Bí mật tình yêu phố Angel

Bí mật tình yêu phố Angel

Tác giả: GirlneYa ( Quách Ni )

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3220043

Bình chọn: 7.00/10/2004 lượt.

sinh lặng người đi, sau đó mặt đỏ bừng, ba chân bốn cẳng chuồn mất tăm.

“Ha ha ha, Hựu Tuệ, cô thật là…” Lý Triết Vũ mỉm cười lắc đầu.

“Có gì đâu!” Tôi cười thầm, rồi xua xua tay.

“Hựu Tuệ…” Lý Triết Vũ đột nhiên nhớ ra cái gì đó, nhín thẳng vào mắt tôi, “Đừng lo, dù xảy ra chuyện gì, vẫn còn có tôi mà.”

Thịch thịch… Tim tôi như nhảy ra khỏi lồng ngực.

Lý Triết Vũ… Lúc nào cậu ấy cũng dịu dàng như vậy. Đôi khi, sự dịu dàng của cậu ấy lại khiến tôi khó xử. Nhưng cũng có lúc, chính sự dịu dàng ấy lại khiến tôi cảm thấy yên lòng… Đôi mắt trong veo của Vũ chất chứa bao nỗi niềm, và sự dịu dàng vô hình ấy dường như ẩn chứa bên trong nó…

“Hựu Tuệ, cẩn thận dưới chân…”

Lý Triết Vũ chưa kịp nói dứt câu, tôi đã bị trượt chân, cả người té ngửa ra sau.

Khi đầu tôi chuẩn bị “tiếp đất”, một cánh tay chắc khỏe bỗng đỡ lấy eo tôi! Toàn thân tôi như “phanh” lại trong không trung!

“Hựu Tuệ, cô có sao không?”

Tôi run run khẽ mở mắt ra.

Nước da trắng hồng, đường nét cằm thanh mảnh, cả tròng mắt màu cà phê nữa…

Đôi mắt dịu dàng của Lý Triết Vũ đang gần ngay trước mặt tôi! Cả người tôi cứng đơ như hòn đá, mắt mở to thô lố…

“Woa! Lý Triết Vũ đỡ chuẩn thật! Như là đang nhảy tango ý!”

“Hu hu hu! Mình muốn được Vũ ôm như vậy quá!”

Đám nữ sinh xung quanh gào rú inh ỏi, khiến tôi giật mình tỉnh lại.

Tôi nhảy vội ra khỏi vòng tay Lý Triết Vũ, giả vờ đánh trống làng, “Ai mà bất lịch sự thế, vứt cả vỏ chuối ra giữa đường thế này!”

“Ái già, cô giẫm phải vỏ chuối à? Sao số đen như quạ vậy? Mà nè, trường Sùng Dương không như trường Minh Đức đâu, tôi khuyên cô nên cẩn thận thì hơn!” Tên Lăng Thần Huyền không biết từ đâu nhảy bổ ra, cười gian manh rồi ung dung rời khỏi. Trong túi quần thằng cha đó còn lộ ra một nửa quả chuối đang ăn dở…

“Huyền…” Lý Triết Vũ định gọi Lăng Thần Huyền nhưng bị tôi ngăn lại.

“Không sao đâu, Lý Triết Vũ, cứ kệ cậu ta đi!”

Hừ, tên khỉ ngố Lăng Thần Huyền kia, ngươi tưởng vài ba cái trò vặt vãnh trẻ con đó khiến ta nhụt chí thì nhầm to rồi đó! Có giỏi thì người cứ giở hết các chiêu ra đi, ta sẽ “thu phục” cho bằng hết.

FOUR

” Hu hu hu … Hựu Tuệ, tụi tôi nhớ bà quá đi mất!”

Tô Cơ và Hiểu Ảnh ngồi đối diện với tôi trong cửa hàng Happy House. Hai nhỏ ta làm bộ khóc thút thít.

“Thật vậy sao?” Tôi hút một hơi nước côca, thờ ơ hỏi.

“Dĩ nhiên rồi, bà không biết chứ, ngày nào tụi tôi cũng lẩm nhẩm gọi tên bà! Nỗi nhớ của tụi tôi chẳng khác nào nước sông Hoàng Hà cuồn cuộn hết lớp này đến lớp khác!”

