Bí mật tình yêu phố Angel
Tác giả: GirlneYa ( Quách Ni )
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3220063
Bình chọn: 7.00/10/2006 lượt.
kêu khóc gì vậy?” Tôi suýt thì cắn cả vào lưỡi.
“Vì baby Hựu Tuệ rời trường Minh Đức sang học bên trường Sùng Dương nên họ cảm thấy hụt hẫng, thương xót vô hạn! Hu hu hu…! Anh Tỉnh Ngạn đoạn lấy tay áo lau dòng nước mắt lưng tròng.
“Tô Hựu Tuệ!” Tên “đàn em” thân tín của Anh Tỉnh Ngạn – King Kong Chu Tử Lang bước ra khỏi hàng, “Sau đây là bìa hát chúng tôi dành tặng cho Tô Hựu Tuệ, chúc Tô Hựu Tuệ lên đường bình an!”
Hở? Lại còn tặng bài nữa cơ à? Ông trời ơi… sao ông nỡ để con bị tụi khỉ đột “hành xác” thế này?
Chu Tử Lang đằng hắng giọng, bắt đầu vỗ tay hát với chất giọng chẳng khác nào lợn bị chọc tiết, những nam sinh đứng sau càng khóc vật vã hơn.
“Tiến chiến hữu lên đường, ngày anh ra chiến trường, tôi xiết bao nhớ nhung, hai hàng lệ vấn vương, tiếng lạc đà đoạn trường, quyết không tiếc máu xương…”
“Hu hu hu hu!”
“Đường xa lắc,sương rắc rắc, con đường cách mạng xa dằng dặc, biền biệt người đi đông về bắc…”
Vù vù…
Lại một cơn gió lạnh thổi buốt qua, tôi thấy mình như thế chiếc lá bị mưa bão táp vào xối xả, lung lay liên tục như răng bà lão…
“Ôi cha! Sao thế nhỉ? Ở đây mở lễ truy điệu ai thế này?”
“Không biết nữa, tụi nhóc khóc lóc thảm thiết quá. Tội nghiệp, chắc là có ai vừa mới mất…”
Tiếng bàn tán xôn xao theo gió bay đến bên tai tôi, cả người tôi đau quặn như bị roi sắ quấn vào, tôi chợt bừng tỉnh. Hu hu hu! Ông trời làm chứng, con vẫn còn sống nhăn đấy chứ! Hay là ông cứ ban cho con một cái huyệt để con tự nhảy vào đó chôn sống mình cho xong!
Đội fangirl bên trường Sùng Dương cũng không chịu kém cạnh, thấy bị “dìm hàng” liền gân cổ gào to hơn.
“Kim Nguyệt Dạ! Kim Nguyệt Dạ! Idol Kim Nguyệt Dạ!”
“Ối bạn Tuệ ơi…!”
“Cố lên, cố lên! Kim Nguyệt Dạ! Cố lên, cố lên! Kim Nguyệt Dạ!”
“Hu hu hu, bạn Tuệ ơi, từ nay chúng ta đôi nơi cách biệt…”
Hỗn loạn… Bát nháo… Fan của hai trường đấu nhau tóe lửa…
Tôi… tôi không xong rồi! Nếu cứ như thế này, có lẽ chưa ra trận tôi đã ngủm củ đèo mất!
TWO
Tôi trèo, trèo, trèo!
Hà hà hà! Nhân lúc hỗn loạn, tôi đánh bài chuồn thẳng. Phù! Cuối cùng cũng lên được vào trường Sùng Dương. Bên ngoài fan của 2 trường đấu đá nhau kịch liệt, nhưng bên trong lại yên tĩnh đến lạ thường. Chẹp! Xem ra trong trường vẫn tuyệt nhất…
Trường Sùng Dương….
Kể ra đây là lần đầu tiên tôi đơn thương độc mã đi vào ngôi trường kì phùng địch thủ này.
Chệt thật… Tôi bắt đầu thấy hơi căng thẳng!
