Polaroid
Yêu Em Không Dễ Đâu

Yêu Em Không Dễ Đâu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 325833

Bình chọn: 9.00/10/583 lượt.

ng phải ngẫu nhiên mà nói những lời khó nghe đó với
mình, thì ra mẹ mới là người tổn thương nhiều nhất. Bắt cô nên giải
quyết sao đây? Nhược Thi đứng dậy qua ngồi cạnh mẹ mình, gục đầu vào vai mẹ rồi khóc không ra tiếng.

Mẹ đã từng trải qua những chuyện thật kinh khủng, nếu không có ba thì mẹ có vượt qua được không? Vậy còn cô, hiện giờ cô phải làm thế nào để
vượt qua?

Tự nhiên một cái gọi là ý chí trong cô bừng dậy, trên đầu cô phụt ra mấy chục cái bóng đên ne-on, sao mình không về đó để chơi đẹp bà ta trả thù cho mẹ?

Nhưng rồi mấy cái đèn ne-on bị đập vỡ khi mẹ cô nói – “Thi Thi, hãy nghe mẹ một lần này thôi cũng được, tránh xa người nhà họ Quan ra”

Đúng, căn bản là không thể đấu lại bà ta, bằng chứng là mỗi lần nghe
tiếng giày cao gót của người phụ nữ đó là tim cô chỉ muốn ngừng lại. Vậy còn Hạo Thần? Phải nói thế nào với anh đây?

“Mẹ cho con thêm thời gian, con chưa thể quyết định được mình nên làm gì lúc này, thời gian này con sẽ ở lại nhà”_____________

Mấy ngày nay, Hạo Thần ngày nào cũng gọi hỏi cô đã chơi đủ chưa khi nào
thì về với hắn, có lần Nhược Thi nhận được tin nhắn từ số điện thoại lạ - ‘Vậy là em đồng ý cùng chị sống hòa bình?’ – Nhược Thi biết không ai
khác ngoài chị Linh nên cũng không buồn trả lời lại.

Cô đang nghĩ có nên biến mất một thời gian không, thường thì như vậy,
sau đó trờ về thì mọi chuyện đều có cách giải quyết. Nhưng phải đi đâu,
đi thế nào đây? Còn chưa nghĩ đến thì điện thoại cô vang lên, là Cách
Cách gọi, cô bắt máy nghe.

“Nhớ mình sao cô tiểu thư kia, hay là lại muốn khóc lóc than thở gì với mình nữa đây?” – Nhược Thi đùa.

“Mấy ngày cậu không về, cậu út cứ điện thoại mình bảo đi đón cậu, thật
phiền a” – Cách Cách trách móc, rồi nói tiếp – “Có phải vì những lời chị Linh nói ở bệnh viện, nên cậu tránh gặp cậu út phải không?”

“Vậy là cậu nghe thấy à?” – Thấy lần đó về Cách Cách không hỏi nên Nhược Thi nghĩ cô không nghe được gì.

“Ừm, xin lỗi Thi Thi” – giọng Cách Cách nhỏ đi

“Ngốc kia, làm gì phải xin lỗi?”

“Là bạn của cậu mà mình chỉ biết im lặng, mình rất giận chị Linh nhưng thật ra…mình cũng rất thương chị.”

“Mình đâu trách cậu, không liên quan cậu mà đừng nghĩ nhiều.” – Nhược
Thi thật cảm động, Cách Cách từ nhỏ xem Linh như chị gái, vậy mà giờ đây lại vì cô mà giận người chị này. Bao nhiêu ủy khuất cô phải chịu thì
Cách Cách cũng đã xóa đi hết.

Tuy chị Linh thấy chết không cứu, nhưng là người chị gắn bó với mình bao nhiêu năm, Cách Cách không nỡ nói ra những lời trách móc chị, mà chỉ
dùng thái độ lạnh nhạt đối với chị. Về phần Nhược Thi thì lại thấy có
lỗi với cô bạn này rất nhiều.

“Mình chỉ là muốn ở nhà một thời gian, sẽ sớm về với cậu.” – Nhược Thi nói

“Thật không có chuyện gì sao? Nếu có đừng ngại nói với mình, dù là khó khăn đến đâu mình cũng sẽ giúp”

Nghe vậy, Nhược Thi hơi lưỡng lự, cuối cùng cũng quyết định nói hết một
lèo với Cách Cách, mong muốn nhận được sự động viên từ cô. Nhưng cuối
cùng lại nghe câu nói ngoài ý muốn – “Cậu không thoát được đâu”

Nhược Thi hơi xanh mặt, vốn dĩ chỉ định bỏ đi một thời gian để được yên
tĩnh suy nghĩ, chứ còn việc rời bỏ Hạo Thần thì cô còn chưa nghĩ đến là
đã nghe Cách Cách tuyên bố như vậy.

Cách Cách nói – “Cậu thử mất tích một ngày đi, đảm bảo trong vòng 24 giờ là cậu sẽ được đưa đến trước mặt cậu út liền. Cậu gặp phải vấn đề gì
hãy cùng cậu của mình đối mặt đi Thi Thi”

“Cách Cách, mình đã quyết định, chỉ là một thời gian, muốn yên tĩnh suy nghĩ, nhưng mình sẽ giữ liên lạc với một mình cậu. Cậu hứa không được
nói ra đâu đó, nơi tớ đến, chắc sẽ rất yên tĩnh, anh ấy sẽ không tìm
được”

Ngày hôm sau,
nói là làm ngay, cô để lại một lá thư, nội dung đại loại là đừng lo cho
con, một thời gian sau con sẽ về. Còn lại cô không liên lạc với bất kì
ai, điện thoại cũng tắt.

Cô đâu biết rằng, sự biến mất của cô đã châm ngòi cho chiến tranh nổ ra, Hạo Thần thì ngày nào cũng ăn mấy chục tấn đạn dược, gặp ai cũng không
nể tình mà quăng bom oanh tạc, người hứng bom lại là mấy chục người dân
lương thiện ở công ty.

“Vẫn chưa tìm được?” – Hắn tức giận quát.

“GPS cũng không dò được tín hiệu” – Thiên La tự nghĩ mình thực oan, giờ
công việc công ty không cần quản mà cứ lo chạy đi tìm người, còn cái cô
gái kia thì cứ như là bốc hơi luôn vậy.

Hạo Thần tức giận hất đổ các đồ đạc trên bàn làm việc xuống, đáng chết.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà lại bỏ hắn đi không nói tiếng nào, hỏi
Cách Cách thì con bé lại nói không hề hay biết.

“Người nhà cô ấy thế nào?”

“Đã cho người giám sát nhưng không thấy động tĩnh gì, kể cả đi tìm cũng không.”

“Tô Nhược Thi…” – Hạo Thần hét lớn tên cô, sau đó dừng lại một chút,
trong mắt giờ đã hiện lên đầy tơ máu, giọng nói có phần nhỏ lại – “…mau
trở về cho anh.”______________

Tại một con suối nhỏ, có mấy người phụ nữ khoảng 50 tuổi đang đi lấy
nước, trong đó lại c