The Soda Pop
Bí mật tình yêu phố Angel

Bí mật tình yêu phố Angel

Tác giả: GirlneYa ( Quách Ni )

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3219822

Bình chọn: 9.5.00/10/1982 lượt.

ựu Tuệ cô cứ đợi đấy… Chưa biết mèo nào cắn mỉu nào đâu!” Tên Lăng Thần Huyền trợn mắt lên với tôi, tức sôi máu vùng vằng bước ra khỏi phòng học.

Hô hô hô, đúng là đồ khỉ ngố, muốn đấu với ta hả, đợi kiếp sau đi!

….

Mấy ngày liền, tên Lăng Thần huyền không chịu nương tay, hôm nào cũng bày đủ trò chơi xấu tôi. nhưng Tô hựu Tuệ này bản lĩnh đầy mình, trò nào của hắn cũng bị tôi “hoá giải” tất tần tật.

Công nhận thằng cha này bám dai như đỉa đói, thua ê chề thế mà vẫn không nhụt chí. Buổi chiều có tiết học hoá, hắn lại là người đến học muộn nhất…

“Nào các em, ai có thể làm lại thí nghiệm thầy vừa minh hoạ!” Thầy giáo hoá mỉm cười trìu mến.

“Bạn Tô hựu Tuệ! Bạn Tô Hựu tuệ ạ” Lăng Thần Huyền đột nhiên hét toán lên.

“À! Là em Hựu Tuệ bên trường Minh Đức hả? Nghe các thầy cô giáo trường Minh Đức nói em rất giỏi môn hoá, vậy hơm nay mời em lên làm lại thí nghiệm cho các bạn xem!” Thầy giáo háo đưa tay làm động tác “xin mời”.

Hừ, tên ngốc Lăng Thần huyền! Ngươi muốn gài bẫy ta mất mặt chứ gì? Ngại quá, lần nàylai5 làm ngươi thất vọng rồi. Thí nghiệm cỏn con này ta chỉ cần nhắm mắt cũng có thể làm được! Ngươi chông mắt lên mà xem cho rõ nhé!

Tôi nở nụ cười hình bán nguyệt, đứng dậy trong tiếng rầm ran bàn tán của lớp, bước lên bục giảng với dáng đi uyển chuyển.

Ai ngờ khi chuẩn bị bắt đầu màn “biểu diễn” ngoạn mục thì tôi phát hiện ra bình đựng khí ôxi không cánh mà bay.

Sao thế nhỉ? Ban nãy còn cơ mà!

“Sao vậy? Ngọc nữ Minh Đức tài mạo cao chót vót mà lại không làm nổi thí nghiệm dễ ợt đó hả?” Tên Lăng Thần Huyền cười giễu tôi.

Hừ! Chắc chắn hắn giở trò rồi! Tôi cố trấn tĩnh lại, mặt tỉnh bơ như không, khẽ mỉm cười với học sinh bên dưới:

“Trong khi tiến hành thí nghiệm, đôi lúc chúng ta sẽ gặp phải một số tình huống phát sinh ngoài ý muốn, nhưng các bạn đừng bỏ cuộc mà hãy tận dụng những nguyên liệu và thiết bị có sẵn trong tay, để có thể chiết xuất tạo thành những nguyên liệu cần thiết cho thí nghiệm…”

Tách tách tách!

Xem ta điện phân nước đây!

Vài phút sau, tôi đã hoàn thành việc tạo ta khío6xxi mới, một thoáng là xong cả thí nghiệm.

“Eo ôi! Thật hay đùa vậy? Siêu thật đấy!”

“Ngọc nữ trường Minh Đức có khác…”

Cả lớp xì xầm bàn ra tán vào.

Bốp bốp bốp!

Lý Triết Vũ là người đầu tiên đứng dậy vỗ tay khích lệ màn “biểu diễn” không thể chê vào đâu của tôi, tất cả học sinh có mặt thấy thế cũng vỗ tay theo.

Hà hà hà! Tiếng vỗ tay vang trời! Những ánh mắt thán phục!

