ào gạo, cả cái nồi nữa đấy
sao?
Má nuôi tôi lùi lại một bước, tròn xoe mắt
nhìn tôi:
- Ai nói với mày vậy?
- Con đoán vậy thì biết chớ đợi gì phải nghe ai
nói!
- Ờ, mày nói không chừng phải đấy. Tao cũng
nghĩ mang máng như vậy. Từ hôm ổng nhặt cái quả gì ở đâu về cho chúng mày đấy.
Bà Tám ngoài xóm có bảo nhỏ với tao rằng: nghe đâu anh em bộ đội đằng mình còn
ẩn trong rừng. Bả còn nói họ rách lắm. Nghe vậy, thì để bụng thôi, đừng có hở
ra cho ai nghe con!
- Má còn phải dặn! Thôi, để con vào gọi thằng
Cò dậy đi với con.
Má nuôi tôi nắm tay tôi, lôi lại:
- Không được! Không được đâu. Con đi một mình
thôi. Có con Luốc theo con là đủ
rồi. Cái miệng thằng Cò hay bép xép lắm!
Má
nuôi tôi vội vã quay vào, soạn trong rổ may lấy một ống kim khâu và mấy cuộn
chỉ, gói vào mảnh giấy nhật trình cũ, nhét vào túi áo tôi:
- Nhà
nghèo chẳng có gì... Con vào gặp các ảnh, nói là của má gởi biếu... Đi cẩn thận
nghe con.
Tôi
gật đầu, huýt sáo một tiếng. Con Luốc nhảy phóc theo chân tôi, chạy dọc theo bờ
rạch ăn sâu vào rừng. Cứ men theo dấu chân tía nuôi tôi, tôi vừa đi vừa dắt con
Luốc chạy ộp oạp trên bờ đất sình lút ngang ống chân. Đi độ hai ngàn thước thì
mất dấu. ở đây, hãy còn có nhiều vết chân của những người lội vào rừng bắt cua,
bắt vọp. Những vết cũ lội từ trên bờ xuống rạch đã được phủ một lượt phù sa
mỏng khi triều xuống rất dễ phân biệt với dấu chân mới của tía nuôi tôi. Tôi
lội ngay xuống rạch, ngược theo dòng nước gợn bùn vẩn đục ngầu từ trong rừng
chảy ra, mải miết bươn ra. Con Luốc cứ kêu ư... ử... trong cổ, dường như muốn
gọi tôi lên mà mãi không thấy tôi lên, nó bèn co giò phóng tùm xuống nước, lội
xộn xộn sát theo tôi.
Càng
đi sâu vào rừng, lòng rạch càng hẹp lại. Nhiều quãng bị cành lá rậm rạp trên
cây che phủ, bóng nắng không lọt xuống tới, khiến cho dòng nước tối om om,
trông rất dễ sợ. Tôi vẫn mải miết đi tới. Chừng nửa giờ sau thì thấy mất những
gợn nước vẩn bùn, mà trông hai bên bờ lại chẳng có một vết chân nào lội lên.
Nhìn những cánh tay đước từ trên bờ tua tủa thò xuống lòng rạch, tôi nghĩ có lẽ
tía nuôi tôi đã lợi dụng những cái rễ to lớn này làm cầu trèo lên cây, đi lên
bờ rồi. Quả nhiên con Luốc vẫy đuôi lia lịa, làm bùn và nước bắn tung tóe vào
mặt tôi. Lập tức tôi bám theo cái rễ ấy, trèo ngay lên cây. Nhìn xuống phía
dưới chân, chỉ thấy những cọng rễ đước xám ngắt chung quanh tua tủa cắm xuống
mặt bùn phẳng lì. Con Luốc cứ đứng dưới gốc cây ngửa cổ lên chực sủa. Tôi phải
suỵt suỵt luôn mồm, nó mới chịu im. Không lẽ tía nuôi tôi đến đây biến thành
chim bay mất hay sao?
Mà
lại không có vết chân tụt xuống chung quanh gốc. Vậy thì dứt khoát là ông đã
lần theo những cái rễ đước to lớn, xỏ rễ vào nhau này mà lần đi trên cao thôi.
Sau khi đã đoán vậy, tôi bèn đưa mắt quan sát từng cái rễ một, và chỉ một chốc
sau, khi đã tìm thấy một cái rễ có lớp da bên ngoài bị đạp tróc xước những mảnh
vỏ con để lộ ra một vết xanh còn mới, thế là tôi đã nắm được đầu mối con đường
bí mật đã đưa tía nuôi tôi đi về hướng nào rồi. Trên khoảng tầm cao quá đầu
người, tôi như con vượn, cứ dò theo dấu vỏ rễ xước, chuyển từ cây này sang cây
khác đi tới mãi. Con Luốc trung thành vẫn bám theo sát phía dưới chân tôi.
Chiều ở rừng bao giờ cũng xuống rất mau, chẳng mấy chốc mà trời đã gần tối. Vết
vỏ cây tróc dẫn đường còn tìm thấy lờ mờ được một lúc, rồi sau đó tôi không còn
nhìn ra được một dấu nào nữa. Ngồi trên một cái rễ cao, tựa người vào thân cây,
ngơ ngẩn nhìn ra màu xanh trùng điệp quanh mình đang chìm dần vào bóng tối, tôi
cảm thấy tay chân mình bủn rủn, nhấc không muốn nổi. Một con chim hồng hoàng to
như con ngỗng, sắc lông đen, vỗ cánh phành phạch bay vút qua bên trên đầu tôi.
Chiếc mỏ cong to tướng và những rìa lông màu trắng ở chót cánh mất hút trong
bóng tối lờ mờ.
Tiếng
"các các" kêu vang rừng của con chim đen to tướng tan dần trong mênh
mang vắng lặng, khiến tôi rùng mình nhớ tới con kỳ đà kinh khủng đã đào mộ
người chết nơi đồng mả. Tôi phải tự động viên mình luôn và chật vật lắm mới
trèo lên tận ngọn một cây đước cao. Nguồn hy vọng tìm thấy vệt khói bốc ở một
nơi nào đó giờ đây hoàn toàn tan rã trong tôi. Mặt trời đã xuống khuất mất rồi.
Và bây giờ màn đêm cũng đã bao trùm mỗi lúc một dày đặc trên những ngọn cây.
"Trời tối thì tối chứ sợ gì? Mình sẽ dễ dàng nhận ra ánh lửa của họ. Có ai
ở thầm giữa rừng đâu mà lo". Nghĩ như vậy, tôi lại phấn khởi mừng thầm.
Nguồn hy vọng mới làm tôi phấn chấn trở lại rất mau. Tôi kiên nhẫn ngồi trên
một nhánh cây, phóng tầm mắt nhìn xuyên qua màn đêm, mặc kệ cho bầy muỗi đói vo
ve kêu dậy bên tai và không ngớt đáp vào đốt khắp mặt mũi chân tay. Tôi không
biết mình ngồi như vậy đã bao lâu. Nhiều lúc tôi có cảm giác như mắt mình bị
mù, vì nhìn vào màu đen lâu quá. Con Luốc cũng kiên nhẫn đứng dưới gốc cây chờ
tôi, thỉnh thoảng lại hực lên một tiếng. Không biết là nó muốn báo cho tôi biết
rằng nó hãy còn đứng đấy, hay nó dọa một con chồn con cáo nào đang mon men tớ