Polly po-cket
Yêu Tinh Cà Rốt

Yêu Tinh Cà Rốt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324751

Bình chọn: 9.00/10/475 lượt.

rõ ràng, tôi nhìn mình trong tấm gương đặt ở
phòng khách, đắc ý mỉm cười.

Tôi trong gương đã biến thành một cô gái bình thường, mặc dù... - tôi hơi cau mày - hình như hơi thấp hơn
những cô gái bình thường khác một chút.

Tôi suy nghĩ, bỗng dưng
hiểu ra, lập tức nóng bừng mặt. Có phải vì hồi nhỏ tôi không thích ăn
cơm nên phát triển không tốt không nhỉ? Chắc chắn là thế rồi!

Tôi vội vàng “bắt” cái suy nghĩ mất mặt này cất vào trong đầu, đang định đi ra ngoài thì phát hiện ra trên người mình vẫn mặc quần áo của thế giới
yêu tinh. Còn nhớ rất lâu trước kia, lần đầu tiên tôi mặc chiếc váy rộng rãi này đi trên đường phố của loài người, suýt chút nữa đã bị người ta
tưởng là tâm thần.

Nghĩ lại kỷ niệm đáng sợ khi đó, tôi vội vàng
quay người chạy vào phòng của Hạ Thụ, mở tủ quần áo của anh ra, lấy một
chiếc áo sơ mi trắng tròng vào người. Mặc vào, tôi mới phát hiện ra đúng là kỳ cục...

Chiếc áo của Hạ Thụ mặc lên người tôi xong trông vô cùng hoạt kê, cái áo vốn cũng chẳng to lắm nhưng sao mặc vào người tôi
lại thành một cái váy dài tới đầu gối?

Tôi đành cởi cái áo ra,
lục tìm trong tủ quần áo, khó khăn lắm mới tìm được một bộ quần áo của
Hạ Thụ hồi còn nhỏ và khoác vào người, sau đó chạy ra lấy cái thẻ dự thi rồi lao ra khỏi phòng.

Trên thẻ dự thi có ghi tên của Hạ Thụ, có cả phòng học, mã số học sinh và tên trường. Tôi đi dép lê chạy trên phố đông người, bất chấp ánh mắt kỳ quái mà mọi người đang nhìn tôi, níu
một người đàn ông trung niên đang đi đường, nhìn có vẻ hiểu biết lại,
sau đó lễ phép hỏi:

- Chú ơi, cho cháu hỏi Học viện Thượng Duy ở đâu được không ạ?

Người đàn ông trung niên dừng lại, cau mày nhìn tôi một cái, có vẻ rất bực
mình. Trời ơi, từ lúc nào con người trở nên không thân thiện như thế
này? Một lúc lâu sau, ông ta mới gật đầu, chỉ tay về bến xe đằng trước,
trả lời tôi:

- Ra đó ngồi xe số 54 là tới.

Tôi gật đầu,
mặc dù vẫn còn bán tín bán nghi với câu trả lời của ông ta, nhưng tôi
vẫn cảm ơn, cũng chẳng còn thời gian hỏi người khác nữa, đành vừa ca
thán con người ngày nay càng ngày càng lạnh lùng, vừa chạy ra bến xe.

Không còn sớm nữa nên người chờ xe cũng không nhiều. Tôi nhẹ nhàng lên xe,
nhìn những người đằng trước đang bỏ một đồng xu vào cái thùng, mới nhớ
ra...

Chết rồi, quá lâu không tới thế giới loài người nên tôi
quên mất đi xe phải trả tiền. Tôi vội vàng quay người xuống xe về nhà
lấy tiền, nhưng tài xế dã đóng cửa, đạp côn rồi khởi động xe.

Tôi toát mồ hôi lạnh, chẳng nhẽ tài xế không biết rằng phải thu tiền xong
thì mới lái xe sao? Bây giờ xe đã chạy rồi, sao tôi lại xuống giữa đường được?

- Sao cô vẫn chưa bỏ tiền vào? Chẳng nhẽ định trốn vé à? - Viên tài xế đang lái xe thấy tôi vẫn bất động, bèn quay sang lườm tôi
một cái, bực mình hỏi.

- Cháu không có... - Vừa thấy những bắp
thịt nổi cuồn cuộn trên cánh tay người tài xế, tôi đã ấp úng, vội vàng
giải thích, thò tay vào túi áo khua khoắng, nhưng trong đó đương nhiên
là không có gì. Hu hu, làm thế nào đây? Tôi là một con yêu tinh cà rốt
đáng yêu nhất của thế giới yêu tinh, chẳng nhẽ là phải chịu vết nhơ là
trốn vé xe buýt sao?

Khi tôi quay về thế giới yêu tinh, chắc chắn các bạn sẽ cười thối mũi tôi mất!

Sau này khi tôi kết hôn, chồng tôi sẽ cười thối mũi tôi mất!

Sau này khi tôi sinh con, người khác cũng sẽ cười thối mũi mẹ nó mất!

Sau này khi con tôi có con, những người bạn ở nhà trẻ sẽ cười thối mũi bà nội nó mất!

Sau này khi tôi chết, trên bia mộ cửa tói sẽ khắc dòng chữ “Từng trốn vé xe buýt”, người quét mộ sẽ cười thối mũi tôi mất!

Trời ơi! Tôi tuyệt đối không thể để một vết nhơ như thế theo tôi suốt đời!
Có ai có thể giúp tôi không? Ai giúp tôi không? Tôi dùng ánh mắt cầu cứu nhìn mọi người trong xe, nhưng tất cả đều đang quay đầu đi, không ai
nhìn tôi. Nếu không thì người ta sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt coi thường,
tôi bỗng dưng bị đã kích ghe ghớm. Haiz, thì ra không chỉ là Hạ Thụ, tất cả con người đều đã trở nên quá lạnh lùng.

- Nếu cô không trả
tiền xe thì tôi sẽ đuổi xuống đấy. - Vào lúc tôi đang cảm thấy bơ vơ
nhất thì lời nối của viên tài xế như một đòn đánh nặng hơn vào tôi.

Bây giờ mà xuống xe rồi đi tới trường, đừng nói là tôi không biết đi thế
nào, cho dù có biết đường thì chắc chắn cũng không kịp đưa thẻ dự thi
cho Hạ Thụ. Như thế anh ta sẽ đuổi tôi ra ngoài, nhiệm vụ của tôi sẽ
thất bại. Nghĩ tới ánh mắt chê bai của Hạ Thụ dành cho tôi, tôi lại chán nản cúi đầu. Thôi bỏ đi, có lẽ tôi không nên tới với thế giới loài
người...

- Chờ một chút, chú tài xế, cháu trả tiền giúp cô ấy. - Bỗng dưng một chàng trai cao lớn từ dưới xe đi lên.

Lời nói của anh giống như ánh mặt trời đầu tiên của buổi sáng, chiếu rọi cả thế giới tăm tối, và cứu thoát tôi lúc đó đang tuyệt vọng!

Tôi
nhìn anh bằng ánh mắt sùng bái, ngưỡng mộ, mái tóc ngắn màu nâu của anh
tỏa sáng dưới ánh nắng, thân hình gầy gầy, mặc m