Tả
Á, "Đúng là con gái của tôi rồi, con gái tôi đã về rồi, đây không phải
là mơ, không phải là mơ!"
"Mẹ, con rất nhớ mọi người, thật sự rất nhớ." Tả Á vừa khóc vừa cười, trong lòng cô có quá nhiều niềm vui
sướng, kích động cùng nhớ nhung, vào giờ khắc này lại đồng loạt tuôn
trào ra, vốn trong lòng đã chuẩn bị rất nhiều lời để nói, nhưng giờ phút này lại chỉ có thể nói rằng cô rất nhớ nhà, nhớ ba mẹ, nhớ tất cả mọi
người, thời điểm chiến đấu với Tử Thần, cô vẫn luôn tự nói với mình,
người nhà của cô vẫn đang đợi cô trở về, cô nhất định phải kiên cường,
nhất định phải sống tiếp.
"Tiểu Á trở về rồi sao? Tiểu Á thật sự trở vể rồi, ông trời đúng là có mắt, Tiểu Á của chúng ta phúc lớn mạng
lớn." Kiều Vân đi ra, nhìn thấy Tả Á, mắt cũng trở nên ướt át, vui mừng
đến mức không thể nói mạch lạc được, ông đưa tay ôm lấy Tả Á và Điền Văn Lệ, an ủi: "Trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi, mau.......mau vào nhà rồi nói, đứng ở cửa làm gì."
"Dượng Kiều, nhìn thấy dượng khoẻ
mạnh thế này thật tốt quá ... ..." Tả Á đưa tay ôm lấy dượng Kiều, ba
người cùng khóc lên, sự cảm động trước sinh mạng con người cùng nỗi nhớ
nhung Tả Á khiến Kiều Vân không kìm nén được mà cũng khóc lên.
Ba người lớn bọn họ thì cứ đứng đó khóc, hoàn toàn đắm chìm trong niềm
hạnh phúc sau sinh ly tử biệt, buồn vui lẫn lộn mà quên mất hai nhóc con đang đứng phía dưới.
"Xin chào, anh tên là Huyền Dực Thần."
"Xin chào, em tên là Kiều Lạc Kỳ."
Hai bàn tay nhỏ nhắn bắt tay nhau, một lớn một nhỏ, tự giác biết điều, động tác rất tao nhã, đáng yêu vô cùng.
Kiều Lạc Kỳ, ba chữ này rơi vào tai Tả Á, trái tim lại gợn sóng, không nhịn
được mà nhìn về đứa trẻ đứng bên cạnh, trái tim chợt dâng lên cảm xúc gì đó, nhưng không sao phá tan được sự mờ mịt, nỗi nghi ngờ trong lòng.
Lúc này Điền Văn Lệ mới phục hồi lại tinh thần, buông Tả Á ra, vội vàng
ngồi xổm xuống kéo thân hình nhỏ bé của Lạc Kỳ đối mặt với Tả Á, như
đang trưng ra bảo bối, kích động nói với Tả Á: "Tả Á, đây là Lạc Kỳ,
tiểu Lạc Kỳ, là con của con đó, Tiểu Bảo, đã tìm được nó rồi, đứa con
trai con vẫn luôn tìm kiếm cuối cùng cũng tìm được rồi......."
Tả Á bị tin tức bất ngờ kia khiến cho mất đi phản ứng, ngây ngốc, kinh
ngạc nhìn Lạc Kỳ, Tiểu Bảo của cô, đứa con trai đã bị mất của cô, nó vẫn còn sống, hơn nữa, còn tìm được rồi.
Con, con của cô, Tả Á ngồi
xổm xuống, đưa tay ôm lấy Lạc Kỳ, nước mắt vừa mới dừng lại, lại tiếp
tục rơi xuống như chuỗi hạt bị đứt. Giờ khắc này, cô cảm thấy thật hạnh
phúc, thật sự hạnh phúc, trời cao đã tặng cho cô một món quá rất quý
giá.
Sau một hồi, cô khẽ buông Lạc Kỳ ra, nước mắt ngập trong hốc mắt si ngốc nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn này, tay không nhịn được mà vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu, đây là con trai của cô, sáu năm, cô chưa
từng gặp con trai của cô, chưa từng chăm sóc cho Lạc Kỳ, trái tim có đau đớn, có áy náy, cũng lần nữa lại kích động và vui sướng, giọng nói
nghẹn ngào: "Lạc Kỳ, xin lỗi con, mẹ đã để cho con phải chịu khổ rồi, mẹ không phải là một người mẹ tốt, Lạc Kỳ, mẹ là mẹ con.......Con có thể
tha thứ cho sự vắng mặt của mẹ không, tha thứ cho mẹ được không?"
"Mẹ, hoan nghênh mẹ về nhà." Bàn tay nhỏ bé của Lạc Kỳ lau nước mắt cho Tả Á, "Mẹ hết bệnh rồi sao?"
Tả Á vừa khóc vừa gật đầu, lại ôm thật chặt Lạc Kỳ vào trong ngực, niềm
vui sướng khi có lại được đứa con này bao phủ lấy cô, nước mắt tràn đầy
sung sướng, trái tim tràn đầy cảm động và hi vọng. Khóc xong, cười xong, kích động xong, rốt cuộc tâm trạng mọi người trong nhà cũng bình tĩnh
trở lại.
Sau khi bình tĩnh trở lại Tả Á liền giới thiệu Huyền Dực Thần với mọi người, cậu chính là con trai của Huyền Chí Chương cũng là
con nuôi của cô. Hiện tại Thần Thần đã tám tuổi rồi, nghiêm nghị như một thiếu niên anh tuấn. Tay Tả Á vừa kéo Lạc Kỳ, vừa kéo Huyền Dực Thần,
cùng mẹ và dượng Kiều ôm nhau đi vào trong nhà.
Nhà họ Kiều trở
nên náo nhiệt, nhà họ Tả cũng ồn ào không kém, Điền Văn Lệ gọi điện
thoại cho tất cả người thân, nói cho bọn họ biết tin tốt này, Kiều Vân
cũng vội vàng gọi cho Kiều Trạch, nhưng gọi nhiều lần cũng không được.
Chẳng lẽ nó lại say rượu nữa rồi sao? Càng gấp gáp càng không gọi được,
Kiều Vân lại gọi lần nữa, cuối cùng cũng có người bắt máy : "Đồ nhóc
con, đang ở đâu đấy? Lập tức trở về nhà đi!"
Bên kia hoàn toàn
yên lặng, không nghe thấy tiếng ai nói cả, Kiều Vân tưởng Kiều Trạch
uống say, cũng không quan tâm anh có nghe rõ lời của mình lúc này không, hét vào trong điện thoại: "Tôi lệnh cho cậu lập tức trở về, Tả Á trở về rồi, cậu nghe chưa? Người phụ nữ của cậu mất tích ba năm đã về rồi,
đừng để cho tôi thấy bộ dạng nửa sống nửa chết của cậu khi đến đây đấy."
"Em sẽ sống trở về."
Bên kia liền truyền đến một câu nói tràn đầy khí lực của Kiều Trạch, tựa
như một lời cam kết, một lời cam đoan, nói xong cũng không nói thêm lời
gì nữa, cúp điện thoại. Kiều Vân nhíu nhíu mày, lời nói của Kiều Trạch
có chút kỳ quái, nhưng ông cũng không suy nghĩ nhiều, vội gọi cho Mạch
Tử.
Lúc này thân thể cao lớn của Kiều Trạch đang ngồi dưới tá
