Phải, cũng đã là chuyện cũ, chuyện của 23 năm trước rồi. Có lẽ đã đến
lúc nhắc lại, mẹ Thi thật không muốn con gái sẽ lại như mình, phải gánh
chịu một quá khứ nặng nề như vậy.____________
Hồi tưởng kết thúc, Nhược Thi rất muốn biết tại sao một người phụ nữ
xinh đẹp thế này lại nói chuyện nghe chói tai như vậy, rõ ràng cô đâu có làm phật lòng bà, mà căn bản là 2 lần gặp nhau cô chưa nói chuyện được 2 câu nữa. Cô chưa kịp tiêu hóa hết thì mẹ Thần nói tiếp.
“Lần này tôi về đây là để tổ chức buổi xem mắt cho Hạo Thần, đó là tiểu
thư Thích Như Mộng, cô ấy hiện công tác ở một công ty xây dựng ở nước
ngoài cũng đang chuẩn bị về nước, cô chắc là ngày nào cũng phải soi
gương chứ. Tôi thấy, cô ngay cả làm tình nhân cũng không đáng.”
“Phu nhân, sao người không thích con, nếu người nói con đồng ý thay đổi để người vừa lòng.” – Cô nhỏ giọng nói.
Mẹ Thần đứng phắt dậy nói – “Nếu cô muốn thay đổi, thì hãy thay đổi
người sinh ra cô trước, nếu làm được thì tôi mới xem tiếp coi cô còn cần thay đổi chổ nào. Nhưng tôi biết chắc là không được, nên cô đừng hòng
có danh phận gì ở Quan gia … cho dù là tình nhân của con trai tôi.” –
Câu cuối bà nhấn mạnh giọng.
Nhược Thi bị lời nói ấy làm cho khó thở, thấy mẹ Thần định rời đi Nhược
Thi cũng đứng nhanh dậy hỏi – “Ý người là sao? Con vẫn không hiểu”
Mẹ Thần đứng quay lưng lại Nhược Thi nói – “Về mà hỏi ba mẹ cô”
Nói xong bà đi lên phòng rồi sai dì Hân đem thức ăn lên phòng cho bà,
Nhược Thi thì đến bàn ăn ngồi, đầu óc mơ màng liên tưởng đến những lời
mẹ Thần nói, dù là biết sự hiện diện của Thích tiểu thư kia nhưng cô đều đã chuẩn bị sẵn để đối mặt rồi miễn là Hạo Thần sẽ không bỏ rơi cô. Cô
khẽ cười rồi tự gắn cho mình cái mác là ‘vô sĩ’. Nhưng tại sao liên quan đến ba mẹ cô, việc này làm cô càng lo lắng thêm về cuộc điện thoại của
mẹ.
Điện thoại cô vang lên, nhìn thấy là dãy số lạ, cô bắt máy nghe thì là
Cách Cách gọi, Cách Cách nói chị Linh bệnh đang ở bệnh viện hỏi Nhược
Thi có đi thăm không, Nhược Thi cũng là mới biết, Cách Cách nói chị Linh thích một loại hoa tên gì ở chổ nào đó và tên cái bánh kem ở tiệm bánh
vô danh nào nữa, Nhược Thi nghe mà không thể nhớ nổi. Chắc ý Cách Cách
muốn cô có đi thăm thì nhớ mua mấy thứ đó.
Nhược Thi cũng hiểu được nên nói là sẽ nhờ Hạo Thần đưa mình đi thăm chị xong rồi ngắt máy. Lo suy nghĩ không để ý, lúc này có một vòng tay ôm
cô từ phía sau – “Nghĩ gì mà anh về cũng không ra đón”
“A, em không có” – Cô hơi giật mình nói.
“Mẹ anh nói gì à?” – Anh ngồi xuống cạnh cô, ra dấu cho dì Hân dọn thức ăn lên.
“Chỉ là chào hỏi vài câu”. – Nhược Thi nghĩ nghĩ vẫn là con người đang ngồi kế mình đây đáng giận nhất, tất cả đều từ anh mà ra.
Vốn dĩ Hạo Thần để Nhược Thi ở nhà thì sẽ tránh được sự rắc rối từ các
đối tác của hắn, nhưng giờ khi cô ở nhà thì lại phải đối mặt với mẹ Thần khó tiêu này, đường nào thì cũng khổ cho Thi Thi nhà ta cả.
Hạo Thần gắp thức ăn cho Nhược Thi – “Ăn nhiều một chút, em vẫn còn gầy lắm, ôm em chỉ toàn xương thôi”
Nhược Thi đỏ mặt, trước mặt người làm mà anh không cho cô tí mặt mũi, cô lo cắm đầu ăn hết những thứ trong chén, nhớ đến cuộc gọi của Cách Cách, cô nói – “Tan tầm anh về đón em đến bệnh viện thăm chị Linh nha, Cách
Cách nói chị đang bệnh”.
“Ừm”
“Cách Cách nói phải mua hoa và bánh kem mà chị thích” – Cô đưa mắt nhìn
“Anh biết rồi.”
Câu trả lời làm Nhược Thi hơi thất vọng, anh vẫn hiểu rõ chị như vậy.
Nhưng tự nhiên lại đi ghen với người bệnh, cô đúng là từ khi gặp hắn thì con người cũng trở nên hẹp hòi hơn mà.
“Nha đầu, đừng nghĩ lung tung. Còn chuyện của mẹ, đợi Tiểu Cách về thì
ra ngoài với nó thường xuyên em sẽ không thấy khó chịu nữa. Có anh ở
đây, bà ta sẽ không làm gì em” – Hắn xoa xoa đầu cô.
Nhược Thi gật đầu – “Em muốn về nhà một chuyến, đã lâu không gặp ba mẹ.”
“Được, anh sẽ đưa em đi”
“Không cần đâu, em sẽ tự đi, anh cứ lo công việc của mình.”
“Anh sẽ kêu Thiên La đưa em về, khi nào xong chuyện sẽ để cậu ấy đến đón em về”
Nhược Thi gật đầu, cứ để hắn sắp xếp cô không có cách nào cự tuyệt được.
Cả ngày hôm nay, mẹ Thần ở trong phòng suốt, có chuyện gì cũng sai bảo
mấy người làm ra ra vào vào, vậy cũng tốt. Nếu bà chịu như vậy suốt đời
cô cũng không cảm thấy áy náy. Nhưng nghĩ kĩ chắc bà ta cũng không phải
đang tránh mặt mình, chỉ là đang còn kiên nhẫn nên mới không ra mặt, đợi mình về nhà rồi không chừng bà ta sẽ lập tức chạy nhảy ăn mừng không
chừng.
Tan tầm, Hạo Thần lái xe chở cô đến bệnh viện, trên xe đã có sẵn bó hoa
đủ màu sắc, hương thơm nhẹ nhè không gắt rất dễ chịu, bên cạnh là cái
hộp nhỏ, cô nghĩ chắc là bánh mà chị thích, cô cũng không hỏi nhiều. Chị Linh bị suy nhược cơ thể lại thêm sốt cao, giờ đã có phần giảm nhưng
vẫn đang truyền dịch, cũng vì vậy mà quán bar mấy ngày này ngừng kinh
doanh.
Thấy chị Linh nằm trên giường bệnh, Nhược Thi