Tôi đứng trên bục giảng ngất ngây tận hưởng tiếng vỗ tay như sấm dậy bên tai.

Từ khi bước vào trường Sùng Dương đến giờ, đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy tiếng vỗ tay nhiệt tình đến như thế!

Đúng, đúng vậy, phải thế chứ!

Nhìn ánh mắt tràn đầy vẻ ngưỡng mộ của mọi người, tôi có cảm giác thắng lợi đang từng bước xích đến bên tôi.

Ha ha ha… Ha ha ha!

TWO

“Nè, Tô Hựu Tuệ!”

Buổi chiều tan học, tôi vừa bước ra khỏi cửa lớp thì bị Lăng Thần Huyền gọi giật lại.

Thằng cha này lại định giở trò mèo gì nữa đây?

“Lăng Thần Huyền, có việc gì à?” Tôi mỉm cười đáp lại.

Lăng Thần Huyền cúi đầu ấp úng như gà mắc tóc: “Hôm nay… Sin lỗi nhé!”

Trời đất! Tôi có nghe nhầm không vậy? Tên Lăng Thần Huyền mà cũng biết mở miệng nói xin lỗi? Đúng là chuyện lạ có thật!

Là… hôm nay Vũ đã trách móc tôi đủ điều, nên tôi muốn bù đắp lỗi lầm của mình!” Lăng Thần Huyền cúi đầu, không dám ngước mắt lên nhìn tôi.

Trông bộ dạng hắn rõ tội nghiệp.

“Ha ha ha! Không cần đâu! Không cần đâu!” Tôi cười xua xua tay nhưng trong lòng thấy sương sướng.

“Không! Nhất định phải bù đắp!” Lăng Thần Huyền lo lắng nhìn tôi.

Ôi! Thăng cha này mặt căng thẳng như vậy chắc là vừa bị Vũ mắng cho te tua! Ha ha ha! Đã vậy Tô Hựu Tuệ này cho ngươi cơ hội sám hối, làm lại mình.

“Ừm, được thôi, nhưng tôi không có nhiều thời gian đâu!”

“Không sao! Tôi chỉ định dẫn cô đi tham quan trường để thể hiện lòng hiếu khách thôi! Ha ha ha!” Lăng Thần Huyền cười lớn, ân cần lên trước dẫn đường.

Mặc dù trước đây tôi đã lén lút đến trường Sùng Dương mấy lần, nhưng không ngờ khuôn viên trường Sùng Dương lại rộng đến thế! Có cơ hội đi khắp chốn ngó nghiêng, lại còn có ‘hướng dẫn viên’ miễn phí, tội gì không đồng ý chứ?

“Đây là khe cỏ tình nhân, kia là đàu phun nước Wish…”

Mặc dù ngày thường tên Lăng Thần Huyền toàn bày trò chơi xấu tôi, nhưng nghe những lời giới thiệu say sưa của hắn, xem ra hắn cũng là một ‘hướng dẫn viê’ yêu nghề.

“Lúc nãy chúng ta vừa đi một vòng tham quan ba tỏng bốn cảnh đẹp nhất trường Sùng Dương, bây giờ tôi sẽ giới thiệu cô cảnh đẹp cuối cùng, nó đặc biệt lắm đấy…

Hừm! Hình như nơi này tôi đã từng tới…

Đúng rồi! Lần trước Lý Triết Vũ đã dẫn tôi đến đây, tên của nó rất hay, hình như là ‘Lầu vọng tinh’ thì phải. Nhưng tôi vẫn chưa có cơ hội hỏi rõ Lý Triết Vũ là tại sao hôm đó cậu ấy không dẫn tôi lên tới lầu thứ mười một…

“Lăng Thần Huyền, nơi này chắc có liên quan tới câu chuyện bí ẩn nào đó đúng không?” Tôi tò mò hỏi.

Lăng Thần Huyền bỗng đảo mắt nói: “Có chứ, nhưng muốn nghe tôi kể câu chuyện này thì phải vào bên trong mới biết được!”

Tôi chần chừ một lát, rồi b