Bí mật tình yêu phố Angel
Tác giả: GirlneYa ( Quách Ni )
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3220052
Bình chọn: 8.5.00/10/2005 lượt.
” Kim Nguyệt Dạ bỗng cười khẩy rồi huýt sáo, “Hựu Tuệ, cô đừng giả bộ nữa, người ta là đại minh tinh đấy, trong lòng cô chẳng rú lên vì sung sướng ấy chứ!”
Hừ! Tên khốn này! Sao hắn nói mỉa mai đau thế không biết!
“Kim Nguyệt Dạ, cậu không biết gì thì đừng có mà nói nhảm!” Tôi tức hằm hằm, trừng mắt với hắn.
“Chậc có người là thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau…” Giọng điệu của Kim Nguyệt Dạ nghe chua như giấm.
“Cậu…”
“Có cậu ta trợ giúp, không chừng cuộc thi lần này cố thắng chắc đó!”
Grừ! Hắn càng nói càng quá đáng.
“Cậu và cậu ta đều là lũ khỉ đột chết tiệt!” Đầu tôi như muốn nổ tung, tôi gào lên.
“Ồ, cô nói đúng lắm, tôi chỉ là con khỉ hôi, nhưng Sun là hoàng tử nặng tình đấy!” Câu nói của Kim Nguyệt Dạ như thách thức tôi, nhưng còn có vẻ hơi giận dỗi.
“Hừ, thì sao hả? Cậu ghen tức à? Tôi và Sun sẽ nối lại duyên xưa cho cậu xem!” Tôi diên tiết gắt ầm lên, bản thân tôi cũng không còn biết mình đang nói gì nữa.
“…” Kim Nguyệt Dạ lặng người đi, mặt mày xám ngoét.
“Hựu Tuệ, bà nói bừa gì đấy?” Tô Cơ thấy tình hình căng thẳng như đấu bò tót, vội vàng kéo tay ao tôi, lúc này tôi mới giật mình tỉnh lại.
Chết thật… Tôi óc heo hay sao hả trời! vừa rồi tôi buột miệng nói gì ý nhỉ?
Nhưng bây giờ có hối hận cũng chẳng kịp…
Ánh mắt của Kim Nguyệt Dạ bỗng trùng xuống, hắn chẳng nói câu nào.
Hắn… giận ư? Sao không nói mỉa mai như mọi khi? Hắn im lặng bất thường thế này khiến tôi nổi da gà.
Một lúc sau, Kim Nguyệt Dạ cười lạnh tanh rồi quay người bỏ đi thẳng.
Tôi ngồi ngây ra ghế, đầu đặt lại như đất sét.
Tại sao mỗi lần gặp nhau chúng tôi đều có kết cục không vui… Kim Nguyêt Dạ, đồ khỉ hôi! Tại hắn khiêu khích trước nên tôi mới nổi điên, ăn nói hàm hồ như thế!
CHƯƠNG 5
CÁNH ĐỒNG HOA OẢI HƯƠNG THÚT THÍT KHÓC THẦM
Oa oa oa… hu hu hu…
Ông trời ơi, sao ông nhỏ mọn vậy
Hôm qua con chỉ lầu bầu ngài có chút xíu
Mà hôm nay ngài đã thả chó dữ rượt con
Chạy, chạy, tôi chạy chạy chạy…
ONE
Ánh mắt lạnh như băng của tên Kim Nguyệt Dạ lúc rời khỏi Happy House cứ thiêu đốt giày vò tôi suốt cả buổi tối. Sáng hôm sau, tôi mắt nhắm mắt mở khoác balo đến trường.
“Hi! Tô hựu Tuệ, chúc cô buổi sáng tốt lành!” Vừa mới bước đến trước cửa lớp, tôi đã nghe thấy tiếng cuơiằng sặc như ma của thằng cha Lăng Thần Huyền.
“Ơ,chào!” Tôi uể oải như cọng bún thiu,nhếch miệng cười méo xệnh.
“Này, sao cô không mau vào lớp đi! Sắp đến giờ học rồi đấy!” Tên Lăng Thần Huyền tự dưng tốt đột xuất, giục tôi, đã thế còn nhường dường cho tôi vào trước.
