uông vức. Xúi quẩy ! Xúi quẩy thật sự rồi ! Con ả khốn kiếp này ! Sao có thể để cục
nợ ấy lên bàn làm việc của gã chứ? Ả không biết gã rất dị đoan... rất sợ xui ư? Vội lấy tay che mắt lại , gã quát lên:
Đẹp... dẹp tất cả giùm tôi...
Đoán biết gã dị ứng với vật gì , Tịnh Nghi cũng cảm thấy quê quê. Nhưng cơn
giận đã khiến cô trở nên dạn dĩ. Nhặt từng món cho vào bóp, cô dọa gã:
- Sao hả? Có cần phải sốc tung từng thứ lên không? Có món gì đáng giá của nhà hàng năm` trong bóp tôi không? Ông đã có thể chuẩn bị quỳ xin lỗi
tôi là vừa đó.
- Khoan đã ! Tôi muốn xem cái túi xốp cô vừa bỏ vào bóp.
Câu nói của Tịnh Nghi đã khiến gã hoảng hồn. Quyết không để quỳ xin lỗi, gã tìm hy vọng vài món đồ cuối cùng Tịnh Nghi vừa cho vào bóp. Quả
nhiên... gã đóan không sai. Vừa nghe gã đòi xem đến vật này, mặt Tịnh
Nghi đã tái dần đi sợ hãi.
- Nhanh lên nào !
Búng tróc ngón tay, gã cười đắc ý. Đắn đo một chút. Tịnh Nghi cũng đành lấy chiếc túi xốp ra cho gã.
Ồ ! L.ai thêm một bất ngờ khiến gã phải ngẫn người ra ngơ ngác. Sao lại
là một con tôm, một cái đùi gà, một miếng chả và một hộp bánh phlan như
vậy? Những thứ này có giá trị gì đâu? Nhưng... Lòng gã lại khấp khởi
mừng.Đã có cớ quật lại ả rồi. Dù sao thì gã cũng không thích mình phải
quỳxin lỗi Tịnh Nghi đâu.
- Còn chối cãi nữa không? Đây chính là
những món của nhà hàng mà cô đã đánh cắp. Nhưng nể tình cô lần đầu tái
phạm tôi không truy cứu...
- Xin ông chỉnh lại lời mình vừa nói.
- Tịnh Nghi chợt cắt ngang ngay lời gã - Đây không phải là đồ ăn cắp. Đây chỉ là những món ăn trong khẩu phần của tôi. Tôi không ăn... đem về
nhà... lẽ nào cũng có tội nữa sao?
- Nhưng tại sao cô không ăn?
Gã hỏi một câu thừa.Tịnh Nghi nhẹ nhếch môi:
- Ông dư hơi rồi đấy. Thôi, thời gian không còn nhiều nữa đâu. Ông mau gọi anh Hùng đến và quỳ xin lỗi tôi như đã hứa.
Mồ hôi rịn khắp thái dương, gã không ngờ mình thua đau Tịnh Nghi như vậy.
Đường đường là một gíam đốc , đứng đầu cả một nhà hàng, mặt mũi nào gã
quỳ xin lỗi cô ả được , lại trước mặt nhân viên nữa. Chuyện này lan
truyền ra, e gã chẳng còn chút uy tín nào nữa để lãnh đạo mọi người.
-Hừ ! Chết tiệt... - Hướng mắt về chiếc máy thu hình, gã lầm bầm mắng -
Chết tiệt chiếc Camera khốn kiếp. Tự nhiên cho mắt gã nhìn thấy cản Tịnh Nghi cúi nhặc cái vỏ chai làm gì cho nên nỗi . Một phần cũng tại gã
cũng hồ đồ quá , chưa gì đã vội nghĩ người ta là đồ ăn cắp . Tính sao
bây giờ... Mà... một phần cũng tại thái độ lấm lét của Tịnh Nghi . Đi ăn đám cưới mà nét mặt cứ gian gian như sợ hãi, như đang làm điều gì ám
muội , sợ bị người phát hiện là gì , để gã phải lầm năn , hố to như vậy ?
- Có một câu xin lỗi, làm gì mà suy nghĩ lâu vậy hả ?
Như hiểu được nỗi lòng của gã, Tịnh Nghi lên tiếng cười khiêu khích :
- Mau gọi gã tiếp viên tên Hùng vào đây.
- Hừ! Đúng là quân tử khó nuốt lời !
Thở hắt ra một cái, gã lầm lì đứng dậy . Có thể gọi Hùng qua chiếc micro và loa nội bộ , nhưng gã muốn đích thân ra tìm hơn. Biết đâu... sẽ có một
phép màu giúp gã gỡ được bàn thua trông thấy này.
- Giám đốc !
Chuyện thế nào rồi ? - Vừa nhình thấy gã, viên tiếp viên lo lắng hỏi
ngay - Cô ả còn lấy những thứ gì nữa hả ? Có cần gọi bảo vệ không ?
- Gọi gọi cái gì ! - Sẳn cơn quạu, gã mắng luôn - Hồ đồ ! Làm cho tao
phải vạ lây . Kẻ cắp đâu chẳng thấy , chỉ thấy tao sắp phải quỳ xuống
xin lỗi người ta đây này.
- Ủa ! Sao vậy ? - Hùng chưng hửng.
Biết không thể giấu lâu, gã đành phải kể hết ta với viên thuộc cấp của mình. Nghe xong, Hùng như biết lỗi , cười bẽn lẽn :
- Em xưa nay hay hồ đồ... ai bảo giám đốc tin làm gì ?
Hừ! - Lườm tên Hùng một cái dài , gã gắt :
- Thôi đừng quanh co chạy tội nữa , mau cùng tôi giải quyết chuyện này
rồi tống cô ả về cho rồi . Nhớ không được tiết lộ chuyện này cùng ai
đấy.
- Dạ.
Hùng gật đầy ngoan ngoãn . Đi được mấy bước , Hùng chợt kêu lên :
- Giám đốc ạ ! Có chuyện này... em không biết có nên nói với giám đốc không.
- Chuyện gì ? - Gã vẫn đều chân bước - Tao đang rối trí đây... chẳng muốn nghe gì đâu.
- Nhưng chuyện có liên quan đến cô ả tên Tịnh Nghi kia . Tôi nghĩ...
- Hả ? - Hùng chưa nói hết câu , gã đã quay phắt người trở lại - Chuyện gì ? Nói mau.
Đạ... chuyện nầy không nói lớn được đâu.
Hạ giọng . Hùng thì thầm vao tai tên giám đốc . Nghe xong , đối mắt gã sáng bừng lên . Vỗ vai Hùng thân mật , gã cười vui vẻ :
- Hay lắm ! Tin tức kịp thời lắm...
Rồi với một vẻ tự tin, đầy hứng khởi, gã đẩy cửa ph`ong giám đốc bước nhanh vào. Hùng ngẩn người ra ngơ ngác vài giây rồi cũng nhún vai bước theo
sau, vừa kịp nghe giọng Tịnh Nghi vang lớn :
- Sao lâu thế ? Làm
tôi cứ ngỡ ông trốn luôn rồi chứ ? À ! Có cả anh tiếp viên lúc nãy bắt
tôi đây , ông quỳ xin lỗi luôn đi cho lẹ.
Đúng là xuất khẩ