sao đó cũng là
trainer của công ty sao lại có thể chuyển nhượng … – Kiến Minh sững sốt
nói
- Đó không phải là việc của cậu. Nếu cậu không làm thì đích thân tôi sẽ
làm điều đó. – Minh Hiếu trừng mắt nhìn Kiến Minh, đôi mắt ấy khiến Kiến Minh hoảng sợ, cậu đành lui một bước
- Được rồi được rồi tôi sẽ làm theo những điều cậu muốn nhưng hãy suy
nghĩ thật kĩ trước khi thực hiện nếu không về sau cậu sẽ phải hối hận.
Kiến Minh nhìn Minh Hiếu một lần nữa rồi thở dài, lắc đầu rời khỏi
phòng. Tình yêu đã khiến Minh Hiếu trở nên điên rồ và ích kỉ. Kiến Minh
biết dù cậu khuyên nhủ thế nào vẫn không thể làm thay đổi quan điểm của
Minh Hiếu.
Sau khi Kiến Minh rời khỏi phòng, Minh Hiếu gọi điện thoại cho ai đó.
- Đến lượt anh đấy, hãy nhớ việc này cần phải giấu kín nếu lộ ra ngoài tôi sẽ không để yên cho anh đâu
- Tôi hiểu rồi. Cứ yên tâm tôi sẽ khiến cậu ấy phải gia nhập WJ.
- Tốt lắm.
Minh Hiếu dập máy, dáng lưng thẳng đứng phảng phất sự lạnh lùng, vô cảm. Dường như phía sau đang hiện lên hình ảnh đôi cánh của một ác quỷ.
Bầu trời đang sáng trong
Từ đâu một đám mây đen khổng lồ vây kín
Trong phút chốc bầu trời bị bao phủ bởi một màu xám xịt.
Một cơn mưa tầm tã trút xuống thành phố … hay một bi kịch đang kéo đến …
Nguyễn Minh Hiếu đang âm mưu điều gì … ?
Sân bay ồn ào vang lên những tiếng thông báo, những bảng số liên tục thay đổi, người ra kẻ vào tấp nập như đi chợ.
Thùy Linh lặng lẽ tạm biệt vài người bạn, cố mỉm cười thật tươi giấu đi những cảm xúc thật.
Vì sao cậu là không xuất hiện … ?
Ngay cả khi cô sắp phải rời xa cậu như thế này …
Thùy Linh bước về phía quầy kiểm soát chợt quay lại nhìn một lần nữa.
Cậu vẫn không xuất hiện …
Nước mắt bỗng dưng trào ra, trong lòng dâng lên một nỗi đau.
- Chị Thùy Linh !
Chỉ cần có thế thôi …
Thùy Linh lập tức quay lại, mỉm cười một cách xấu xí
Hàn Văn đang tiến về phía cô, giữa sự ồn ào của không gian nụ cười của
cậu ấm áp như một tia sáng đang chiếu xuống. Thế giới xung quanh bỗng
trở nên vô cùng yên lặng. Mọi tiếng ồn đều tan biến mất.
Cô vui mừng xúc động ôm chầm lấy cậu, dường như muốn dùng toàn bộ sinh lực của mình để ôm lấy cậu.
Hàn Văn đứng yên lặng trong vòng tay cô, cúi đầu nhìn vào khuôn mặt đẫm
nước. Những giọt nước mắt nóng hổi đang dần thấm vào da thịt, Hàn Văn
khẽ đưa tay vỗ về Thùy Linh.
- Đừng khóc nữa, ngốc quá. Chị chỉ đi một thời gian thôi mà
Thùy Linh im lặng, đối với cô ngay lúc này đã quá đỗi hạnh phúc, chỉ cần được ôm chặt lấy người mình yêu như thế này thôi.
Một linh cảm xuất hiện khi bỗng dưng Kiến Minh lại muốn cô giải quyết
những vấn đề ở thị trường Mỹ. Mặc dù người trực tiếp nói với cô là Kiến
Minh nhưng Thùy Linh nghi ngờ người đứng sau là Minh Hiếu. Cô không muốn rời khỏi đây nhưng vì trách nhiệm Thùy Linh không thể nào từ chối.
Cô sợ khi không có cô cản trở Minh Hiếu sẽ lại giở trò tách rời Ngọc Trân và Hàn Văn.
Cô sợ Hàn Văn quá lương thiện sẽ bị tổn thương với những chiêu trò của Minh Hiếu.
- Hàn Văn à, bảo trọng nhé.
- Aigoo ~ câu này phải để em nói với chị chứ.
Ánh mắt cậu sáng trong, nụ cười hiền hòa càng khiến cậu trông giống như
một thiên thần. Thùy Linh nín thở đánh liều hôn lên môi cậu, nụ hôn nhẹ
nhàng thoang thoảng một mùi hương dễ chịu. Môi cậu thật mềm mại lại có
vị ngọt dịu. Nụ hôn ấy Thùy Linh chắc chắn sẽ không bao giờ quên được.
Hàn Văn ngây người trước nụ hôn bất ngờ ấy, khi Thùy Linh tách ra cậu không trách cô ấy chỉ cười nhẹ.
- Bảo trọng nhé
Thùy Linh khẽ gật đầu, giấu đi nét mặt lúng túng, ngượng ngùng của mình. Phía xa xa chợt vang lên một giọng nói rất quen thuộc
- Chị Thùy Linh !
Một trò đùa trớ trêu khác chăng …
Ngọc Trân gượng cười bước đến tiễn Thùy Linh, đi bên cạnh cô là Minh
Hiếu. Lúc ấy Hàn Văn sững người đứng yên như một bức tượng, Minh Hiếu
lướt ngang qua cậu dường như khóe môi lộ nét cười.
Ngọc Trân đã nhìn thấy nụ hôn ấy.
Trong khoảnh khác đó trái tim cô bỗng dưng đau đớn.
Dù đã cố gắng kìm nén cảm xúc nhưng không hiểu sao nước mắt lại cứ như chực trào ra thế kia.
Khi Ngọc Trân vẫn đang đối diện với nụ hôn ấy Minh Hiếu khẽ nắm lấy tay
cô, bàn tay cậu ấm áp siết nhẹ tay cô. Ngọc Trân ngẩng lên nhìn cậu thì
nhận được một ánh mắt nhẹ nhàng, Minh Hiếu khẽ kéo cô vào lòng như xoa
dịu đi nỗi đau của cô lúc ấy.
Ít ra trong lúc đau khổ ấy Minh Hiếu vẫn ở bên cạnh cô.
Hàn Văn như hiểu được mọi việc, trong lòng vừa tức giận vừa đau đớn nắm
chặt tay thành nắm đấm như kiềm chế cơn giận đang bừng cháy trong lòng.
Đến khi Thùy Linh đã vào phòng cách ly cũng là lúc Minh Hiếu và Ngọc
Trân ra về.
Ra đến cổng sân bay, Ngọc Trân bất ngờ bị Hàn Văn kéo lại.
- Tất cả không giống những gì em nghĩ đâu, Anh v