nữ, gió biển lành lạnh thổi qua khiến người ta trở nên tỉnh táo, trong
bóng đêm, Tả Á hơi rụt cố lại, nhìn Chung Dương khó hiểu: “Lạnh quá, sao đột nhiên lại tới nơi này?”
“Muốn dẫn em ra biển thôi. Thế nào?
Lãng mạn chứ?” Chung Dương nói xong liền dắt tay cô đi qua con đường nhỏ lát gỗ, đi tới một chiếc thuyền, ôm cô bước lên tấm ván rồi đi lên
thuyền, “Chung Dương, rốt cuộc anh muốn làm gì? Lạnh quá, em muốn về
nhà.” Ban đêm biển rộng mênh mông khiến Tả Á có chút sợ hãi.
Chung Dương ôm lấy Tả Á đi lên boong thuyền, đưa tay bịt mắt cô, anh cúi đầu
nói, tiếng nói trầm thấp vang lên bên tai cô: “Tả Á, anh đã hủy bỏ hôn
ước với Lô Hi rồi!”
Tả Á còn chưa kịp tiêu hóa lời nói của Chung
Dương thì anh đã buông bàn tay đang che mắt cô ra, trước mắt đột nhiên
sáng ngời, khắp thuyền lấp lánh ánh sáng khiến cô chói mắt. Rất nhiều
hoa màu đỏ giăng kín mạn thuyền, giống như là giấc mơ trong những câu
chuyện cố tích vậy. Tả Á ngẩn người, trong lúc nhất thời không nói nên
lời, chỉ ngơ ngác nhìn quanh.
Chung Dương lại đột nhiên quỳ một
gối xuống trước mặt cô, bàn tay lạnh lẽo cầm lấy tay cô thật chặt, đôi
mắt thâm tình mong mỏi nhìn cô, căng thẳng nói: “Tả Á, gả cho anh đi,
làm cô dâu của anh, em đồng ý không?”
Tim Tả Á đập như đánh
trống, Chung Dương đang cầu hôn với mình, anh ấy đang cầu hôn mình! Cô
cười hạnh phúc, nước mắt xúc động vui sướng dâng lên trong mắt, trái tim cô muốn nói em đồng ý, nhưng bất chợt trong đầu cô lại lóe lên một suy
nghĩ, bước chân liền lui về phía sau, lắc đầu, “Không.....em không
thể.....Chung Dương.....em không thể.”
Chung Dương nắm tay cô
thật chặt, không cho cô lùi về phía sau, đứng dậy ôm cô vào ngực, vội
vàng nói: “Nói cho anh biết, tại sao lại không thể. Có phải em không
muốn ở bên anh không? Bây giờ đã không còn ai có thể ngăn cản chúng ta
được nữa rồi, anh đã hủy hôn với Lô Hi, còn em cũng đã ly hôn, tại sao
hai chúng ta lại không thể ở bên nhau.....?”
“Nhưng cô ấy đã có
con với anh, đứa bé vô tội!” Lòng Tả Á đau nhói khi nói ra những lời
này, đứa bé là con của Chung Dương, nó vô tội. Cô hiểu rất rõ cái cảm
giác phải chịu sau khi lựa chọn vứt bỏ đau khổ, dằn vặt, khiến người ta
hối hận đến thế nào.
“Đứa bé?” Mắt Chung Dương trầm xuống, cau mày hỏi: “Em nghe ai nói bậy bạ vậy? Lô Hi đi tìm em, nói với em như vậy à?”
Tả Á hoảng sợ vội lắc đầu: “Không, không phải vậy.”
Lông mày Chung Dương nhăn lại, suy nghĩ một chút, lại nói: “Người nhà anh đi tìm em đúng không? Bọn họ đã nói gì, nói anh và Lô Hi đã có con sao?
Rồi bắt em rời bỏ anh?”
Tả Á không trả lời, nhưng đáp án đã rất
rõ ràng, Chung Dương ôm thật chặt Tả Á, không nhịn được mà cắn mũi cô,
“Đồ ngốc, làm sao cô ta có thể có con với anh được. Thì ra là vì vậy mà
em nhất quyết từ chối anh sao? Có phải anh nên đánh cái mông của em
không hả? Về sau ngoại trừ lời nói của anh ra, ai cũng không được tin,
biết không?”
“Nhưng.....”
Chung Dương cắt đứt sự do dự của Tả Á, kiên định nói: “Tiểu Á, tin tưởng anh, bây giờ không có ai có thể ngăn trở chúng ta ở bên nhau được nữa, cho dù là ba mẹ của anh cũng
không thể. Chuyện đã đi đến nước này, bọn họ sẽ không cản trở chúng ta
nữa.”
“Nhưng, Chung Dương, như vậy sẽ ảnh hưởng đến tình cảm của
anh và gia đình, sẽ khiến anh và công ty rơi vào khó khăn, mà em lại
không thể giúp gì được cho anh cả, chỉ biết mang lại phiền phức cho anh
thôi, em không muốn như vậy.....Em không thể khiến anh phải chịu áp lực
lớn như thế được.” Tả Á khổ sở nói xong, phiền lòng không dứt, rốt cuộc
cô đã biết được tại sao lâu như vậy không thấy bóng dáng của anh đâu cả, tại sao anh lại trở nên tiều tụy như vậy, mấy ngày qua nhất định là anh phải đối mặt với rất nhiều khó khăn, phải chịu rất nhiều áp lực.
“Không có, không có khó khăn gì cả. Chuyện khó khăn hơn nữa anh cũng nhất định sẽ có cách giải quyết. Chuyện khiến anh lo lắng nhất chính là em không
chịu ở bên anh, Tiểu Á, anh muốn nghe em nói em yêu anh, nói em muốn
được ở bên anh. Chỉ cần chúng ta kiên định tiến về phía trước, không lùi bước, không trốn tránh thì nhất định chúng ta sẽ có thể được ở bên
nhau. Tiểu Á, rốt cuộc em đang do dự cái gì?” Chung Dương vội vàng nói,
sau lại nhướn mày nói tiếp: “Có phải em muốn anh quỳ xuống lần nữa
không? Nếu vậy anh sẽ làm lại lần nữa. Nhưng mà, bé ngốc này, tỉnh táo
lại cho anh, rõ ràng đây là anh đang cầu hôn em mà, phải phân biệt rõ
tình huống chứ, ok?” Chung Dương vừa nói vừa quỳ một chân xuống, dưới
ánh đèn sáng chói anh giống như một hoàng tử anh tuấn đang tỏ tình với
nàng công chúa của mình.
Chỉ cần kiên định bước về phía trước,
thì tình yêu của họ có thể tiếp tục, bọn họ sẽ được ở bên nhau. Chung
Dương anh đã đi trước một bước, cô còn do dự cái gì nữa?
Đúng
vậy, cô đang do dự cái gì, tâm tư vốn đang rối rắm của Tả Á bị câu nói
của Chung Dương làm ta biến, cô cũng kiên định tình cảm của bản thân,
nhíu mày giả vờ tức giận nói: “Nếu như em ngu ngốc, anh lấy em làm gì,
đi tìm cô nàng thông minh của anh mà cầu hôn đi!”
Chung Dương
thuận thế bắt được đôi ta
