thích như vậy, có đủ không? Em đồng ý tha thứ cho
sự lạnh lùng làm tổn thương em của anh, được không?... ... Có thể ở lại, được không?"
Tả Á trầm mặc hồi lâu mới hỏi lại: "Kiều Trạch, em
vẫn cảm thấy rất kỳ quái, tại sao anh lại muốn cố ý chọc giận em? Son
môi, hoa tai, ở lại nhà Tình Văn, còn việc anh không trở về nhà nữa, là
vì anh giận em, đúng không?"
Sắc mặt Kiều Trạch có chút kỳ dị,
cuối cùng mới nói: "Anh nghe nói em muốn rời khỏi anh, thành toàn cho
anh và Tình Văn, lại thấy em viết trong cuốn sách hối hận vì không ly
hôn, hối hận vì đã tái hôn, anh luôn không có tự tin đối với em, anh vẫn luôn cho rằng, trong lòng em vẫn còn yêu Chung Dương, cho nên......."
"Cho nên, anh muốn thử quên em.......Đúng không?"
"Ừ!" Kiều Trạch cười mỉa mai, "Có điều, dường như rất khó khăn, hơn nữa, lại làm tổn thương em......."
"Em không yêu anh...thì làm sao anh có thể tổn thương em được? Anh có thể
quên em…em cũng biết được là không dễ dàng đâu." Tả Á nhíu mày, vẻ mặt
tức giận, cô và Kiều Trạch đều rất ngu ngốc, nếu như nói với nhau, hỏi
han nhau, thông cảm với nhau thì chuyện của hai người cũng sẽ không biến thành như vậy.
Anh lạnh lùng là bởi vì không chiếm được lòng của cô, cho nên muốn quên cô. Phản bội và tổn thương, có lẽ chỉ là hiểu
lầm. Mà Kiều Trạch bởi vì thấy cô viết hối hận vì đã tái hôn, hối hận vì không đồng ý ly hôn, mà không chịu cho cô có hội giải thích, cho rằng
cô muốn rời khỏi anh, nghĩ rằng cô không hề cảm thấy khó chịu khi anh ở
cùng người phụ nữ khác.
Kiều Trạch nhấn mạnh từng chữ từng câu hỏi: "Anh tạo áp lực cho em sao?"
Tả Á nhìn gương mặt lạnh lùng, vẻ mặt rối rắm của Kiều Trạch, vẻ mặt rối
rắm, vội nói: "Không có, không có, em chỉ đùa thôi, chín giờ rồi, em
phải đi ngủ."
Kiều Trạch cau mày nhìn Tả Á, lạnh lùng nói: "Em.......còn chưa cho anh đáp án."
"Em ngủ đây, đừng làm phiền lúc em ngủ." Tả Á che đầu lại, trái tim đạp loạn nhịp.
Kiều Trạch khẽ lắc đầu, tắt đèn đi, nằm trên một chiếc giường khác, cùng ngủ với cô. Không biết được bao lâu, chăn của Tả Á chợt chuyển động, cô dáo dác nhìn Kiều Trạch đang nằm ở một bên, vén chăn lên, cầm điện thoại di động, rón rén xuống giường, đi tới cạnh Kiều Trạch.
Tư thế ngủ của anh rất có
quy củ, nằm thẳng người , mười ngón tay đan nhau, để trước ngực, hô hấp
theo quy luật, vững vàng, nhịp thở đều đặn. Tả Á quỳ gối xuống bên cạnh
giường anh, từng chút từng chút vén mền của anh lên, sau một hồi nỗ lực, rốt cuộc cũng vén lên một góc được một góc chăn, làm lộ ra nửa thân
trên cường tráng của Kiều Trạch. Tả Á mở điện thoại di động lên, dùng
ánh sáng nhàn nhạt chiếu lên người anh, từ từ đi xuống, rốt cuộc cũng
nhìn thấy được một vết sẹo sâu nông không đều kéo dài từ lồng ngực đến
bụng.
Trái tim lại âm ỉ đau, tay không nhịn được mà chạm lên vết
sẹo kia, nước mắt không ngừng lại được rơi xuống. Ngay lúc Tả Á đang đau lòng, tay của cô lại bị người khác bắt lấy, cô ngẩng đầu đối mặt với
ánh mắt của Kiều Trạch, trong bóng đêm dường như ánh mắt của anh phát ra tia sáng bén nhọn, điện thoại trong tay cô rơi xuống đất, thân thể bị
kéo lên, eo bị túm chặt, ngã lên ngực Kiều Trạch.
Trái tim Tả Á
đập thình thịch trong lồng ngực, lòng bàn tay chống lên ngực của anh,
đây có coi là bị bắt tại trận không nhỉ? "Em ... ... Em ... ... Em chỉ
là không ngủ được......."
"Tả Á!" Giọng nói trầm thấp của Kiều Trạch vang lên trong đêm tối, mang theo sự mê hoặc vô cùng, "Lúc em nói dối sẽ bị nói lắp."
"Em.......Em không có."
"Muốn sờ thì có thể nói thẳng cho anh biết, có thể thẳng thắn nói với anh
mà." Kiều Trạch ôm thân thể mềm mại của Tả Á, trái tim như có một dòng
nước ấm áp đang cuộn trào, có phải cô đã tha thứ anh rồi không? Cô đang
nhìn vết thương của anh, có lẽ cô đang đau lòng vì anh sao?
Kiều
Trạch đùa giỡn nhưng cô lại chẳng buồn cười tí nào cả, nếu như một dao
kia không phải là vì tay lỡ tay Tình Văn, có lẽ anh đã mất mạng rồi,
nước mắt cô lại chảy xuống, rơi vào lồng ngực Kiều Trạch: "Còn đau
không? Tại sao ngốc như vậy chứ? Da thịt là của mình mà không cảm thấy
đau sao? Sao anh có thể.......làm tổn thương thân thể của mình như vậy
chứ.......?"
Nước mắt cô rơi trên ngực anh giống như một luồng
ánh mặt trời vậy, trái tim Kiều Trạch run lên, giống như băng tuyết bị
hoà tan, ôm Tả Á thật chặt, xoay người lại, để cho cô nằm xuống cạnh
anh, anh đưa tay nâng mặt lên cô, đôi môi mỏng hôn lên mặt của cô, hôn
lên những giọt nước mắt của cô: "Đừng khóc, đã không còn đau nữa rồi.
Mau ngủ đi, em không được thức đêm."
Kiều Trạch ôm lấy Tả Á, trái tim vô cùng thỏa mãn, ba năm, đã ba năm rồi anh không được ôm cô như
vậy, không được ôm cô ngủ, giờ phút này, cô đang nằm trong ngực anh, đau lòng vì anh, rơi nước mắt vì anh. Cuối cùng anh đã tìm được đáp
anh.......Tả Á, sẽ không rời khỏi anh nữa.
Cả đêm mộng đẹp, đến
khi mặt trời ló dạng, Kiều Trạch và Tả Á đồng thời tỉnh lại, mặt của cô
vùi trong ngực anh, tập trung vào cánh tay của anh, tay của cô ôm hông
của anh, mái tóc rối loạn vương trên da thịt anh, anh cúi đầu nh