g rằng..... anh bỏ lại em, không về nữa…..”……mà cùng Tả Á cao chạy xa bay.
Kiều Trạch cứng người đứng đó, vươn tay vén mái tóc ẩm ướt của cô, thản nhiên nói: “Không về thì đi đâu?”
Tình Văn cũng vui vẻ gật đầu, đúng thế, Kiều Trạch sẽ không rời đi, anh sẽ
mãi ở nơi này. Tình Văn ngẩng đầu lên nhìn Kiều Trạch, mắt cô ngấn nước, đó là nước mắt hạnh phúc, nước mắt sung sướng, cô nắm chặt tay anh,
cười nói: “Anh, đi thôi, chúng ta về nhà.”
Kiều Trạch ừ nhẹ một
tiếng, cúi người nhặt chiếc dù dưới đất lên, che phía trên đầu hai
người, cánh tay dài vòng qua ôm lấy cơ thể đang run rẩy của cô, bước vào màn mưa. Từ giờ trở đi, Tả Á sẽ không còn tồn tại trong cuộc đời của
anh nữa.
Tả Á đi qua nhiều nơi rồi đến một thành phố mới, có lẽ
đây sẽ là trạm dừng cuối cùng cho chuyến phiêu bạt của cô. Cô không biết được ở thành phố kia Chung Dương đã thoát khỏi khó khăn hay chưa, công
ty đã trở lại hoạt động bình thường hay chưa. Mấy tháng nay hai người
không hề liên lạc, dù trong lòng Tả Á luôn tự nhủ với mình rằng đã lựa
chọn buông tay thì nên dứt khoát, thế nhưng, đáy lòng cô vẫn khó tránh
khỏi buồn thương và đau đớn.
Tả Á xuống xe lửa tìm một khách sạn
giá rẻ, nhưng, chợt thấy dạ dày không thoải mái, mấy ngày nay đều như
thế cả, cô luôn cảm thấy ăn không ngon, hơn nữa cả người mệt mỏi. Gần
đây thân thể cô có chút uể oải, khó chịu. Tả Á ngẫm lại thấy cũng đúng
thôi, vừa đi vừa chơi, cơ thể hiển nhiên sẽ không chịu nổi.
Tắm
rửa, ăn một chút đặc sản nơi này, Tả Á trở về phòng mở máy tính trong
khách sạn lên, sau khi vào MAN, không ít tin nhắn nhảy ra, có của Chung
Tĩnh, có của Mạch Tử, mọi người đều hỏi cô đang ở nơi nào.
Tả Á
nhìn những dòng tin nhắn trên màn hình mà cảm thấy trong lòng ấm áp, sau khi trả lời từng tin nhắn cô lại mở web lên xem tin tức, rất nhiều lần
muốn xem tin tức của Chung Dương, nhưng cuối cùng vẫn không có cản đảm
tìm kiếm.
Ngồi thẫn thờ một lát, cô cảm thấy có chút mệt mỏi liền tắt máy tính đi nghỉ. Ngày hôm sau lúc tỉnh lại, dạ dày lại càng khó
chịu hơn trước, Tả Á tìm thuốc dạ dày mua mấy ngày trước uống hai viên,
rồi cũng không coi đó là chuyện lớn, chuẩn bị đi ăn bữa sáng. Tiếp đấy,
cô đi tìm nơi nào có thể thuê được phòng trọ giá rẻ, sau đó sẽ tìm một
công việc, tạm thời ổn định ở nơi này.
Thế nhưng, cả ngày cô luôn cảm thấy khó chịu, đi được vài nơi cho thuê nhà, Tả Á thật sự không
chịu nổi nữa, rốt cuộc cô buộc phải đến bệnh viện, đăng ký khoa dạ dày,
sau khi kiểm tra bác sĩ lại bảo cô đến phụ khoa. Tả Á cảm thấy có chút
buồn bực, chỉ là dạ dày không thoải mái thôi mà, sao lại phải đến phụ
khoa chứ, nhưng thấy bác sĩ không rảnh quan tâm đến mình nữa, Tả Á đành
phải nghe lời đến phụ khoa.
Bác sĩ phụ khoa hỏi một vài bệnh
trạng của cô rồi viết một tờ hóa đơn, bảo cô đi xét nghiệm nước tiểu. Tả Á cầm tờ đơn, chuông báo động trong đầu vang lớn, đi xét nghiệm nước
tiểu? Chẳng lẽ…..Tim cô chợt đập loạn nhịp.
Khi vừa cầm được kết
quả xét nghiệm, cô hoàn toàn ngây người, không thể tin được kết quả viết trên đấy, chớp mắt mấy cái, lại chớp thêm mấy cái nữa, cô không nhìn
lầm, máy móc đã đưa ra kết quả, bác sĩ liếc mắt nhìn, mặt không chút cảm xúc nói với cô: “Cô đã mang thai! Kết hôn chưa? Có muốn đứa nhỏ này
không?”
Cô mang thai? Mang thai sao? Đầu Tả Á choáng váng, cả
người trở nên chết lặng, mờ mịt nhìn bác sĩ, ngơ ngác hỏi: “Tôi.....mang thai?”
“Đúng, sáu tuần rồi, cô kết hôn chưa?” Bác sĩ liếc mắt
nhìn khuôn mặt Tả Á xám như tro tàn, không hề có sự vui sướng khi làm
mẹ, chỉ có không biết làm sao, thì hiểu ra được bảy tám phần, “Tôi nghĩ
cô nên suy nghĩ cẩn thận, đứa bé là của cô, nếu như có năng lực, hãy suy nghĩ đến khả năng sinh nó ra!”
Lòng Tả Á rối rắm, thai nhi đã
sáu tuần, vậy chỉ có lần cô lợi dụng Kiều Trạch, quyến rũ anh để Chung
Dương thấy được mà chết tâm với mình, cô đã hôn anh, kịch liệt và vội
vàng hôn anh, nhớ lúc đó anh đã ngẩn người ra, không hôn trả cô, cũng
không ôm cô, mà chỉ muốn đẩy ra cô. Nhưng đã đi đến bước này rồi, cô đã
vứt bỏ tất cả, không thể thất bại thì sao có thể bỏ dở nửa chừng.
Cuối cùng, cô đã thành công, Kiều Trạch cướp quyền chủ động, tựa như mồi lửa muốn đốt cháy cô, hôn cô đến hít thở không thông, động tình hôn cô, thế nhưng, khi anh biết cô đang lợi dụng mình, ánh mắt dần lạnh hẳn.
Cô đạt được mục đích, cô bảo ngừng, nhưng Kiều Trạch đã giận dữ và không
cho phép cô ngừng lại, rốt cuộc chơi với lửa có ngày chết cháy. Cô vẫn
nhớ, khuôn mặt tràn đầy tức giận của anh, ánh mắt đau đớn, hận không thể xé nát cô, cô không những làm tổn thương trái tim anh, mà còn làm tổn
thương lòng tự trọng của anh nữa, cô đã chọc giận con sư tử vẫn luôn ngủ say, hậu quả có thể nghĩ ra được.
Cô đã từng có con, nhưng cô
lựa chọn không cần, bởi vì, khi đó cô hận Kiều Trạch, thế nên cô không
cần đứa bé của anh, mà nay, đứa bé này vẫn là con của Kiều Trạch, cô có
muốn hay không?
Bây giờ, cảm giác nằm trên chiếc giường lạnh giá, bị thứ dụng cụ lạnh lẽo tiếp xúc với cơ thể, còn có cơn đau khi một
phần máu thịt bị tách khỏ