“Ờ, ờ… tôi vào ngay đây…” Tôi mỉm cười gian manh rồi lùi lại vài bước
Ủa, hình như không ổn… Tôi thấy cánh cửa lớp khép hờ có gì đó mờ ám lắm! Theo trức giác tôi mách bảo, chắc chắn tên khỉ ngố này lại bày trò gì đây!
Hừm! Tên Lăng Thần Huyền ba trợn này xem thường ngọc nữ trường Minh Đức quá, định giở trò làm tôi bẽ mặt hả? Hơ hơ, chờ mặt trời mọc đằng Tây đi.
“Ơ, Hiểu Ảnh! Sao bà lại đến đây? Tìm Lăng Thần Huyền hả?” Tôi há hốc miệng nhìn ra sau lưng Lăng Thần Huyền, hét lên vui sướng.
“Cái gì? Hiểu Ảnh á?” Lăng Thần Huyền mới nghe thấy Hiểu Ảnh, mặt mũi đã xanh xám như bị trúng gió co giò bỏ chạy.
Rào!
Hắn vừa đẩy cửa toan chạy bổ vào lớp thì bị một thùng nước bẩn dội ào xuống.
“Ha ha ha! Trúng rùi, trúng rùi!” Mấy tên nam sinh trong lớp chạy tới vỗ tay ầm ĩ, gào lên phấn khích, “Ha ha ha, ngọc nữ trường Minh Đức trở thành chuột lột Minh Đức rồi!”
“Ngại quá, không ngờ mấy bạn lại ra đây tiếp đón tôi long trọng thế này, làm ơn nhường đường chút nào, cảm ơn nhé!” Tôi mỉm cười ung dung đi lướt qua đang trợn tròn mắt nhìn.
“Oái! Đại ca Lăng Thần Huyền! Sao lại là đại ca… Bọn em sai rồi… Oái! Xin đại ca tha mạng…!”
Tôi từ tốn ngồi xuống ghế, mãn nguyện nghe tiếng kêu rên thảm thiết phía sau lưng.
Chà, buổi sáng nên làm gì trước nhỉ?
Thấy tôi nhét balo vào trong ngăn bàn, mấy tên nam sinh bên cạnh cố nín cười, mặt mày như bị biến dạng… Bọn họ lại bày trò gì nữa đây?
Tôi rút tay ra khỏi ngăn bàn.
Hơ… cái gì thế nhỉ? Tay tôi hơi buồn buồn! Tôi cúi đầu nhìn xuống tay mình…
Xời! Lại cái trò cũ rích từ thời nào rồi!
“Oái, má ơi Gián!” Tôi cười thầm rồi lại vờ vịt hét lên thất thanh.
“Hê hê hê! Tô Hựu Tuệ! Hay lắm! Đáng đời cô!” Lăng Thần Huyền dù bị ướt nhẹp từ đầu đến chân vẫn tươi tỉnh như sáo, ôm bụng cười nhạt nghẽo.
“Á… đừng mà, biến mau… biến mau…” Tôi cố ý chạy đến bên cạnh Lăng Thần Huyền, ra sức đẩy mạnh tay.
Xoẹt!
Con gián trên tay tôi như một viên đạn, nhè thẳng mặt Lăng Thần Huyền mà lao tới, rơi trúng mũi tên đó.
Hơ Hơ Hơ, em gián này được đấy, có năng khiếu làm lính nhảy dù.
“Á á á… Á á á! Gián! Gián! Ai giúp tôi gỡ con vật kinh tỏm này ra với!” Lăng Thần Huyền Kinh hãinhin2 em gián bò lôm cồm trên sông mũi, sợ đến nỗi suýt oà khóc.
“Đại ca bình tĩnh! Đại ca cứ bình tĩnh!” Mấy tên nam sinh vừa rồi cuống quýt cả lên. Lát sau tên Thần Huyền mới thoát khỏi “móng vuốt” của em gián hôi.
“A ha! Xin lỗi nhé! Lăng Thần Huyền… Ban nãy tôi không cố ý đâu, có lẽ em gián thấy cậu thân thiện, đáng yêu nên phải lòng cậu đó!” Tôi ra vẻ vô tội, hấp háy mắt.
“Hừ hừ… H