ngồi xuống, Tình Văn hít sâu một hơi
nói: "Thật vui vì còn có thể nhìn thấy cô, Tả Á, nếu không tôi sẽ áy náy cả đời."
"Áy náy?" Tả Á nghi ngờ nhìn Tình Văn, không sao hiểu được lời nói của cô ta, "Làm sao cô lại ở đây?"
Tình Văn không trả lời, lại hỏi: "Cô tha thứ cho Kiều Trạch chưa?"
Tả Á hỏi ngược lại:"Chuyện này với cô có quan trọng không?"
"Ha ha, có lẽ là quan trọng đi, như vậy tôi sẽ ít tự trách mình hơn một
chút. Cô biết không, chính bởi vì tôi mà cô và Kiều Trạch thiếu chút nữa phải chia cắt, cũng may cô đã trở về, hơn nữa còn rất khỏe mạnh, tôi sợ rằng nếu cô còn chưa về, Kiều Trạch có lẽ đã lựa chon cái chết để được ở cùng cô."
Trái tim Tả Á chợt căng lên, không nói gì. Tình Văn
lại một mình độc thoại: "Có lẽ cô không biết, trước kia tôi cũng từng
làm lính, cùng Kiều Trạch, Kha Lỗi, Kha Kiệt, quen biết nhau từ rất lâu
rồi. Khi đó người tôi yêu không là Kiều Trạch, mà là A Lỗi, yêu anh đến
hồ đồ, Kha Lỗi là mối tình đầu của tôi, cho nên khi đó cái chết của anh
đối với tôi là một đả kích rất lớn, tôi và Kha Kiệt không thể nào tha
thứ cho Kiều Trạch, bởi vì Kha Lỗi vì cứu Kiều Trạch mà chết."
Tả Á hoàn toàn bị lời nói của Tình Văn trấn áp, Kha Lỗi là người cứu Kiều
Trạch thoát chết, là bởi vì Kiều Trạch không tuân theo mệnh lệnh tự ý
hành động, vậy nên trên lưng anh gánh không biết bao nhiêu sự khổ sở và
dằn vặt, mà cô lại không hay biết gì, cái gì cũng không biết, trái tim
vừa đau đớn, vừa tự trách.
Tình Văn tiếp tục nói: "Thật ra thì,
sau này suy nghĩ kĩ một chút, thì đó không phải là lỗi của anh ấy, cũng
không phải là kết quả anh ấy muốn thấy, anh và Kha Lỗi là chiến hữu tốt
của nhau, là anh em tốt nhất, Kha Lỗi chết, so với anh ấy chết anh ấy
còn thấy khó chịu hơn. Cũng bởi vì sự kiện đó mà anh rời khỏi quân ngũ,
dựa vào thành tích của anh, tiền đồ của anh ở trong quân ngũ sẽ rất sáng lạn, nhất định sẽ đạt được những thành tựu to lớn.
Nhưng, anh
lại không, anh rời khỏi quân ngũ, anh chịu trách chăm sóc người nhà của
Kha Lỗi, sau đó khi Kha Kiệt xuất ngũ lại lo công việc cho Kha Kiệt, tôi và Kha Kiệt đều cho đây là những việc anh phải làm để chuộc lỗi. Kha
Kiệt rất hận Kiều Trạch, thật ra thì ban đầu tôi cũng hận anh ấy, mất đi Kha Lỗi tôi thật sự vô cùng khổ sở, lúc Kha Lỗi sắp chết anh ấy muốn
Kiều Trạch chăm sóc tôi, bởi vì tôi không có ba mẹ.
Kiều Trạch
giới thiệu tôi làm thư ký cho Kiều Vân, về sau khi Kiều Trạch tiếp quản
công ty, tôi lại làm thư ký của anh, thậm chí tôi còn muốn tìm chứng cứ
phạm tội của công ty Kiều Trạch, khiến cho anh phải ngồi tù, nhưng tôi
không tìm được. Tôi vừa tự nói với mình phải báo thù cho Kha Lỗi, lại
vừa bị Kiều Trạch hấp dẫn, do dự, đấu tranh, tôi quyết định yêu Kiều
Trạch, bởi vì tôi đã không có cách nào tự kềm chế tình yêu với anh được
nữa rồi. Tôi lựa chọn từ bỏ báo thù, nhưng Kiều Trạch lại không yêu tôi, chỉ xem tôi là em gái, chăm sóc tôi cũng là bởi vì ý nguyện của Kha
Lỗi.......
Nhìn anh yêu cô, tôi vừa yêu anh cũng vừa hận anh, anh không yêu tôi làm cho tôi rất khổ sở, tôi muốn dùng cái chết của Kha
Lỗi để khiển lương tâm của anh, khiến anh cảm thấy day dứt hối hận, dùng cái chết của Kha Lỗi để buộc anh làm những chuyện anh không muốn làm,
chỉ cần anh nói không với tôi, chỉ cần anh không chịu nghe tôi, tôi sẽ
liền nói ra chuyện của Kha Lỗi, nhìn thấy anh khổ sở, tôi sẽ cảm thấy
tốt hơn, bởi vì có anh cùng đau lòng với tôi."
Tình Văn vừa nói
vừa mỉm cười, nhưng nước mắt tuôn rơi, dường như cô đang rất khổ sở,
dừng một chút rồi lại nói tiếp: "Trước khi cô đi mấy ngày, Kiều Trạch
.......ở cùng với tôi.......Nhưng là ra nước ngoài để đón bác Kha về.
Trước kia tôi vẫn cùng Kiều Trạch ra nước ngoài thăm bác Kha, ông ấy ở
trong một viện dưỡng lão ở nước ngoài, bây giờ Kha Kiệt đang ở trong tù
không ra được, cho nên Kiều Trạch nhất quyết muốn chăm sóc cho bác Kha,
nơi này là quê hương của Kha Lỗi, là quê hương của bác Kha, cho nên, Kha Kiệt muốn Kiều Trạch đưa ba anh ấy về đây, trở lại quê hương của mình."
Tả Á im lặng lắng nghe, trái tim không ngừng sôi trào, cô đã không biết,
Kiều Trạch, Kha Kiệt và Tình Văn lại trải qua những chuyện như vậy, nếu
Tình Văn yêu Kiều Trạch như vậy, tại sao lại nói cho cô biết những
chuyện này? Có phải đã xảy ra chuyện gì không? Cô không nhịn được lên
tiếng hỏi: "Tại sao.......cô lại nói cho tôi biết những chuyện này?"
Tình Văn chảy nước mắt, nhẹ mỉm cười: "Cô biết không, sau khi đón bác Kha
trở về, Kiều Trạch liền vội vã trở về gặp cô, tôi không cho phép, tôi
mắng anh không có lương tâm, tôi dùng cái chết của Kha Lỗi để khiến anh
đau lòng, bởi vì tôi biết cái chết của Kha Lỗi là điểm yếu của anh, cho
nên.......tôi không ngừng lợi dụng nó, tôi buộc anh phải ly hôn với cô,
sau đó lấy tôi, thậm chí tôi còn dùng cả cái chết để uy hiếp anh phải ly hôn, nhưng lần đó anh rốt cuộc cũng không chịu nổi nữa, gào thét lên
với tôi, anh nói anh thiếu Kha Lỗi một mạng, anh ấy sẽ trả lại cho tôi,
để tôi lấy đi tính mạng của anh, về sau giữa tôi và anh không còn nợ nần gì nữa,
