đã đỏ bừng vì nhìn thấy tôi rồi, nay bị tôi thơm một cái càng đỏ hơn, giống như một quả táo chín vậy.
- Ôi, Hạ Thụ, anh đừng có tắm lâu quá, mặt đỏ hết lên rồi kìa, dễ bị thiếu dưỡng khí lắm đấy! - Tôi trịnh trọng nói.
Hạ Thụ nhìn tôi chăm chú một hôi lâu, trong ánh mắt mang rõ thông diệp “cô là con ngốc à”.
- Tôi đỏ mặt thì liên quan gì tới cô? Còn nữa, tôi sợ nửa đêm cô lại khóc tiếp làm tôi tỉnh giấc nên mới mua cái thứ này, cô không cần phải cảm
ơn tôi. Hừ, nếu cô còn làm phiền giấc ngủ của tôi thêm lần nữa, tôi sẽ
đuổi cô ra ngoài đấy! Buổi lối cô ngủ ở đây đi, tôi về phòng đây. - Câu
nói của Hạ Thụ có cảm giác như giận dỗi, anh nhìn tôi một cái rồi quay
người bỏ về phòng mình.
Trong lúc nói chuyện, mặt anh càng đỏ
hơn. Ồ, thì ra anh cũng biết xấu hổ. Đáng ghét! Rõ ràng là rất quan tâm
tới tôi mà, việc gì mà còn phải giải thích như thế? Tôi đúng là càng
ngày càng hiểu cái tính cách nói một đằng nghĩ một nẻo của anh rồi, thừa nhận rằng mình quan tâm tới người khác khó thế sao?
Tôi mỉm cười rất ngọt ngào, cảm giác như sự cố gắng của mình cuối cùng cũng được đền đáp, Hạ Thụ đã chịu thừa nhận tôi rồi! Ai dà, tôi là Hựu Diệp, là yêu
tinh cà rốt, đã một lần nữa dùng sự nỗ lực không mệt mỏi của mình để đạt được sự thừa nhận của chủ nhân! A ha ha!
Tôi cười lớn bay vào
căn nhà của búp bê Barbie, tìm thấy phòng ngủ, đắp chăn vào, nhắm mắt
lại rồi ngủ. Tối hôm nay tôi ngủ rất ngon, dường như được quay về với
căn nhà dễ chịu của mình ở thế giới yêu tinh.
Ngày hôm sau,
tôi dậy từ rất sớm. Căn nhà của búp bê Barbie thật là cao cấp, kiểu
giường công chúa êm ái, không giống như trong thùng rác, vừa hôi vừa
lạnh, không khí lại còn không tốt. Ai dà, tôi bây giờ thật là thoải mái.
Hạ Thụ cũng đã thay đồng phục học sinh, từ phòng ngủ đi ra. Anh đeo ba lô
đi tới bên giường tôi, thấy tôi đã dậy, hơn nữa tinh thần còn rất tốt,
bèn nở một nụ cười châm biếm:
- Ôi dà, xem ra cách làm của tôi là đúng. Không nghe thấy tiếng kêu gào thảm thiết của cô, tối qua tôi ngủ rất ngon.
- Hạ Thụ, anh làm như thế làm gì. Tôi biết, thực sự anh rất quan tâm tôi.
- Tôi không hề chống đối lại anh mà mỉm cười trả lời. Không biết vì sao,
mặc dù thái độ của anh đối với tôi vẫn rất tệ, nhưng hôm nay trông anh
có vẻ thuận mắt hơn rất nhiều.
- Cô đừng có tưởng bở! Hừ, tôi đi
học đây, cô ngoan ngoãn ở nhà, không được gây chuyện gì đâu đấy. - Nghe
tôi nói vậy, khóe miệng Hạ Thụ giần giật, sau đó sa sầm mặt ra lệnh cho
tôi.
- Đừng mà Hạ Thụ, cho tôi đi cùng anh đi. Tôi đảm bảo là sẽ
ngoan ngoãn, không chạy lung tung đâu. - Tôi nhảy phắt lên ba lô của
anh, sau đó nhảy lên vai anh, khẩn cầu bên tai anh.
- Không đưực! - Anh quả quyết từ chối đề nghị của tôi, lắc đầu, không hề cho tôi cơ hội nào.
- Vì sao... - Tôi vẫn không chịu từ bỏ, hỏi tiếp, giọng nói có vẻ như nũng nịu. - Cho tôi đi đi mà.
- Thực sự là không được. Nếu cô mà đi thì chỉ được ở trong ba lô thôi, cô chịu không? - Hạ Thụ cố ý dọa tôi.
Vừa nghe nói bị nhốt trong ba lô giống như lần trước, tôi vội vàng ngậm
miệng lại rồi lắc đầu, sau đó thu hết dũng khí, bất lực nói:
- Không chịu. Thế thì thà ở nhà còn hơn.
- Ừm. - Hạ Thụ cuối cùng cũng hài lòng gật đầu, đặt tôi từ trên vai xuống bàn. - Nhớ đấy, không được tự ý rời khỏi nhà. Tôi đang vội, tôi đi đây. - Anh dặn dò tôi một tiếng, kéo lại cái ba lô trên lưng, đi tới cạnh
cửa cúi xuống thay giày rồi mở cửa đi ra ngoài bằng một tư thế rất đẹp
mắt.
Nhìn theo bóng anh biến mất trước mắt tôi, cánh cửa từ từ
đóng lại, phát ra âm thanh khe khẽ, tôi mới lại bay lên, ngắm nhìn căn
nhà cùa Hạ Thụ.
Lần đâu tiên tôi thưởng thức nhà anh một cách
nghiêm túc như thế, bỗng dưng phát hiện ra căn nhà vô cùng đơn điệu. Cho dù là thứ gì cũng chỉ có một màu, hơn nữa chủ yếu là được kết hợp bởi
hai màu chủ đạo đen và trắng. Tôi chép miệng, bàn tay vẽ một vòng tròn
trong không khí, trên mặt đất lập tức xuất hiện một đống các món đồ
trang trí long lanh.
Nhìn những món đồ trang trí đầy màu sắc, tôi hài lòng gật đầu, lập tức cầm một tấm khăn trải bàn lên trải xuống bàn
trà. Sau đó lại cầm cái thảm ở cạnh chầm chậm trải xuống đất.
Cuối cùng dưới sự lao động vất vả của tôi, sàn nhà cũng được trải một tấm
thảm màu hồng với những đường diềm thêu hoa, bàn ăn được trải một chiếc
khăn thêu hoa, trên tivi là một cái khăn trùm màu rực rỡ, ngay cả vỏ gối và vỏ chăn cũng được thay bởi màu xanh lam.
Sau khi toàn bộ các
vật trang trí trên mặt đất đã được về đúng vị trí của nó, tôi lại bay ra phòng khách, đánh giá lại cái thế giới hoàn toàn khác biệt này, trên
mặt nở một nụ cười đắc ý.
Cũng không tệ.
Một thế giới màu hồng thật xinh đẹp!
Tôi lau mấy giọt mồ hôi trên trán, nhưng không hề cảm thấy mệt, ngược lại
còn ngân nga một khúc nhạc, vừa xoay tròn vừa thưởng thức thành quả lao
động của mình.
Ha ha, căn phòng đẹp quá, Hạ Thụ quay về chắ