Bí mật tình yêu phố Angel

Bí mật tình yêu phố Angel

Tác giả: GirlneYa ( Quách Ni )

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3220081

Bình chọn: 10.00/10/2008 lượt.

ày la liệt đủ loại tạp chí, truyện tranh, trên bàn còn có cả một mô hình robot cao bằng cái máy vi tính.

“À, Tô Hựu Tuệ, em đến rồi hả? Ngồi đi!” Thầy Thôi nhìn thấy tôi bèn nhiệt tình đón tiếp.

“Vâng ạ!” Tôi định thần lại gật đầu, “cô Bạch muốn em đến báo cáo với thầy là…”

“Em uống trà hay cà phê?” thầy Thôi mỉm cười, đứng dậy hỏi.

“Ơ, không cần đâu thầy ạ! Không cần đâu! Em không khát!” Tôi ngạc nhiên xua tay.

“Không được, khách đến mà ngay cả một hớp nước cũng không mời là bất lịch sự lắm đấy! Em uống cà phê không?” Thầy Thôi nói đoạn, lấy một cái tách để ở trên giá rồi đưa cho tôi.

“Được ạ, cảm ơn thầy!” Tôi gật đầu không được tự nhiên lắm.

“Đúng rồi, Hựu Tuệ, lần này thầy xếp em vào lớp 11A1, em thấy thế nào?” Thầy Thôi vừa rót cà phế vừa hỏi.

“Vâng, em xin nghe lời thầy!”

“Nếu em thấy có gì chưa ổn thì cứ nói ra, việc gì cũng nghe thèo lời người khác là không tốt đâu!”

Ơ? Học sinh có thể tự chọn lớp sao? Tuy đầu óc rồi tung rối mù nhưng tôi vẫn gượng nói: “Cảm ơn thầy, em sẽ cố gắng hết sức!”

Hiệu trưởng Thôi lặng người đi nhìn tôi rồi nói: “Thật không hổ là học trò tâm đắc của cô Bạch, em giống y hệt cô ấy! À, ở trường Sùng Dương em không cần phải câu nệ đâu, cứ sống thoải mái là được”.

“Vâng ạ, cảm ơn thầy!” Tôi đứng lên chào thầy.

“Được rồi, em về lớp học đi! Các thầy cô đang đợi em đấy!” Thầy Thôi nhìn tôi với ánh mắt thân thiện, “rảnh rỗi thì đến uống trà với thầy nhé! Ha ha ha!”

Lớp 11A1…

Lạ thật! Chuông vào học đã reo từ lâu nhưng sao phòng học ồn ào như cái chợ vỡ vậy? Haiz, ở trường Minh Đức không bao giờ có chuyện như vậy!

Tôi đứng trước cửa lớp, hít một hơi dài, giơ tay khẽ đẩy cửa bước vào.

“A! Là Tô Hựu Tuệ!”

Một tên khỉ hôi ngồi bên cạnh cửa lớp bỗng rú cầm lên, lớp học đang ồn ào như cái tổ ong vò vẽ phút chốc in ắng đến nỗi một con ruồi khẽ bay qua còn nghe thấy tiếng, tất cả ánh mắt sắc như dao cạo đổ dồn về phía tôi.

Cố lên, Tô Hựu Tuệ… Cuộc quyết đấu của mày và Kim Nguyệt Dạ đã chính thức bắt đầu rồi…

Tôi “xốc” lại tinh thần, nở nụ cười Close up sáng quắc, ưỡn ngực ngẩng đầu bước vào phòng học.

Hơ? Là Lý Triết Vũ! Mắt tôi bỗng sáng bừng, cậu ấy cũng học ở lớp này sao? Lý Triết Vũ dường như cảm nhận được ánh mắt của tôi, cậu ấy mỉm cười khẽ gật đầu với tôi.

“Tô Hựu Tuệ, em tự giới thiệu mình với cả lớp nhé!” Thầy chủ nhiệm đứng trên bục giảng cười toe toét, thân thiện vỗ vai tôi.

