Yêu Trong Đau Khổ

Yêu Trong Đau Khổ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214094

Bình chọn: 8.5.00/10/1409 lượt.

hì nhận được một cuộc điện thoại, nhìn số hiển thị là

của Trương Chính. Sau khi bắt máy, giọng nói thô lỗ đặc biệt của Trương

Chính liền truyền đến, “Anh Kiều, chị dâu thật nổi tiếng nha, anh mau mở MSN có đường dẫn mà em gửi anh ấy, có thứ tốt nha, ha ha!”

“Cậu

rảnh lắm sao?” Kiều Trạch lạnh lùng nói xong, người cũng ngồi ngay vào

trước máy tính, đưa tay mở biểu tượng chớp nháy của MSN ra, “Vụ làm ăn

tôi bảo cậu theo dõi thế nào rồi?”

“Anh Kiều à, thì em vẫn đang

làm đấy thôi, chỉ là vì chuyện này có liên quan đến chị dâu mà.....Khà

khà.” Trương Chính còn đang định nói tiếp nhưng Kiều Trạch đã cúp điện

thoại, tròng mắt đen của anh mang theo tức giận nhìn chằm chằm màn hình

máy tính.

Đó là đường dẫn của một video với tiêu đề là “Gã thô lỗ mắng chửi người”. Kiều Trạch thấy Tả Á bị chen lấn xô đẩy trong clip,

thấy cô còn sém nữa bị té ngã, sau đó còn bị gã kia chửi ầm lên, lời lẽ

lăng mạ thật sự rất khó nghe, anh nhìn thấy vẻ mặt cô rất bối rối, bị

chửi đến đỏ cả mặt cũng không thể ngẩng đầu lên được.

Hình ảnh

rất không ổn định, hiển nhiên là do người nào đấy ngồi xe nhàm chán nên

lấy di động ra quay. Kiều Trạch tức giận đến mức muốn đập nát máy tính,

gã đàn ông đáng chết này, có kẻ mắng chửi người như thế sao, anh thật

muốn vung đấm đánh cho vỡ mồm gã đàn ông đang mắng người kia.

Gương mặt lạnh nhạt của Kiều Trạch đều là lửa giận. Anh đang định gọi điện

thoại cho Tả Á hỏi cô có ổn không thì một màn đáng kinh ngạc chợt hiện

ra trước mắt, trông thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Tả Á bừng bừng tức giận

giơ tay tát vào miệng gã đàn ông kia.

Sự tức giận của Kiều Trạch

biến mất đi một ít, ngồi trở lại chỗ nhìn chằm chằm màn hình máy tính,

nhếch môi bật cười nhẹ. Bởi vì anh thấy Tả Á xuống xe rồi còn ném một

chiếc giày cao gót vào mặt gã đàn ông vẫn đang to miệng chửi mắng kia.

Lúc này chuông điện thoại lại vang lên, bên trong là tiếng cười của Trương

Chính: “Anh Kiều, xem hết rồi phải không? Chậc chậc, em còn cho rằng chị dâu là con mèo bệnh, hóa ra chính là một con cọp cái đó nha. Anh Kiều,

anh không bị ngược đãi đấy chứ, ha ha!”

Kiều Trạch sa sầm, ngón

tay xoa lên bóng lưng Tả Á trên màn hình máy tính, lạnh lùng nói với

Trương Chính đang ở đầu kia điện thoại: “Cậu lập tức đến công ty xe buýt một chuyến!”

“Nhưng.....”

“Sao? .....”

“Em lập tức đi ngay ạ.”

***

Sau khi Tả Á tan ca, đang cùng mấy đồng nghiệp cùng công ty theo đám đông

đi đón xe buýt, tay chợt bị người kéo lại, quay đầu nhìn thì ra là Kiều

Trạch. Thân hình anh cao lớn, khuôn mặt điển trai mang nét lạnh lùng,

còn đeo một chiếc kính mát thật to, che đậy đôi tròng mắt lạnh lẽo kia,

cả người dường như cũng toát ra vẻ lạnh nhạt đến đáng sợ.

Các

đồng nghiệp thấy Kiều Trạch, không khỏi lộ ra ánh mắt kinh ngạc, cười hì hì nhìn Tả Á hỏi: “Tả Á, anh chàng đẹp trai này là ai thế, sao không

giới thiệu một chút đi?”

Tả Á cau mày, không vui nhìn Kiều Trạch, sao anh ta lại đến đây, cô thật sự không muốn giới thiệu với mọi người

đây là chồng mình.

“Tôi là chồng của cô ấy, thật xin lỗi, chúng tôi đi trước!” Kiều Trạch nói xong liền kéo Tả Á đến chỗ đỗ xe.

Tả Á không biết làm thế nào, đành chào tạm biệt với đồng nghiệp, mấy đồng

nghiệp cũng cười hì hì rời đi. Tả Á theo Kiều Trạch đến trước xe mới nổi cáu, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp tức giận ngẩng cao, “Kiều Trạch, không phải tôi đã nói, anh không được đến chỗ làm quấy rầy tôi rồi sao?”

Bàn tay Kiều Trạch nắm chặt cổ tay Tả Á, khóe môi giật giật lạnh lùng nói:

“Tại sao? Tại sao anh lại không thể đến tìm em? Thừa nhận với người khác anh là chồng em khó khăn đến thế sao?”

Tả Á cắn môi tức giận

nhìn anh, Kiều Trạch cũng không nói nữa, mở cửa xe định nhét Tả Á vào

bên trong nhưng cô lại la lên: “Anh làm gì đấy?”

Kiều Trạch nhìn Tả Á chằm chằm, ngang ngược nói: “Từ giờ trở đi, anh sẽ đưa đón em đi làm!”

Tả Á tức giận đến trắng bệch cả mặt, gạt bàn tay đang giữ tay mình của anh ra, tức giận quát lên: “Kiều Trạch, nếu anh còn đến làm phiền tôi

nữa.....Tôi sẽ dọn ra ngoài ở!”

Kiều Trạch im lặng, cứ như vậy

nhìn Tả Á, nhìn cô muốn tránh thoát khỏi bàn tay mình, không lúc nào mà

cô không chống đối mình. Đột nhiên, anh buông tay, thả cô ra, rồi sau đó lên xe, tức giận mà khởi động xe nhanh chóng quay đầu chuyển hướng cho

xe chạy đi.

Tả Á đứng đấy, xoa cổ tay đỏ ửng của mình, lực nắm

của anh rất mạnh, giây phút vừa rồi, cách một chiếc mắt kính, cô thậm

chí vẫn thấy được nét đau thương trong mắt anh.

Tả Á lắc lắc tay, lại bước đến trạm xe buýt mà cô thường hay ngồi, đúng lúc nơi đó cũng

vừa chiếc có xe đỗ lại. Trước đây trên xe luôn đầy ắp người, nhưng hôm

nay một người cũng không có. Tả Á bước lên xe không suy nghĩ nhiều nữa,

tìm đại một chỗ ngồi xuống, tựa đầu vào cửa xe, gần như mơ màng ngủ

thiếp đi. Cho đến khi xe dừng lại, tài xế lên tiếng gọi cô mới phát hiện đã đến nhà. Tả Á bước xuống xe, xe buýt cũng nhanh chóng rời đi.

Khi về đến nhà, thức ăn đều đã chuẩn bị xong, Kiều Trạch cũng tắm rửa xong

với dáng vẻ nhẹ nhàng khoan khoái, mặc quần áo ở nhà ngồi trê


Polly po-cket