Ring ring
Yêu Vật

Yêu Vật

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324854

Bình chọn: 8.5.00/10/485 lượt.

háp kiểm tra bằng X-quang tiên

tiến có sử dụng kỹ thuật chụp X-quang và máy tính để thu được các hình

ảnh của cơ thể.

Tôi ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Ông có thể đưa linh hồn cho tôi, tôi cho ông năm mươi năm tuổi thọ.”

Thuộc Thiên lắc đầu nói: “Vứt bỏ linh hồn là vứt bỏ luân hồi, một ngày nào đó sẽ bị cô ăn vào bụng, tôi không đồng ý.”

Tôi giựt giây nói: “Linh hồn của ông có màu dơ bẩn như thế, tương lai nhất định sẽ xuống Địa ngục, luân hồi hay không cũng thế.”

Thuộc Thiên cười nói: “Đừng lấy tiểu thuyết thần tiên ma quái ra để lừa tôi.

Có người nói với tôi rằng con người sau khi luân hồi, Thiên đường hay

Địa ngục đều do yêu tộc các cô tạo ra đề hù dọa mấy kẻ nhát gan mà

thôi.”

Sao hắn biết chuyện này, tôi hơi sửng sốt.

Thuộc Thiên lại sờ sờ hộp xì gà, nhẫn nại hồi lâu, lại nói: “Có tiền có thể

sui ma khiến quỷ, tôi cũng không để Dạ Đồng cô nương chịu thiệt đâu. Tôi có thể dùng linh hồn khác để làm giao dịch với cô, đổi lại hai mươi

năm tuổi thọ của tôi.”

Tôi hỏi: “Linh hồn ở đâu ra?”

Thuộc Thiên hèn mọn bĩu môi: “Trên đời này vẫn còn rất nhiều kẻ đã đi vào đường cùng.”

Tôi chẳng muốn nghĩ nhiều nữa, quả quyết cự tuyệt: “Tôi theo chính thống, không bắt buộc con người làm giao dịch của ác yêu!”

Thuộc Thiên hung tợn phản bác: “Cô lừa gạt tôi lúc nhỏ kí khế ước, có khác gì ác yêu sao?”

Tôi lười dây dưa với cái kẻ đáng ghét này, nhíu mày: “William, tiễn khách!”

William xưa nay không thích có người lạ xâm nhập vào địa bàn của mình, miễn

cưỡng duy trì nụ cười trên mặt. Bây giờ nghe thấy khẩu khí ông ta không

tốt, lại càng hung tợn nhìn đối phương chằm chằm, thỉnh thoảng còn phát

ra tiếng gầm nhẹ từ trong cổ họng, chỉ thiếu điều lao lên cắn cho ông ta hai phát. Sau khi tôi ra lệnh, anh ta lập tức nhảy lên, duy trì lễ phép Hồng Vũ dạy, khách khí làm tư thế mời với ông ta.

Thuộc Thiên oán hận nói với tôi: “Cô không nên ép tôi vạch mặt?”

Tôi lộ ra khuôn mặt mèo dữ tợn, vươn móng vuốt, hù dọa nói: “Chỉ bằng một

con người như ông, có thể vạch được cái gì đây? Một móng vuốt của tôi là có thể đập chết ông rồi.”

Lá gan Thuộc Thiên không nhỏ, ông ta giận quá thành cười: “Theo quy định của yêu tộc, cô dám tùy tiện giết tôi sao?”

Tôi quả thật không thể tùy ý giết ông ta. Ông ta cũng khá hiểu biết quy

định của yêu tộc, xem ra ở nhân gian cũng coi như là nhân vật thủ đoạn

tày trời, có vẻ hơi khó chơi đây.

Cuối cùng Thuộc Thiên khuyên nhủ: “Yêu tộc có trao đổi với xã hội loài

người, thậm chí có một số yêu quái còn được ngầm cho phép làm quan trong cơ quan chính phủ, làm việc cho yêu tộc, giúp đỡ lẫn nhau. Đây là

chuyện tất cả chính phủ trên thế giới đều biết rõ, cũng ngầm đồng ý. Mà

những đồ công nghệ cao loài người chế tạo ra cũng rất cần thiết cho yêu

tộc các người. Hai mươi năm tuổi thọ ở trong mắt cô không tính là giao

dịch lớn, tôi có tiền cũng có quyền, cô muốn cái gì tôi cũng có thể trao đổi với cô, tội gì phải trở mặt? Làm bạn bè không tốt hơn sao?”

Tôi lắc đầu: “Không tốt.”

Thuộc Thiên cắn răng hỏi: “Vì sao?”

Tôi lười biếng quét mắt nhìn ông ta một cái, ngáp một cái: “Bộ dạng của ông tôi nhìn không vừa mắt.”

Đáp án này có vẻ kỳ quái, Thuộc Thiên tức giận đến trợn mắt há hốc mồm.

Tôi chất vấn William: “Anh còn chưa tiễn khách xong à? Không phải Hồng Vũ

đã dạy anh đối phó với những khách hàng khó chơi rồi sao?”

“Vâng!” William xắn tay áo lên, khách khí túm lấy cổ áo Thuộc Thiên, vác cả quà tặng và khách hàng ra

bên ngoài, thả ông ta xuống vỉa hè xi măng, còn khách khí cúi đầu nói:

“Hoan nghênh lần sau lại đến.”

P/s: Mèo cũng thích chơi Plants vs Zombies =))

“Dạ Đồng, cô lừa gạt Thiệu Thiên kí khế ước thật à? Hai mươi năm đổi hai năm, hình như hơi quá đáng.”

“Tôi quên rồi, nhưng tôi không ác ôn như Hồng Vũ, chắc sẽ không làm điều

kiện giao dịch hà khắc như vậy đâu. Dùng chính tuổi thọ của mình để kéo

dài mạng sống cho người khác được khen là thiện hạnh, cũng là giao dịch

từ thiện yêu giới ngầm thừa nhận. Cho dù là những kẻ độc ác khiến người

ta ghê tởm thì nhiều nhất cũng chỉ dùng mười năm đổi hai năm thôi, cho

nên không thấy tôi đang tìm tờ kế ước kia để xem lại sao, cút ngay…”

“Nhưng tôi cảm thấy Dạ Đồng không phải mèo hư!”

“Anh cho rằng được chó khích lệ, mèo sẽ vui vẻ sao?”

“William thích mèo nhất!”

“Cút! Đừng có lao đến đây dùng lưỡi liếm loạn lên mặt tôi!”

Giao dịch với Thiệu Thiên này quả thật có chỗ không công bằng, khiến cả bản thân tôi cũng cảm thấy buồn bực. May là yêu tộc mỗi lần giao dịch thì

nội dung đều in vào trong khế ước rất rõ nàng, cho nên tôi muốn tìm xem

lại. Khổ nỗi tôi hay quẳng đồ lung tung, đã lật tung mấy thùng khế ước

đầy ụ mà vẫn không thấy tờ khế ước kỳ lạ kia đâu cả. Tôi nghi mình làm

mất rồi hoặc tên Thiệu Thiên kia nhầm yêu rồi.

William ở bên cạnh phe phẩy cái đuôi nhìn tôi tìm kiếm, thuận tiện giúp tôi lục ra mấy tờ khế ước chẳng biết từ đời nào từ góc tủ, phát hiện toàn bộ

đều không phải, anh ta đề nghị: “Cô dùng thiên lý truyền âm tìm Hồng Vũ

xem, trí nhớ chị ấy rất tốt, bình thường mấy đồ cô quăng l