The Soda Pop
Yêu Trong Đau Khổ

Yêu Trong Đau Khổ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214235

Bình chọn: 9.00/10/1423 lượt.

n hồn, nhíu mày nói: “Hiện tại em không có việc làm, anh lại đưa

em tới nơi này mời khách, anh bảo em làm sao yên tâm được?”

“Em có tiến bộ đấy! Đi thôi, có anh đây, sợ cái gì chứ!” Chung Dương nói xong liền kéo Tả Á đi vào trong.

“Đế Đô” vẫn xa hoa như cũ, hai người vào đại sảnh được mấy bước, đột

nhiên có người gọi lại, “Đây không phải là Chung Dương sao?”

Nghe thấy tiếng gọi Chung Dương và Tả Á quay lại, liền thấy một người đàn

ông mặc áo sơmi hoa, vẻ mặt ngạc nhiên mà tươi cười đi về phía này, cầm

lấy tay của Chung Dương, “Thằng này, trở về lúc nào mà không thông báo

một tiếng, để anh em còn tiếp đón chứ .”

Chung Dương đưa tay vỗ vào bả vai người đàn ông kia, cười nói: “Mới hai năm không gặp mà cậu đã phát tướng lên rồi.”

Người đàn ông kia tỏ vẻ tiếc nuối nói : “Người sau khi kết hôn thân hình cũng thay đổi thành ra như vậy đấy, thật không biết là cái loại chuyện gì

nữa. Cậu lại chẳng thay đổi gì cả. Cậu ra nước ngoài kết hôn khiến cho

anh em ngay cả rượu mừng cũng không được uống. Thật không xứng làm bạn

bè gì hết. Hai năm nay cũng không thèm tin tức liên lạc gì. Món nợ này

nhất định cậu phải nhớ đấy, hôm khác mang chị dâu theo, mọi người cùng

nhau tụ họp.”

Chung Dương sảng khoái nói: “Được, hôm nào mặc cho các cậu phạt, tôi mời!”

“ Chính cậu nói đó nha!” Người đàn ông nói xong mới phát hiện ra Tả Á vẫn đang đứng sau lưng Chung Dương, nghi ngại quan sát cô, rồi do dự nói:

“Cô gái này.....không phải là.....”

Thấy rõ khuôn mặt của Tả Á ở

phía sau, anh đang nói chợt im bặt, trên mặt thoáng qua cái gì đó, nói

với Chung Dương: “Chung Dương, cậu vào trước đi nhé, chút nữa tôi tìm

cậu uống rượu, giờ tôi còn phải đón tiếp một người bạn làm ăn ở dưới kia một chút.”

Chung Dương liền gật đầu để người đàn ông kia rời đi, sau đó cùng Tả Á đi tới một căn phòng, hai người gọi thức ăn, ngồi đối

diện với nhau.

Tả Á bưng ly trà trong tay hướng về Chung Dương nói: “Em lấy trà thay rượu, hoan nghênh anh trở về nước.”

Chung Dương giơ ly rượu lên, đôi mắt sâu lắng nhìn Tả Á, một hơi uống cạn, cổ họng bị rượu làm phỏng, chạy thẳng xuống tim, khiến tim anh dường như

cũng bị phỏng theo.

Hai người nói những chuyện không đầu không

cuối, có lúc thì bật cười, có lúc trêu chọc nhau, nhưng không một ai đề

cập đến quá khứ,cũng không hỏi thăm đến cuộc sống hiện tại của mỗi

người.

Không khí nhìn có vẻ hài hòa, sôi nổi, không có sự xa

cách, lạnh lẽo, cũng có vẻ rất thoải mái. Cửa phòng đột nhiên mở ra, một người đàn ông chợt đi vào, khuôn mặt đỏ bừng, bước chân có chút không

vững.

Tả Á nhìn sang, chính là người đàn ông khi nãy đã gặp hai

người ở ngoài đại sảnh, anh ta đi vào trong, say khướt nói: “Chung Dương à, hôm nay tôi phải uống với anh, nào, đến đây cạn ly, cạn ly!”

Nói xong anh ta liền cầm bình rượu rót vào ly của mình, sau đó có chút

loạng choạng rót vào ly của Chung Dương, “Tới! Tôi cạn trước hai chén,

hoan nghênh cậu trở lại.....”

Chung Dương ngăn ly rượu đang đưa đến miệng của anh ta lại, “Đại Thế, hôm nay cậu say rồi, để hôm khác uống tiếp.”

“Sao thế? Sợ tôi uống rượu say hả? Tửu lượng của tôi đâu phải cậu không

biết.” Đại Thế say nghiêng ngả đi đến bên cạnh Tả Á, rồi giơ tay chỉ

vào Chung Dương nói: “Thằng này là người rộng lượng, có năng lực, đối

với anh em không có gì để nói, đối với cô lại càng.....Con mẹ nó, cậu ấy đối với cô rất tốt, tốt đến nỗi chúng tôi không nhận ra được cậu

ta.....”

“Đại Thế!” Chung Dương quát một tiếng, ý bảo cho anh

đừng có nói tiếp, nhưng Đại Thế lại ‘cạch’ một tiếng, đặt ly rượu lên

bàn, đỏ mắt nhìn Tả Á nói: “Lời người anh em tôi nói đều thật lòng, cô

nói xem, Chung Dương có điều gì không tốt, hả? ..... Lúc trước là cô vứt bỏ cậu ấy.....là sai lầm của cô, hiện tại cậu ấy đã có vợ rồi.....cô

lại.....”

“Đại Thế!” Trên mặt Chung Dương hiện lên sự phẫn nộ

hiếm thấy, Đại Thế nhìn thấy bộ mặt tức giận của Chung Dương, bước vài

bước ra cửa, giọng nói không rõ: “Được..... được, là người anh em như

tôi nhiều chuyện. Tôi đi ngay bây giờ đây, các người cứ nói chuyện

đi..... nói chuyện đi.” Đại Thế nói xong, xoay người loạng choạng đi ra ngoài, ở bên ngoài liền có người đỡ lấy anh ta.

Sau khi Đại Thế

loạng choạng rời đi, Tả Á vẫn ngồi tại chỗ, đôi đũa trong tay suýt bị cô bẻ gãy, chuyện hai người cố tránh né không đề cập tới cứ như vậy mà bị

khơi ra rồi.

Dưới ánh đèn, Chung Dương nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Tả Á, chợt nói: “Em không hỏi anh tại sao lại trở về à?”

Di động của Tả Á bỗng nhiên reo lên, cô móc điện thoại ra thấy Kiều Trạch

gọi tới, vội vàng đứng dậy, cầm túi xách của mình, có chút bối rối lúng

túng nói: “Em có việc, xin đi trước.....”

Nói xong liền đi về

phía cửa, nhưng Chung Dương bước một bước thật dài, chặn lối ra của Tả

Á, hai cánh tay túm lấy eo cô, ôm cô vào trong ngực anh, thân thể cao

lớn dồn cô vào vách tường, giật lấy điện thoại trong tay cô, tự mình tắt máy, đặt lên trên bàn.

“Chung Dương, anh đừng như vậy!”

Con ngươi sâu lắng của Chung Dương nhìn cô, cô đơn nói: “Vì sao anh lại đột nhiên đính hôn, đột nhi