Polly po-cket
Tứ Đại Thiên Dương

Tứ Đại Thiên Dương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 326580

Bình chọn: 9.00/10/658 lượt.

é, một lão đại của giới kinh doanh. Không ngờ Khang lại thích con gái ông ta. Có biết nhà của con bé đó không?

- Nhà của Như thì bọn cháu chịu. Bốn người họ sống chung ở một căn biệt thự, hình như là biệt thự số 06 thì phải!?

- Biệt thự số 06? Chắc chứ?

- Vâng! Bọn cháu đến đó nhiều rồi!

- Nếu là biệt thự số 06 thì ta biết. Chắc một trong số bạn của cô bé đó là con gái của Trần Quốc Nam. Ông ấy là bạn thân của ta. Căn biệt thự đó là ta giới thiệu cho họ. Xem ra lai lịch toàn danh giá. – Bà Hoàng Yến ngã người ra sau, nhìn xuống bên dưới dòng người tấp nập.

- Woa! Cô quen biết nhiều quá vậy cô? – Đức Anh trầm trồ.

- Bình thường thôi! Còn nữa, cô còn biết cháu cũng thích một trong số bốn con bé đó đúng không?

- Ơ… Cô điều tra cả chuyện này à? – Đức Anh ngượng đỏ mặt.

- Haha! Nói cho ta biết cô bé cháu thích là ai đi nào? – Bà ấy cười đắt chí.

- Dạ… Mà thôi cháu không nói được đâu cô! Khi nào người ta chịu làm bạn gái cháu đã.

- Nếu không muốn nói thì thôi cô cũng không ép cháu làm gì! Nhưng nhớ là thiệt đám cưới nhớ cho cô một tấm! Haha!

- Cô này!

- Thôi cô không phá cháu nữa! Uống gì không?

- Không cần đâu cô! Thôi cháu có việc cháu đi trước nha. Cô và dượng nhớ tranh thủ đi thăm Khang đi. – Đức Anh nói rồi kéo ghế đứng dậy.

- Ừ! Bận thì đi trước đi! Cô sẽ nói dượng tranh thủ đến thăm Khang. – Bà Hoàng Yến nói rồi cũng đứng dậy hôn tạm biệt Đức Anh.

Khi Đức Anh đã khuất bóng sau cầu thanh, bà ấy khoanh tay trước ngực ngồi xuống nhìn ra cửa sổ.

Sài Gòn bước vào mùa lạnh rồi, nhưng cái lạnh vẫn chả ăn thua gì ở Mỹ. Cũng vào thời gian này cách đây 6 năm, bà Hoàng Yến gặp được Thiên – Phan Trọng Vương Thiên và hai người nảy sinh tình cảm cũng từ dạo đó…

- Thoắt cái 6 năm rồi, nhanh thật. Nhưng 6 năm rồi mà nó vẫn không gọi mình là mẹ. Haizzz…

Thì thầm trong miệng một câu nói không đầu không đuôi, bà Hoàng Yến đứng dậy kéo ghế bước đi và không quên mang theo đóa hoa violet lúc nãy. Hai vệ sĩ từ nãy giờ đứng ở phía xa cũng chạy lại bước theo sau bà ấy.

- Chúng ta sẽ đi đâu thưa và chủ? – Một người v ệ sĩ vừa nói vừa mang giúp bà ấy đóa hoa.

- Đến cửa hàng hoa và đi mua một ít đồ, sau đó đến bệnh viện thăm cậu chủ.

- Vâng! – Cả hai đồng thanh.

Từ đại sảnh bệnh viện, một người phụ nữ toát lên dáng vẻ quý tộc bước vào. Bộ quần áo màu đen sành điệu, tóc búi cao sang trọng và cặp kính nhằm che đi nét tươi trẻ trên gương mặt của mình – không ai khác chính là bà Hoàng Yến. Trên tay bà ấy là đóa hoa lan hồ điệp tím trắng.

Theo sau bà ấy là hai vệ sĩ cao to vạm vỡ, đôi mắt họ giấu sau cặp kính đen huyền bí. Hai người bọn họ đang giúp bà chủ mình làm một công việc hết sức là ga-lăng: xách đồ. Một người cầm hai hộp lớn tổ yến và huyết yến. người còn lại cầm túi xách.

Ba người đi đến quầy tiếp tân.

- Phan Trọng Vương Khang và Hoàng Minh Thanh Như phòng mấy? - Bà Hoàng Yến cất lên chất giọng lạnh lùng và cao quý.

- Thưa, cho hỏi bà là…

- Cho tôi biết họ nằm phòng mấy! – Lặp lại mệnh lệnh lúc nãy.

- Dạ, Phan Trọng Vương Khang phòng 404 lầu 05. Hoàng Minh Thanh Như phòng 603 lầu 6. – Người y tá sợ hãi trả lời.

Vừa nghe xong câu của cô y tá, bà ấy đã quay gót bước đi mà không nói lời nào, khiến cho những bệnh nhân xung quanh có những đánh già không hay về mình. Nhưng họ đâu biết bà là ai. Phàm những người không biết là không có tội.

Ba người bước đến đứng trước thang máy. Vừa lúc, cửa thang máy cũng mở ra. Dáng đứng vô cùng tôn nghiêm của bà ấy đã làm cho những người đứng trong thang máy kiên nể mà bước sang một bện. Sau khi mọi người đã bước ra hết thì bà ấy mới bước vào, theo sau vẫn là hai vệ sĩ.

- Lầu 5!

Một mệnh lệnh từ khóe miệng ngọc ngà vang lên, ngay lập tức một người vệ sĩ chòm tới nhấn nút.

“ Tinh!”. Tiếng của thang máy đến nơi vang lên, cánh cửa mở ra. Bà ấy bước ra và nhìn hai bên thang máy tìm sơ đồ tầng.

Làm theo chỉ dẫn trên đó, chưa đầy 2’ sau ba người họ đã đứng trước cánh cửa phòng 404.

“ Cộc! Cộc! Cộc!”. Tiếng gõ cửa vang lên khô khóc.

- Vào đi! – Hắn cất lên chất giọng lạnh lùng vì cứ nghĩ là bác sĩ.

“ Cạch!”. Cách cửa mở ra nhưng hắn chả màng quay lên nhìn.

- Tôi nhớ là chưa đến giờ để các người vào đây! – Hắn lên tiếng, mắt vẫn dán vào quyển sách.

- Muốn dì chích cho mấy mũi mà nói vậy hả? – Một giọng nói đùa giỡn vang lên làm hắn phải ngước lên nhìn.

- Dì! – Hắn kêu xong một tiếng thì bật dậy chạy đến ôm chầm lấy bà Hoàng Yến cứ như là đã rất lâu không gặp làm bà ấy xuýt làm rơi đóa hoa trên tay.

- Đang bị thương mà không cẩn thận gì hết! Hấp ta hấp tấp y như ba con! – Bà ấy mắng yếu.

Bà Hoàng Yến thả nhẹ hắn ra rồi nhìn một lượt từ đầu đến chân.

- Dì ngồi đi dì! – Hắn kéo bà ấy đến ngồi xuống bộ sofa đặt ở góc phòng.

- T