Em Là Cô Ấy Thứ Hai

Em Là Cô Ấy Thứ Hai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 327511

Bình chọn: 10.00/10/751 lượt.

trên môi anh kéo ra
dài hơn.

"Vậy
trông thế nào mới là người xấu?"

Ngọc Linh
không trả lời ngay mà lấy hai ngón tay trỏ kéo đuôi lông mày xếch lên, mắt trợn
ngược, lưỡi hơi thè ra, cánh mũi phập phồng.

"Thế
này..."

Hoàng Quân
bị cô làm cho cười nghiêng ngả, anh khẽ lắc đầu, người rung rung.

Ngọc Linh
cũng cười theo. Cô bỏ tay xuống khỏi thái dương, nhìn Hoàng Quân cảm kích.

"Lúc
nãy dù sao cũng cảm ơn anh."

Hoàng Quân
khẽ nhún vai.

"Sau
này nếu anh có việc gì cần giúp đỡ thì cứ đến tìm tôi." Ngọc Linh chìa ra
một chiếc danh thiếp, giọng đầy hào hiệp: "Tôi là Đinh Ngọc Linh, phóng
viên của báo Sự thật."

Hoàng Quân
đưa tay cầm lấy tấm danh thiếp nghiên cứu.

"Giờ
tôi phải đi rồi." Giọng Ngọc Linh có chút tiếc nuối.

Hoàng Quân
trầm ngâm một lúc, khẽ gật đầu thay cho lời chào. Sau đó đứng nhìn theo bóng
dáng Ngọc Linh bước đi về phía cuối hành lang, trước khi vào trong thang máy
còn quay lại nháy mắt với anh.

Về sau, Sự thật trở thành đơn vị truyền thông
chính thức của Star, Hoàng Quân và Ngọc Linh cũng có cơ hội tiếp xúc với nhau
nhiều hơn. Dần dần, Hoàng Quân nhận thấy Ngọc Linh là một cô gái khá dễ thương,
tính cách đơn thuần. Cô không giống như nhiều phóng viên khác chạy theo xu
hướng đám đông, bóp méo hoặc phóng đại thông tin để thu hút độc giả. Ngòi bút
của cô phản ánh những sự kiện xảy ra một cách chân thực nhất, mỗi bài viết đều
thể hiện thái độ yêu ghét rõ ràng như chính con người cô vậy. Càng ngày, tình
cảm Hoàng Quân dành cho Ngọc Linh càng đi xa hơn mức tình bạn thông thường.

Hoàng Quân
cũng biết Ngọc Linh có thiện cảm với mình. Những lời nói, cử chỉ, sự quan tâm
ân cần cô dành cho anh không khó để cảm nhận.

Hai người
họ rất giống một câu thơ mà cổ nhân đã viết: "Tình trong như đã, mặt
ngoài còn e…"

Cho đến
một ngày, Hoàng Quân quyết định thổ lộ với Ngọc Linh, muốn cùng cô chính thức
hẹn hò. Anh gọi điện rủ Ngọc Linh đi ăn trưa, cô nói mình đang theo một đoàn
trinh sát lên Lạng Sơn triệt phá một đường dây buôn bán ma tuý. Hoàng Quân bỗng
thấy trong lòng vô cùng bất an.

Ngọc Linh
cười với anh trong điện thoại, nói rằng cô biết võ, lại đi cùng cảnh sát nên
chắc chắn sẽ không có vấn đề gì. Cô muốn lấy tư liệu trực tiếp về cuộc truy
quét này.

Hoàng Quân
biết Ngọc Linh là một cô gái bình sinh không biết sợ là gì. Cô từ nhỏ đã học
võ, lại thừa hưởng dòng máu liều từ người ông nội vốn là một cảnh sát đã về
hưu. Đó cũng chính là điều khiến anh lo lắng nhất.

Cả buổi
sáng hôm đó anh không làm được việc gì, cứ thấp thỏm đứng lên ngồi xuống. Sau
cùng thấy không yên tâm mới lái xe lên Lạng Sơn tìm cô.

Khi Hoàng
Quân dùng thiết bị định vị từ điện thoại di động tìm ra vị trí của Ngọc Linh
thì thấy ở đó có rất nhiều người mặc quân phục cảnh sát đang áp giải mấy tên
mặt mũi bặm trợn lên xe thùng chở phạm nhân. Anh còn thấy một cô gái đang nằm sõng
xoài dưới đất…

Hoàng Quân
chạy như bay về phía đó, rẽ đám người đang vây quanh cô gái ra. Ngọc Linh gương
mặt trắng nhợt, một khoảng áo trước ngực bị máu nhuộm thành màu đỏ thẫm. Hoàng
Quân xô ngã người đàn ông đang đỡ Ngọc Linh, quỳ xuống bên cạnh, tay vòng qua
đầu cô lay rất mạnh.

"Ngọc
Linh! Ngọc Linh! Em làm sao vậy?" Giọng anh gần như lạc đi.

Ngọc Linh
khẽ mở mắt, cô gọi tên anh bằng hơi thở yếu ớt.

"Cô
ấy bị thương rồi, phải đưa tới bệnh viện ngay." Viên cảnh sát ngồi bên
cạnh Hoàng Quân tỏ ra rất sốt ruột.

Hoàng Quân
bế thốc Ngọc Linh lên, anh không nhớ được mình đã chạy xe với tốc độ bao nhiêu,
cũng không nhớ mình đã phải đợi bao lâu ở bên ngoài phòng phẫu thuật.

Nhưng tất
cả cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, đáp lại anh chỉ có cái lắc đầu bất lực của vị
bác sỹ.

Ngọc Linh
được đưa ra ngoài, gương mặt nhợt nhạt, làn môi tím tái. Cô nhìn Hoàng Quân,
chút sức lực còn lại chỉ cho phép cô nở một nụ cười rất nhẹ với anh.

Ngọc Linh
khẽ mấp máy môi. Hoàng Quân nắm chặt lấy tay cô, tai anh ghé sát lại gần.

"Có
một câu… Em… từ lâu… vẫn rất muốn nói với anh... Hoàng Quân... Em… yêu
anh."

Ngọc Linh
khó khăn bật ra từng chữ trong hơi thở ngắt quãng. Sau đó bàn tay cô trượt khỏi
tay anh, buông thõng xuống.

Hoàng Quân
hoảng sợ quỳ xuống bên giường, gào lên trong tuyệt vọng. Anh đau đớn gọi tên
cô, nói với cô rằng anh cũng rất yêu cô.

Chỉ tiếc
những lời này, Ngọc Linh vĩnh viễn không thể nghe thấy được nữa.

Cô y tá
phủ tấm vải trắng lên mặt Ngọc Linh, một vài vị bác sỹ kéo Hoàng Quân ra để đẩy
chiếc giường đi.

Đó là lần
đầu tiên trong cuộc đời, Hoàng Quân nếm trải cảm giác cả thế giới chung quanh
sụp đổ.

Đêm đó anh
đã lái xe trên đường như một kẻ mất trí. Cho đến khi nghe thấy tiếng còi hú inh
ỏi phía trước mới hoảng hốt nhìn lên, tia sáng cuối cùng lọt vào mắt anh là ánh
sáng của đèn pha ôtô.

Khi Hoàng
Quân tỉnh lại trong bệnh viện, chỉ thấy xung quanh một màu đen kịt. Anh


Pair of Vintage Old School Fru