Tô Hựu Tuệ, bình tĩnh! Hết sức bình tĩnh! Mày là ngọc nữ xuất chúng thiên hạ cơ mà, việc gì mày phải sợ tụi nhãi nhép bên trường Sùng Dương chứ! Chỉ cần mày khẽ hắng giọng một phát, mọi người đều phải ngả mũ kính chào. Mày cứ làm thử xem là biết thôi…
“Hừm!”
Hơ hơ hơ… hay lắm, chỉ số tự tin đã lên tới 70%!
“Hừm!”
Ha ha ha… Lần này chỉ số tự tin của ngọc nữ Tô Hựu Tuệ đã đạt ngưỡng 100%.
Không sao, tự tin càng nhiều càng tốt, hắng giọng thêm vài lần cho nó oách.
“Hừm! Hừm! Hừm!”
Tôi đang vênh mặt lên hắng giọng thì đột nhiên học sinh trường Sùng Dương không biết mọc ở đâu ra như nấm, đứng vây kín mít xung quanh tôi.
Ối! Bọn họ… bọn họ chui ở đâu ra vây?
“Ô hô hô hô hô! Là Tô Hựu Tuệ trường Minh Đức kìa, trông như đứa dở hơi biết bơi ấy!”
“Ha ha ha ha! Phải đó! Tự nhiên đứng một mình ở đây kêu ư ử như sói hú, đúng là hâm nặng!”
…
Hai má tôi đỏ bừng như quả cà chua! Rõ ràng ban nãy ở đây vắng teo, chẳng có bóng người, sao bây giờ lại…
Híc! Biết giấu mặt vào đâu bây giờ?
Xoẹt!
Hai tên nam sinh trượt ván lướt vèo qua tôi nhanh như xẹt điện, tôi vội vàng giữ chặt vạt váy suýt nữa thì bị gió tốc lên.
“Chậc, xem ra tinh thần bạn Tô Hựu Tuệ cũng không tệ lắm!”
“Ờ ha, cố gắng nhé!”
Hai.. hai thằng cha vô lễ này dám đi ván trượt đến trường, đã thế còn làm mặt khinh khỉnh, coi thường tôi nữa chứ!
Hừ, hai tên khỉ hôi trường Sùng Dương kia, chống mắt lên mà xem ngón đòn “sát fan” bách phát bách trúng của Tô Hựu Tuệ ta đây.
Tôi làm dáng vuốt tóc, miệng nở nụ cười tuyệt chiêu, đầu gật một góc 30 độ.
“Chào hai bạn! Hôm nay thời tiết đẹp nhỉ?”
Hai thằng cha trượt ván sững người ra nhìn tôi, sau đó đột nhiên lăn đùng xuống đất, mắt giật giật, mồm đớp đớp!
Hê hê hê! Hai tên ngốc này thật là… Kể cả sức hút của ngọc nữ Tô Hựu Tuệ này có vô đối đến thế nào thì cũng không cần biểu hiện ra dữ dội như vậy!
Tôi đắc ý đi lướt qua hai tên khỉ hôi đó. Nhưng vừa mới nghe thấy 2 tên đó thì thầm với nhau, chân tôi mềm nhũn ra, suýt nữa thì ngã chỏng gọng.
“Ê, con nhỏ đó đầu óc có vấn đề à? Anh em mình chơi nó một vố đau thế mà nó lại hỏi thời tiết đẹp nhỉ?”
“Hờ hờ hờ, chắc là sợ quá hóa thộn rồi!”
…
Hai tên khốn này to gan thật! Động tác cao sang cùng lời nói nhã nhặn của tôi lại bị gọi là thộn! Hừ! Đúng là tụi đầu gỗ, chẳng có óc thưởng thức gì hết!
Tôi đi kiểu “diều bay ó lượn”, bước nhanh chân về phía văn phòng hiệu trưởng.
Khi đi đến trước của văn phòng hiệu trưởng, tôi khẽ gõ cửa.
“Mời vào!” Trong phòng phát ra một giọng nam đầy ma lực.
Tôi chỉnh lại quần áo cho ngay ngắn, nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.
Hơ, đây… đây là văn phòng của hiệu trưởng Thôi thật sao? Hai tủ sách dựa vào tường b