“Đủ rồi đó! Khai thật mau, bài tập về nhà hai bà làm đến đâu rồi?”

Hai con nhỏ này lúc cần nhờ vả mới xum xoe nịnh nọt, cho tôi đi “tàu bay giấy” liên miên. Cái trò cũ xì này tôi còn lạ gì!

Oái gớm quá, hai nhỏ ta còn chu mỏ ra, gửi những nụ hôn gió nồng nàn tới tôi kìa!

Tô Cơ và Hiểu Ảnh nháy mắt với nhau.

“Hi hi! Đúng là tụi tôi chẳng thể nào qua nổi mắt bà! Tụi tôi nghe nói bài tập về nhà bên trường Sùng Dương ít tẹo, cho nên bài tập của tụi tôi …hay là … hi hi hi …”

Tô Cơ nói đoạn, cung kính bê một chồng vở bài tập dày cộp đến trước mặt tôi.

“Đừng hòng!” Tôi lạnh lùng lắc đầu, tiếp tục hút nước côca.

“Hu hu hu, Hựu Tuệ bà đừng nhẫn tâm như vậy mà, tụi tôi vì bà mà vào sinh ra tử thu thập được khá nhiều tin giật gân đấy!” Tô Cơ ngước mắt lên, mặt mày nom tuội nghiệp như đứa ăn xin.

“Đúng đấy, đúng đấy!” Hiểu ảnh đứng bên cạnh gật đầu như bổ củi phụ hoạ theo.

“Tin giật gân? Tin giật gân gì hả?” Tôi ngờ vực.

Tô Cơ thấy thời cơ đã đến, mắt sáng quắt lên.

“Là thế này, sau khi hai trường Minh Đức và Sùng Dương trao đổi học sinh cho nhau, học sinh hai trường đã tự đặt ra một điều lệ đó là: Nếu ủng hộ Tô Hựu Tuệ thì dán thẻ PK màu đỏ lên tường PK số 23 phố Angel, còn nếu ủng hộ Kim Nguyệt Dạ thì dán thẻ PK màu xanh. Như vậy, chỉ cần thông qua bỏ phiếu công khai sẽ biết được mức độ được yêu thích cùa bà và Kim Nguyệt Dạ”.

“Ừm, thế thì sao?”

“Cho nên…,” Hai tròng mắt của Tô Cơ đảo như lạc rang, “Cho nên tôi và Hiểu Ảnh sẽ tâp trung sức lực để lôi kéo thẻ PK đỏ giúp bà. He he he…”

“Ồ vậy cảm ơn hai bà nhiều nhé!” Tôi vẫn thản nhiên như không.

“À, mà tụi tơi còn có một tin cực hot về Kim Nguyệt Dạ nè!”

Kim Nguyệt Dạ? Nghe thấy 3 từ này tất cả nơron thần kinh của tôi bỗng căng ra như chuẩn bị nghênh chiến.

“Tên Kim Nguyệt Dạ đó được hâm mô lắm đấy, lũ con gái trường mình cứ quấn lấy hắn như cá với nước! Đã thế còn có một số thầy cô cũng yêu quý hắn cực kì! Địa vị của hắn ở trường Minh Đức chẳng kém khi ở bên trường Sùng Dương đâu!”

“Cái gì? Sao lại thế được?”

Tôi còn tưởng hắn cũng như tôi, không hoà hợp được với tác phong của trường Minh Đức, nhưng… sao hắn lại…

“Ôi! Vui quá đi! Kim Nguyệt Dạ chuyển tới trường Minh Đức học!”

Ủa! Có ngườiđangnói về Kim Nguyệt Dạ! Tôi quay đầu lại nhìn, phát hiện ra một đám nữ sinh trường Minh Đức đang bước vào cửa hàng Happy House, mặt mũi ai cũng hí hửng, mồm nói liến thoắng.

“Chao ôi, anh kim Nguyệt Dạ mới bảnh trai làm sao! Đây là lầm đầu tiên mình đứng gần anh ấy như thế!”

“Đúng dấy, tiếc là anh ấy chỉ ở trường Minh Đức có 40 ngày thôi, mình mong anh ấ


Teya Salat