Bí mật tình yêu phố Angel

Bí mật tình yêu phố Angel

Tác giả: GirlneYa ( Quách Ni )

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3219805

Bình chọn: 7.5.00/10/1980 lượt.

ay sống thêm vài năm cũng như nhau cả thôi!” Hắn tỏ vẻ phớt đời.

“Ơ… vậy… vậy thì làm thế nào cậu mới không nguyền độc tôi nữa?” Tôi đành ra nốt “con bài” cuối cùng đó là vặt nài.

Kim Nguyệt Dạ cười gian xảo.

“Hơ hơ… trừ khi cô đồng ý bỏ cuộc!”

“Đừng hòng!” Tôi chẳng cần nghĩ, đáp thẳng thừng.

“Ồ, gay nhỉ, thế thì xem ra chẳng còn cách nào khác!” Kim Nguyệt Dạ ra vẻ bó tay, nhún vai, rồi quay người đi.

“Ối! Kim Nguyệt Dạ! Bình tĩnh đã! Việc gì cũng có thể thương lượng… thương lượng mà… Ha ha ha!”

“Haiz! Tôi vừa cho cô cơ hội rồi! Bây giờ thì không có thương lượng gì hết! A… tìm thấy chỗ viết rồi! Hơ hơ… Tôi viết tên đây!” Kim Nguyệt Dạ thản nhiên cầm bút lên.

“Kim Nguyệt Dạ, dừng lại ngay!” Tôi hét lên rồi nhảy vụt tới, cướp lấy cây bút trong tay hắn. Nhưng không kịp nữa rùi, Kim Nguyệt Dạ đã kịp viết “Kim nguyệt Dạ” lên đó.

“Đây là…” Kim Nguyệt Dạ cười khoái trí đột nhiên lặng người đi.

Có chuyện gì vậy? Lương tâm hắn trỗi dậy chắc? Tôi quay đầu lại nhìn về phía lan can.

Ơ! Sao… sao lại thế này?

Dưới chỗ Kim Nguyệt Dạ vừa viết đã có người dùng bút màu khác viết trước ba chữ “Tô Hựu Tuệ”.

Híc! Tôi có nhìn nhầm không vậy? Chẳng lẽ Tô Hựu Tuệ này lại gây thù chuốc oán nhiều đến thế, ai ai cũng muốn nguyền độc sao?

Tôi nhìn tiếp về phía nôi với chữ “Tô Hựu Tuệ”…

Đuôi mũi tên kia lại là… lại là… “Lý triết Vũ”.

“Kim Nguyệt Dạ –> Tô Hụu tuệ <-- Lý Triết Vũ"

Tôi thộn mặt ra nhìn "nhóm ba người" duy nhất trên tường, tronh lòng bỗng dấy lên một nỗi lo lắng bất an.

Kim Nguyệt Dạ nhìn đăm đăm vào ba chữ trên tường, bỗng nhiên cười đầy ẩn ý:

"... Cuối cùng cậu ấy cũng nói ra..."

Cuối cùng cũng nói ra nghĩa là sao? Tên Kim Nguyệt Dạ lảm nhảm gì vậy? Đầu óc tôi loạn lên như cào cào.

Viết như vậy tức là Lý Triết Vũ hận tôi? Nhưng cậu ấy... cậu ấy nói là sẽ bảo vệ tôi cơ mà!

Sao cậu ấy lại hận tôi? Lẽ nào là do...

FOUR

“Hựu Tuệ! Hựu Tuệ! Hôm nay bà sao thế? Mặt mũi ủ dột thế kia?” Tô Cơ và Hiểu Ảnh ngồi đối diện với tôi trong quán Happy House.

Tôi lắc đầu, thở dài ngao ngán.

Từ hôm biết mình bị nguyền độc đến giờ, tôi luôn tìm cách tránh mặt Lý Triết Vũ. Tôi vịn đủ lí do để lảng tránh cậu ấy, cho dù đó là lý do cực kì nhớ ngẩn. Nhưng ai bảo cứ mỗi lần chạm mặt với VŨ là tôi lại cảm thấy cực kỳ lúng túng. Vũ rõ ràng hận tôi, thế mà mỗi khi tôi gặp khó khăn lại đều ân cần giúp đỡ tôi. Làm phiền cậu ấy nữa nhỡ đâu cậu ấy hận tôi thêm thì nguy! Haizzzzz...