“A… vâng ạ!” Tôi vội vã định thần, cố giới thiệu mình sao cho thật tự nhiên “Chào các bạn, tôi là Tô Hựu Tuệ, học sinh trường Minh Đức. Bắt đầu từ hôm nay tôi sẽ tới Sùng Dương học trong 40 ngày, mong được các bạn giúp đỡ cho!”

Tôi vừa dứt lời màn giới thiệu “xuất chúng” của mình thì cả lớp đã lao xao, ầm ĩ cả lên.

Hô hô hô hô! Nào nào… ngưỡng mộ cuồng nhiệt nữa đi, tung hô ta nhiều vào… Người xưa nói cấm có sai: “Vàng thì vẫn cứ là àng, gian nan tôi lửa sáng choang một màu”, các người cứ mở to mắt ếch ra mà xem ánh sáng chóe mắt của ngọc nữ Tô Hựu Tuệ đây!

“Tô Hựu Tuệ, tôi có chuyện muốn hỏi bạn!” Một học sinh bỗng đứng bật dậy như lò xo.

“Vâng, mời bạn!” Tôi khẽ gật đầu lịch sự.

“Xin hỏi bạn nghĩ mình dựa vào cái gì để đại diện cho trường Minh Đức tham gia cuộc thi?”

Ơ hơ hơ hơ! Đúng là con nhỏ ấu trĩ, câu hỏi dễ như đan giỏ này mà đòi làm khó ta sao? Điều năm trong “quy tắc” làm người của Tô Hựu Tuệ này là” Một lần khiêm tốn bằng 4 lần tự kiêu.

“Cảm ơn câu hỏi của bạn! Mặc dù từ ngày vào trường Minh Đức tới giờ, thành tích của tất cả các môn học cùng các hoạt động ngoại khóa của tôi đều giành trọn vị trí số một, nhưng khi phải gánh vác trên vai trách nhiệm to lớn đó là đại diện cho trường Minh Đức tham gia cuộc thi lần này, tôi vẫn thấy lo sợ và bối rối!”

“Đã lo sợ và bối rối sao còn mò tới trường Sùng Dương làm chi “dzậy”?”

“À… Điều này…”

“Xời, ý bạn ấy muốn nói là dũng khí của bạn ấy rất đáng khâm phục!”

“Ha ha ha ha ha…” Những trận cười như bom tấn oanh tạc khiến tôi chột dạ, trong lòng thấp tha thấp thỏm.

“Tôi cũng muốn hỏi bạn Tô Hựu Tuệ một câu!” Một nam sinh không đợi tôi có đồng ý hay không đã pằng pằng “nã đạn”: “Xin hỏi giữa bạn và Kim Nguyệt Dạ, Lý Triết Vũ rút cục là mối quan hệ gì vậy? Đừng nói với tụi tôi rằng 2 chàng hoàng tử nổi tiếng nhất trường Sùng Dương đều là bạn tốt của bạn đấy nhé!”

“Ha ha ha…” Dưới lớp lại được một trận cười nổ bụng.

Thằng cha này to gan thật, dám hỏi cả câu nhạy cảm như thế trước mặt thầy cô! Tôi quay đầu lại nhìn thầy chủ nhiệm, ai ngờ thầy còn háo hức nghe câu trả lời hơn cả học sinh.

Tôi váng đầu, xây xẩm mặt mày… Lẽ nào… Đây… đây gọi là “quyền tự do phát ngôn” của trường Sùng Dương sao?

Hơn nữa… hơn nữa… tôi phải ứng phó với bọn học thế nào đây?

“Xin lỗi, câu hỏi này là chuyện riêng tư của Tô Hựu Tuệ, cô ấy không cần phải trả lời!” Lý Triết Vũđột nhiên đứng dậy cắt ngang, “Thưa thầy, Tô Hựu Tuệ tạm thời chưa quen với phong cách của trường ta, em đề nghị để cho Tuệ về chỗ, chúng ta bắt đầu học thôi!”

Thầy chủ nhiệm làm điệu bộ lãng tử, bật tay cái tách: “Được rồi! Tô Hựu Tuệ, em ngồi chỗ của Kim Nguyệt Dạ nhé! Chỗ cạnh L


Old school Easter eggs.