Đại Chiến 4Princes

Đại Chiến 4Princes

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 329851

Bình chọn: 8.00/10/985 lượt.

Anh lườm con bé“Hic, hic nhà của mình mà bây giờ mình chẳng khác nào oshin cả” Con bé tức giận đi xem tivi, nó cố bật tivi với công suất lớn hết cỡ. Tuấn Anh và Đ.Tuấn định quay sang phàn nàn con bé thì:

“Vào lúc 6:30 sáng tại đường Lý Thường Kiệt quận Tân Bình TP.Hồ Chí Minh đã xảy ra một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng, chiếc xe 4 chỗ biển số 8385 hiệu MercedesS500 màu đen đã đâm vào lề đường do bị nổ lốp dự đoán xe có 2 người, vẫn chưa tìm kiếm được nạn nhân trong xe do xe bị cháy và có thể có nguy cơ nổ bất cứ lúc nào nên các cảnh sát và nhân viên điều tra ko thể tác nghiệp tại hiện trường, mọi người xung quanh đã giản tán để khu vực an toàn”.

Tuấn Anh nghe xong đứng chết chân, Đ.Tuấn thắc mắc:

-Đó chả phải là xe của ba cậu đó sao Tuấn Anh!

Tuấn Anh hoảng hốt chạy ra ngoài sân lấy xe của Đ.Tuấn, con bé và Đ.Tuấn cuốn cuồn chạy theo, nó vừa mỡ kịp cổng thì anh chàng lao nhanh như chóp ko màn gì hết. Tiểu Anh chạy vào gara chạy xe 4 chỗ, cùng Đ.Tuấn chạy đuổi theo phía sau.



Tiểu Anh láy xe đuổi theo phía sau con bé nôn nóng:

-Cái tên này, chạy xe như thế muốn chết sao?

-Đành là vậy, nếu là cậu cậu có như thế ko?

-Mình biết, nhưng cậu ta chạy như thế chưa gặp ba cậu ấy thì cậu ấy đi đoàn tụ tổ tiên rồi.

-Cậu yên tâm cậu ta tay láy rất cừ nên ko sao đâu, mau lên Tiểu Anh mất dấu đấy-Đ.Tuấn hối thúc.

Phía trước Tuấn Anh láy xe như điên lao vút về phía trước như hung thần đường phố, như Đ.Tuấn nói anh chàng láy xe rất cừ bao nhiêu xe ở phía trước Tuấn Anh đều có thể vượt mặt dễ dàng, nếu là người thường có thể đã xảy ra va quẹt xe. Đến ngay ngã tư mặc cho đèn đỏ Tuấn Anh vẫn chạy tiếp bên đường cảnh sát giao thông nhanh chân phóng lên xe bật còi cảnh báo đuổi theo Tuấn Anh. Chạy qua ngã ba đường bỗng có một chiếc taxi từ bên phải lao ra kịp thời anh chàng né kịp, chiếc xe bị mất tay láy đâm vào lề đường cản lại xe giao thông nhưng ko sao nếu Tuấn Anh chậm một chút thôi thì có lẽ xe cấp cứu đã đưa anh chàng đi rồi. Đến nơi xảy ra tai nạn, Tuấn Anh hốt hoảng chạy xe khỏi xe lúc này chiếc xe đang bóc cháy dữ dội, bất chấp nguy hiểm hằn bé định xong vào đám cháy ngay lập tức cảnh sát giữ cậu lại:

-Cháu muốn chết sao, cháy lớn lắm rồi. Mau đi đi nếu ko mất mạng như chơi đó.

Bỏ ngoài tay câu nói của chú cảnh sát Tuấn Anh cố chống cự quyết xông vào đám cháy:

-Ko được, cháu phải cứu ba. Ba cháu đang ở trong đó, cháu phải cứu ba. Ba ơi! Ba….

Tuấn Anh nhìn vào đám cháy cứ luôn miệng gọi ba mình hằn bé quay sang cầu cứu cảnh sát:

-Chú ơi! Mau cứu ba con đi, con xin chú chú muốn gì cháu cũng chấp nhận cháu có thể cho chú bất cứ thứ gì cháu muốn miễn chú cứu ba cháu là được.

Chú cảnh sát cứ liên tục lắc đầu:

-Ko được đâu cháu, cháy lớn lắm rồi chúng tôi đã cố gắng nhưng lực bất tòng tâm.

Hằn bé vẫn cứ đầu:

-Được chú ko cứu thì cháu cứu.

Lập tức thằng bé kháng cứ lại tất cả, lao vào hiện trường chạy được vài bước bỗng có tiếng người đàn ông kêu hằn bé:

-Tuấn Anh……….

Hằn bé phát giác đó là tiếng ba mình nó quay đầu lại, bác Trọng hốt hoảng chạy tới:

-Tuấn Anh coi chừng, nằm xuống mau……………

Vừa dứt câu B…..AA………..NNN………..GGGG. Tiếng nổ vang trời làm cho tất cả mọi người xung quanh cách đó 2km ko đỗi bàng hoàng, lúc này tiếng xe chữa lửa rềnh vang. Vừa lúc Tiểu Anh và Đ.Tuấn đi đến mọi thứ đã quá muộn, khói đen dày đặc cả bầu trời bên dưới đám cháy vẫn tiếp tục lớn lên mọi người nhìn vào đám cháy vô vọng cho những nạn nhân xấu số.

——————————

Trong màn khói đen có một người đàn ông chạy đi tìm con mình khi gặp được Tuấn Anh đã nằm bất động, bác Trọng ôm con trai của mình chặt vào lòng mặc cho nguy hiểm có thể đe dọa tính mạng cả hai bất cứ lúc nào. Đúng lúc vòi chữa lửa đã kịp thời dập tắt đám cháy khi tiếng nổ rềnh vang, cả hai cha con được cứu hộ đưa ra khỏi khu vực nguy hiểm. Ông ngất đi, vừa đến khu vực an toàn bác Trọng may mắn tỉnh dậy trước thấy con mình ông lao tới ông thằng bé đỡ nó lên ông cố lay nó:

-Tuấn Anh! Là ba đây, tỉnh dậy đi con!

Mặt mày thằng bé lem luốc nằm bất động trên giường cứu thương trên trán dính đầy máu, bác Trọng rất lo lắng ông nhìn hằn bé mắt cay cay:

-Tuấn Anh! Con tỉnh lại đi, về nhà với ba ba hứa sẽ ko la mắng con, bắt con làm chuyện mà con ko muốn nữa.

Tiểu Anh và Đ.Tuấn lao vào dòng người chen chút đi tìm Tuấn Anh, đến nơi thì đã chứng kiến được cảnh tượng ấy, cả hai đứng im lặng nhìn theo. Bác sĩ và các y tá cố kéo bác Trọng ra để mọi người đưa Tuấn Anh đi cấp cứu, Tiểu Anh và Đ.Tuấn giữ bác Trọng lại cố, Đ.Tuấn khuyên nhủ:

-Bác ơi! Tuấn Anh sẽ ko sao đâu, bác bình tĩnh lại đi.

-Đ.Tuấn ơi! Nó mà có mệnh hệ gì bác sống ko nổi quá.

Tiểu Anh trấn an ông:

-Bác ơi! Cháu tin là cậu ấy sẽ ko sao, vì bạn ấy còn có bác nữa ko dễ gì cậu ấy bỏ bác đâu.

Mắt ông ấy từ từ rơi lệ:


Polaroid