y mà mãi mãi cách xa như trời với đất rồi.
Giờ phút
này Tả Á không biết, nếu như Kiều Vân kịp thời gọi điện cho Kiều Trạch,
có lẽ Kiều Trạch đã thật sự vĩnh viễn không trở về nữa.......
Kiều Trạch và Tả Á lại một lần nữa đi tới cục dân chính, Kiều Trạch tìm
người soạn thảo đơn ly hôn, trong đơn có những nội dung gì không còn
quan trọng nữa, anh cũng không thèm để ý đến, còn tả Á cũng sẽ không để
ý, bởi vì quan trọng là thỏa thuận giữa bọn họ đã đạt thành rồi.
Kiều Trạch cứ ngỡ rằng Tả Á đã tha thứ anh, đúng, có lẽ cô đã thật sự tha
thứ cho anh, nhưng, cô đã không còn yêu anh nữa, cho nên, anh đợi đến
khi cô cho mình một đáp án, có điều anh nghĩ sai mất rồi, Tả Á sẽ không ở lại, sẽ không quay về bên anh nữa.
Ngoài nỗ lực giải thích, thì
anh không thể làm gì được nữa cả, chỉ đổ thừa cho ban đầu là do ghen tỵ, nghi kỵ nên mới lạnh lùng, làm tổn thương cô. Ba năm, có lẽ Tả Á đã
quên đi thứ tình cảm mới bén rễ này rồi.
Vào cục dân chính, hai
người đồng thời ngồi xuống, người làm giấy tờ nhìn Kiều Trạch và Tả Á,
trừng mắt, không khỏi nói: "Anh Kiều? Sao lại là các người? Lại ly hôn
sao?"
Lại nói, Tả Á và Kiều Trạch đến đây đã là lần thứ tư rồi,
người phụ trách làm các thủ tục cũng đã rất quen thuộc với bọn họ. Tả Á
và Kiều Trạch không nói gì, người phụ nữ béo kia lại nói: "Tôi nói mấy
người trẻ tuổi các người, hôn nhân đâu phải trò đùa, muốn kết hôn thì
kết hôn, muốn ly hôn thì ly hôn, so ăn cơm còn thường xuyên hơn nữa."
Tả Á lấy những thứ cần thiết cho ly hôn ra, vẻ mặt khiêm tốn: "Làm phiền cô, chúng tôi không có thời gian."
Người phụ nữ mập mạp liếc mắt nhìn Tả Á, lại liếc mắt nhìn Kiều Trạch, chống
lại ánh mắt lạnh lùng của Kiều Trạch, mặc dù anh không nói một câu,
nhưng ánh mắt lạnh lùng này, nói rõ giờ phút này anh đang cực kỳ khó
chịu, người phụ nữ mập mạp liền không nói gì thêm, trực tiếp làm thủ tục li hôn, sửa sổ hồng thành sổ xanh.
Lần đầu tiên kết hôn là do
Kiều Trạch ép buộc, lần đầu tiên ly hôn, là bởi vì Tả Á ngã bệnh, lần
thứ hai kết hôn là bởi vì phải cứu Lạc Kỳ, lần thứ hai ly hôn là bởi vì
bị tổn thương, phản bội và lạnh nhạt. Những năm tháng đã lãng phí, từ
khi còn trẻ cho tới bây giờ, bọn họ cũng đã không còn trẻ nữa.
Trong lòng Kiều Trạch vô cùng lo lắng, ly hôn rồi anh và Tả Á sẽ không còn
quan hệ gì nữa, thứ duy nhất thứ kết nối bọn họ chỉ có Lạc Kỳ. Mà Tả Á
lại vô cùng bình thản, trong mắt như thoáng qua tia giảo hoạt, không
biết cô đang có âm mưu gì nữa.
Nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Kiều Trạch, Tả Á giơ tay: "Chào người mới quen, tôi tên là Tả Á, nữ, tuổi.......gần tuổi ba mươi."
Kiều Trạch lạnh lùng quét mắt nhìn Tả Á, tâm tình của cô xem ra không tệ, ly hôn đối với cô mà nói là chuyện vui mừng, nhưng anh lại rất khổ sở,
nhưng còn không kịp khổ sở, anh lại nghĩ, cô vui mừng là tốt rồi, anh
vươn tay cầm tay Tả Á thật chặt: "Xin chào, tôi tên là Kiều Trạch, nam,
đã hơn ba mươi rồi."
"A, anh Kiều, nếu chúng ta đã quen biết nhau rồi, ngày mai em đi, nếu như có thời gian anh có thể đến tiễn em được không?"
Nhanh như vậy cô đã hoàn toàn phủi sạch quan hệ, kéo giãn khoảng cách giữa
hai người, từ Kiều Trạch đã biến thành anh Kiều rồi sao? Tay Kiều Trạch
không nhịn được siết chặt lại, cô phải đi? Phải đi rồi sao? Lòng Kiều
Trạch đau như muốn nứt ra, môi mỏng mím chặt lại, nói không lời nào.
Tay Tả Á bị anh nắm chặt có chút đau, cau mày nói: "Anh Kiều, anh làm đau tay tôi đấy."
"Không thể không đi sao?" Kiều Trạch vội buông ra.
"Ừ, không thể không đi."
Ngày Tả Á đi, mọi người trong nhà đều đến tiễn Tả Á, mà Kiều Trạch chỉ đứng
phía xa nhìn bọn họ, nhìn Tả Á và mọi người ôm nhau, nhìn Lạc Kỳ lưu
luyến không rời hôn khuôn mặt Tả Á. Kiều Trạch sợ nhìn thấy khoảnh khắc
Tả Á xoay người rời đi, anh liền xoay người rời đi trước. Trở lại xe,
cũng không có chút sức lực nào khởi động xe, gục lên tay lái, thật lâu
không có cách nào nhúc nhích được, Lạc Kỳ cũng không thể nào giữ cô lại.
Trong lúc Kiều Trạch đang đau đớn đến không cách nào hô hấp được, chợt có người gõ cửa sổ anh xe.
"Cút!" Kiều Trạch lạnh lùng quát một tiếng, lại gục len tay lái không hề ngẩng lên. Không thấy anh đang khó chịu sao, người nào lại không có mắt mà đi tới chứ, muốn tới làm thùng trút giận à. Nhưng không ngờ cửa sổ xe lại
bị gõ lần nữa, Kiều Trạch tức giận, ngẩng đầu lên, xem ai muốn chết như
vậy, nhưng thời điểm anh nhìn thấy người đứng ngoài xe, tức giận biến
thành kinh ngạc.
Tả Á nhìn viền mắt hồng hồng của Kiều Trạch,
trong lòng có chút không đành lòng, có chút đau đớn, nhìn Kiều Trạch hạ
cửa kính xe xuống, cô khom lưng nói với Kiều Trạch: "Kiều Trạch, mấy
ngày nữa trở về, em có thể nhìn thấy tóc anh đen trở lại không?"
Kiều Trạch vốn luôn rất bình tĩnh lúc này lại sững sờ đến ngây người, Tả Á
lại cười cười, xoay người rời đi, Kiều Trạch lập tức lấy lại phản ứng,
vội mở cửa xe, một tay túm lấy hông Tả Á, xoay người của cô đối mặt với
anh, có chút kích động hỏi: "Em vừa nói gì?"
"Lời vàng ngọc không nói lời thứ hai, anh không nghe thấy à?"
"Cô nhóc này, đùa gi