ỡn anh vui lắm phải không?" Kiều Trạch tức giận nói,
xong liền cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ mọng của Tả Á, tách hàm răng cô ra, lưỡi của anh trượt vào, cùng với lưỡi cô dây dưa. Anh nhớ cô, cũng nhớ
đôi môi của cô, nhớ tất cả của cô, khát vọng hôn cô. Mà cô cũng hôn trả
anh, đôi tay vòng qua hông anh ôm thật chặt. Nụ hôn của Kiều Trạch vẫn
bá đạo như trước kia, vẫn làm cho cô mê say như trước. Anh cẩn thận hôn
cô, hình như muốn bù lại thiếu sót của ba năm kia, cho đến khi hai người hít thở không thông mới buông ra. Môi của cô càng thêm đỏ, còn có mùi
vị của anh, môi của anh cũng vương lại mùi hương của cô.
"Em đi nha."
"Anh chờ em!"
Tả Á nói mấy ngày sẽ trở về, nhưng cô đã đi được một tuần lễ rồi mà vẫn
còn chưa trở về. Kiều Trạch chờ có chút nóng ruột, anh đã đợi cô suốt ba năm, vậy mà bây giờ chỉ đợi có mấy ngày đã cảm thấy không thể chịu nổi
rồi.
Người nhà gọi điện thoại cho Tả Á, Tả Á nói mấy ngày nữa sẽ
về, nhưng mấy ngày rốt cuộc là mấy ngày? Có khi nào Huyền Chí Thương
không chịu để cho Tả Á trở về không? Dù sao không ai biết rõ tính tình
của Huyền Chí Thương, mục đích anh ta giúp Tả Á là gì. Mà Tả Á có khi
nào không bỏ được Huyền Chí Thương và Thần Thần không?
"Tổng giám đốc, ngài ký…ký lộn chỗ rồi."
"Tổng giám đốc, tổng giám đốc, mời anh cho ý kiến."
"Tổng giám đốc......."
Kiều Trạch lại đột nhiên trở nên mất tập trung như thế, thật may là bên cạnh anh còn có mấy trợ thủ đắc lực, nếu không không biết anh đã làm mất bao nhiêu hợp đồng làm ăn rồi. Họp xong, Kiều Trạch trở về văn phòng, trong tay luôn cầm khư khư điện thoại, gương mặt lạnh lùng của anh vẫn tuấn
mỹ như trước, chỉ là bây giờ càng tăng thêm sự chín chắn và quyến rũ hơn thôi.
Điện thoại di động trong tay anh đột nhiên vang lên, anh
nghe máy, chỉ nghe bên trong truyền đến một hồi âm thanh quen thuộc
khiến trái tim anh căng thẳng: "Tổng giám đốc Kiều, có thời gian rảnh
không? Có thể cùng nhau ăn một bữa cơm không?"
Trái tim đập loạn, khoé môi Kiều Trạch nhếch lên, cười, quyến rũ mê người: "Là vinh hạnh của anh!"
"Địa điểm là chỗ anh từng tổ chức sinh nhật, sáu giờ, không gặp không về."
Kiều Trạch cúp điện thoại, một giây cũng ngồi không yên, vội lấy áo khoác
mặc vào, như gió rời đi, nóng lòng mà rời đi, không thông báo gì với thư ký cả, trong lòng anh chỉ có một ý nghĩ, cô đã trở về, cô sẽ không bao
giờ rời đi nữa, cho dù là bọn họ có thể không quay trở lại với nhau,
nhưng ít ra anh cũng có thể nhìn thấy cô, chăm sóc cô.......
Lúc
Kiều Trạch chạy đến, Tả Á đã ngồi cạnh cửa sổ chờ anh. Vừa nhìn thấy
anh, cô nở nụ cười, nụ cười sáng ngời, cười giống như một đưa trẻ, trái
tim không già, người cũng sẽ không già, Tả Á vẫn xinh đẹp như vậy, vẻ
đẹp tự nhiên, thích hợp nhất với Tả Á.
"Trở về lúc nào?" Anh ngồi đối diện cô, hỏi, trên gương mặt lạnh nhạt tuấn tú là nét vui mừng khó nén.
Tả Á cười nói: "Hôm qua."
"Hôm qua?" Vậy mà Lạc Kỳ và mọi người trong nhà lại không hề nói cho anh
biết, cố ý sao? Nhìn anh nóng lòng, dường như mọi người rất vui thì
phải?
"Anh ăn gì? Gọi thức ăn thôi." Tả Á nhìn Kiều Trạch nhắc nhở.
"Em không thể ăn đồ ăn ở ngoài được, muốn ăn, anh làm cho em ăn." Kiều
Trạch đã đứng lên, đưa tay kéo tay Tả Á, đi thẳng ra ngoài, "Kiều Trạch, như vậy không được đâu, em đã đặt rồi mà."
Tả Á nói cũng không
có tác dụng, bị Kiều Trạch lôi một mạch ra ngoài, đến khúc quẹo, cô lại
chợt nhìn thấy ở bàn ăn trước mặt một cô bé xinh đẹp đột nhiên đứng lên, cầm cái ly trên bàn lên, ầm ĩ, hắt nước vào mặt người đàn ông đối diện, rồi sau đó cô bé kia tát lên mặt người đàn ông kia.
Tình cảnh này hình như cô đã từng thấy rồi? Trí nhớ chợt quay về, Tả Á không khỏi nhớ lại lần đầu tiên gặp Chung Dương.
Cô gái lấy túi xách, đưa lưng về phía Tả Á, người đàn ông kia cũng đứng
lên, đuổi theo cô bé, lúc này Tả Á mới thấy rõ khuôn mặt của người đàn
ông kia. Tầm mắt Tả Á và người đàn ông kia giao nhau, mà đúng lúc Tả Á
và Kiều Trạch chặn lối đi của cô gái kia.
"Tiểu Á!" Người đàn ông kêu lên, vẻ mặt vui mừng, đi tới.
"Chung Dương!" Tả Á cười, có chút ngại ngùng.
Chung Dương cũng không để ý tới người nào đó bên cạnh liền ôm Tả Á vào trong
ngực: "Em trở về rồi, thật tốt quá, anh còn cho là......." Chung Dương
nói không được, chỉ ôm cô thật chặt.
Tay Tả Á không kịp ngăn lại, chỉ có thể để mặc cho Chung Dương ôm cô, không nhịn được mà quay đầu
nhìn nét mặt Kiều Trạch, chỉ thấy vẻ mặt anh rất bình tĩnh. Tả Á quay
đầu nói với Chung Dương: "Đúng vậy, chúng ta gặp lại nhau rồi, Chung
Dương, em còn sống trở về, em có bị coi là tai họa lưu lại nghìn năm
không."
Hai người đang ôm chặt bị buộc phải tách ra, Tả Á thấy
giữa cô và Chung Dương có một cô bé đứng giữa, nhìn qua khoảng 25-26
tuổi, khuôn mặt trái xoan, rất xinh đẹp, cô ấy nhìn chằm chằm Tả Á, sau
một hồi mới hỏi: "Cô.......cô chính là Tả Á? Là người trong hình."
Tả Á nhìn cô gái trước mặt, có chút quen thuộc: "Hả? Là tôi, cô là…?"
Lúc này Chung Dương mới phản ứng được, bắt lấy tay cô gái kia, "Tả Á, cô ấy là Mễ Na."
Nhìn vẻ khẩn trương của Chung
