồi lại nhìn lên lầu 11 chỉ còn cách có vài bước chân, không biết lấy can đảm từ đâu, tôi gật đầu đồng ý.

THREE

Cứ như thế, tôi theo chân Kim Nguyệt Dạ, lần mò tay vịn cầu thang xoắn ốc đi lên phía trên…

Cầu thang yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ có tiếng bước chân của hai chúng tôi vọng lại. Có điều lúc nãy tôi sợ mất mật, nhưng bâ