“Không có gì... Ngay cả tôi cũng chẳng hiểu mình độ này bị làm sao nữa... HỪm!”

“Thôi chết, tôi quên không kể cho bà nghe chuyện này, mấy hôm nay tôi thấy tường PK ở số 23 phố Angel toàn dán thẻ PK màu xanh thôi, xem ra tên Kim Nguyệt Dạ đang lấn lướt bà!” Tô Cơ thầm thì.

“Ha ha ha! Không sao! Tôi vẫn chưa giở hết tuyệt chiêu ra đâu! Đợi đến lúc đó, lũ fan bên trường Sùng Dương lại đổ tôi ầm ầm đấy chứ, ha ha ha...!”

“Ừm, Hựu Tuệ, tôi hoàn toàn đặt niềm tin ở bà đó!” Tô Cơ cười tít mắt.

“Hơ hơ hơ... Các bà cứ chờ tin vui đi!” Tôi hơi chột dạ nhưng vẫn cười lấp liếm.

“Mà dạo này hành tung của tên Kim Nguyệt Dạ mờ ám lắm!” Tô Cơ đột nhiên ghé sát vào tai tôi, “mấy ngày gần đây, cứ tan học xong là không thấy tăm hơi hắn đâu nữa. Hôm nay tôi đánh liều đến hỏi chú Nhã Văn, thì thấy chú ấy bảo mấy hôm nay không thấy hắn đến Happy House làm thêm nữa. Bà nói xem liệu hắn có ngấm ngầm lên kế hoạch gì không?”

Hả? Có chuyện đó sao?

Cuộc thi lần này rất quan trọng, dù gì tôi cũng phải cảnh giác cao độ mới được, chuyện Lý Triết Vũ tạm dẹp sang một bên đã.

Vừa tan học, tôi liền lao như bay ra khỏi lớp. Hà hà hà, muốn tóm đuổi tên Kim Nguyệt Dạ thì phải chuẩn bị thật cặn kẽ.

Á! Hắn tới rồi!

Tôi len lén đi sau Kim Nguyệt Dạ.

Mấy lần trước, tôi suýt bị lộ tẩy, may mà Kim Nguyệt Dạ không phát hiện ra.

Thằng cha này hôm nay kì thật, cứ cúi mặt đi miết.

Quái lạ! Hắn nghĩ gì mà nhập tâm thế nhi? Chắc là đang toan tính chuyện gì đó!

Hê hê, để ‘siêu thám tử’ Tô Hựu Tuệ này điều tra cho rõ trắng đen thế nào.

Lão đẽo đi sau Kim Nguyệt Dạ hơn 1 tiếng đồng hồ, hai chân tôi mỏi nhừ đến mức sắp mất hết cảm giác! Thằng cha Kim Nguyệt Dạ này định đi đâu vậy?

Đột nhiên Kim Nguyệt Dạ dừng lại.

Ý! Đến... đến nơi rồi sao?

Tôi vội vàng nấp sau một cái cây to, lén theo dõi.

Ủa... Đây là đâu? Phong cảnh đẹp quá đi mất!

Đây không phải là khu vực nội thành, phóng tầm mắt nhìn qua là cánh đồng hoa oải hương tím ngắt một màu. Mùa này hoa oải hương đang nở rộ, gió thổi tới cuốn theo mùi thơm thoang thoảng khiến lòng tôi xốn xang. Giữa cánh đồng hoa oải hương có một cây si cổ thụ, tán cây xòe rộng, cành lá xum xuê, giống như một chiếc ô khổng lồ màu xanh đứng sừng sững giữa đồng hoa oải hương.

Đẹp quá...

Kim Nguyệt Dạ một mình bước vào cánh đồng hoa, khom lưng hái vài cành hoa, rồi đi tới bên gốc cây si cổ thụ.

Đợi đã! Hình như không chỉ có một mình Kim Nguyệt Dạ...

Một người đàn ông cỡ trung tuổi đang chậm rãi bước từ phía xa lại, nụ cười của ông chú đó giống hệt Kim Nguyệt Dạ.

Không, phải nói là trông ông chú đó chẳng khác nào là bản sao của Kim Nguyệt Dạ khi trung


Old school Swatch Watches