Bí mật tình yêu phố Angel

Bí mật tình yêu phố Angel

Tác giả: GirlneYa ( Quách Ni )

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3219740

Bình chọn: 10.00/10/1974 lượt.

niên. Ông ta là ai? Lẽ nào là...

Kim Nguyệt Dạ quay lưng về phía tôi, tôi không nhìn thấy vẻ mặt của hắn, còn ông chú kia đã đi tới gốc cây si, bọn họ bắt đầu nói chuyện.

“...Kí vào đây đi... Đã mười năm rồi... Có lẽ không quay lại nữa đâu...”

Chà... có vẻ như bọn họ quen nhau, nhưng họ đang nói gì thế? Lẽ nào đang bàn bạc âm mưu xấu xa nào đó? Tôi đứng cách xa họ quá nên nghe không rõ.

Hừm! Hay là tôi đi vòng tới sau cây si nhỉ? Cây si to như vậy chắc bọn họ không phát hiện ra tôi đâu.

OK, cứ làm vậy đi. Không vào hang cọp làm sao bắt được cọp con? Khà khà khà, công chúa Tô Hựu Tuệ dũng cảm tiến lên, tiến lên nào!

Xoạt!

Tôi rón rén nhảy ra từ chỗ nấp, lom khom định đi vòng ra sau đồng hoa oải hương.

Ớ, hình như dưới chân tôi có vật gì đó mềm mềm! Tôi cúi đầu nhìn xuống...

Ối cha mẹ ơi! Toi rồi! Một con chó béc-giê to tướng đang trợn hỏa mắt nhìn chóng hcoj chân tôi giẫm vào đuôi nó.

“Ơ hơ hơ hơ! Anh chó béc-giê đẹp trai hết xẩy! Em không cố ý giẫm vào đuôi anh, xin anh tha cho em!” Tôi mặt mày cầu khẩn, xin lỗi rối rít.

Không ngờ có ngày ngọc nữ Tô Hựu Tuệ lẫy lừng này lại phải hạ mình xin lỗi một tên béc-giê, đúng là sự sỉ nhục! Híc, nhưng vì mạng sống mỏng manh, tôi đành phải cắn răng chịu đựng.

“Hu...hu...hu” Khổ nỗi anh bạn béc-giê kia chẳng hề mảy may để ý đến lời xin lỗi thống thiết của tôi, nó nổi giận đùng đùng, nhe hàm răng trắng nhọn ra, dường như chuẩn bị tư thế lao tới ‘cạp’ cho tôi một trận tơi bời.

Thấy mềm không được, tôi đành phải dùng biện pháp mạnh! Tôi chun mũi lại nhe răng ra.

“Ê! Tên béc-giê hôi như cú kia! Mày cho rằng tao sợ mày à? Mày đừng có tưởng chỉ mình mày có răng sắc nhé! Tao cũng có! Thế nào? Hừ! Đồ ngốc!”

“Gâu gâu grừ...”

“Á! Anh béc-giê, em trót dại nói xấu anh! Em van xin anh không được sao?” Hai chân tôi run lên như cầy sấy.

“Gâu gâu grừ...”

Con chó béc-giê này mềm không tha, rắn không buông, tốt nhất là tôi nên chuồn thôi.

Giời ạ! Đúng là họa vô đơn chí, sau thì chó dữ, trước thì đá ngáng chân.

Trong lúc tôi mải quay đầu nhìn xem con chó béc-giê có đuổi kịp mình không, ai dè chân bị vấp phải hòn đá, thế là ngã lăn cù chiềng ra đất.

Rầm!

Con chó béc-giê đuổi đến nơi, nó gườm gườm nhìn tôi rồi lao như bay tới.

Huhuhu... Tiêu thật rồi! Xem ra hôm may công chúa Tô Hựu Tuệ sắc nước hơn trời, thông minh tuyệt đỉnh phải chết dưới hàm răng hôi hám của con chó dữ dằn này! Trên trang nhất báo ngày mai sẽ có tin cực hot: Nguyên nhân vì sao Miss teen Milan Tô Hựu Tuệ bị chó dữ tấn công, phải bỏ mạng tại cánh đồng hoa oải hương?

Khi tôi đã gần chìm trong tuyệt vọng, đột nhien có người đứng chắn trước mặt tôi...

Là Kim Nguyệt Dạ!

Kim Nguyệt Dạ giơ cao cành cây trong tay phang mạnh vào đầu con chó dữ! Con chó béc-giê rú lên rồi bỏ chạy.

“Kim Nguyệt Dạ.... hu hu hu...” Tôi sợ mất mật, khóc toáng lên.

“Hựu Tuệ, cô không sao chứ? Mà sao cô lại ở đây?” Kim Nguyệt Dạ quỳ xuống bên tôi, nhìn tôi chằm chằm.

“Tôi... tôi... đi dạo ấy mà! Hi hi hi!”

“Đi dạo ư? ĐI bộ từ phố Angel đến đây phải mất ít nhất 1 tiếng đồng hồ, cô đi dạo xa thế nhỉ?” Kim Nguyệt Dạ ngờ vực.

“A... tôi... cái này... Ha ha ha...” Vừa mới bị chó béc-giê làm cho bạt vía, đầu tôi rối như tơ vò, không tìm ra nổi một lý do đơn giản nhất.

“Bé Hựu Tuệ à, mau khai thật đi! Hơ hơ, nếu không tôi bắt con béc-giê kia lại gây giờ...”

“Á! Đừng, đừng! Tôi khai! Tôi... tôi theo dõi cậu, sợ cậu bày trò gì mờ ám để tăng số phiếu ủng hộ trong cuộc thi lần này...” Tôi càng nói càng lí nhí, câu cuối cùng như mất hút.

Kim Nguyệt Dạ im lặng nhìn tôi rồi phì cười.

“Hơ hơ hơ! Bé Hựu Tuệ đề phòng kĩ ghê! Tôi làm gì thâm hiểm đến thế?”

“Vậy ư?” Tôi bĩu mội.

Kim Nguyệt Dạ nhíu mày, đứng dậy, quay người đi về phía cánh đồng hoa oải hương.

“Kim Nguyệt Dạ, đợi đã!” Tôi sợ con béc-giê kai quay lại trả thù bèn lồm cồm dậy, phủi đất cát trên người, chạy tót theo Kim Nguyệt Dạ.

FIVE

“Chà chà, tôi không biết là ở gần thành phố Milan lại có cánh đồng hoa oải hương đẹp thế này! Dễ chịu quá!” Tôi nhảy nhót trên đồng hoa. “Lần sau tôi sẽ dẫn Tô Cơ và Hiểu Ảnh đến đây, hai nhỏ đó đảm bảo cui phải biết. Ha ha ha!”

Kim Nguyệt Dạ im lặng rảo bước, cuối cùng hắn ngồi phịch xuống gốc cây si. Kể cũng lạ, không thấy ông chú lúc nãy đâu nữa...

“Kim Nguyệt Dạ... cậu sao thế? Ông chú ban nãy nói chuyện với cậu là ai thế? Chắc không phải bố cậu chứ?” Tôi chạy đến bên Kim Nguyệt Dạ rồi ngồi thụp xuống, tò mò nhìn hắn ta.

Kim Nguyệt Dạ dường như bừng tỉnh, hét ầm lên: “Ông ta không phải bố tôi!”

Kim... Kim Nguyệt Dạ! Người vừa lớn tiếng với tôi là Kim Nguyệt Dạ sao?

Kim Nguyệt Dạ thần người ra nhìn tôi, sau đó thở dài nặng nề.

“Xin lỗi nhé, Hựu Tuệ!”

“Không sao, he he... cậu không sung bằng con béc-giê vừa rồi đâu!” Tôi nháy mắt chọc hắn.

“Hừ, đồ heo ngố, cô dám so tôi với con chó đó hả?” Kim Nguyệt Dạ vừa bực mình vừa buồn cười nhìn tôi.

“Hà hà! Thế thì sao nào? Tôi học cậu đấy!” Tôi hướng về phía Kim Nguyệt Dạ làm mặt xấu êu êu.

Kim Nguyệt Dạ thộn mặt ra rồi ngao ngán lắc đầu.

“... Còn nhớ hôm chúng ta ở bờ biển không?”


Polaroid