hở
được, đau đến cả người đều run rẩy, anh tựa người vào tường, từ từ trượt người ngồi xuống trên sàn nhà, nước mắt từng giọt lại từng giọt dọc
theo gương mặt luôn lạnh nhạt của anh mà rơi xuống.
Tại chính anh đã cướp lấy cô, cho nên đây chính là hậu quả.
“Cậu chủ.....Cậu đã về rồi!.....Cậu làm sao vậy?” Giọng nói của dì Lâm vang
lên bên tai Kiều Trạch, anh quay đầu đi không muốn để cho người khác
thấy mình rơi nước mắt, lạnh lùng nói: “Dì hãy đi thu dọn đồ đạc của tôi đi.”
“Cậu đi công tác sao? Tôi sẽ chuẩn bị ngay.”
Kiều Trạch vẫn ngồi yên ở đó không nhúc nhích, nhỏ giọng nói: “Không, thu dọn toàn bộ!”
Dì Lâm chưa từng thấy Kiều Trạch như thế bao giờ, tinh thần sa sút, chán
nản, giống như một cái xác không hồn vậy: “Cậu....Sao lại phải thu dọn
toàn bộ? Cậu không ở đây nữa sao?”
Kiều Trạch đứng dậy, dần bình
tĩnh trở lại, chỉ còn hốc mắt hơi đỏ, anh đi đến cạnh dì Lâm, dặn dò:
“Cứ làm theo lời tôi nói đi, dọn dẹp một chút. Mà dì cũng phải đi thôi,
về sau không cần đến làm việc nữa.”
Dì Lâm lo lắng nói: “Cậu
chủ.....Có phải do tôi đã làm sai điều gì hay không? Tôi..... Ông chồng
của tôi vẫn chờ tiền lương mỗi tháng của tôi, cậu đừng đuổi tôi đi mà!”
“Nhà này đã không có người ở, dì còn ở lại làm gì!” Kiều Trạch rút ra một tờ chi phiếu đưa cho dì Lâm, sau đó không nói gì nữa, xoay người đi ra
khỏi nhà, dì Lâm cầm chi phiếu gọi lớn: “Cậu…cậu.....”
Nhưng Kiều Trạch đã đi rồi, dì Lâm đứng ở đó nhìn tờ chi phiếu có giá trị rất lớn
mà Kiều Trạch vừa đưa cho, nhà không có người ở sao? Ý cậu ấy là gì?
Kiều Trạch bảo mình dọn dẹp đồ đạc của cậu ấy, có lẽ nào giữa cậu Kiều
Trạch và cô Tả Á đã xảy ra chuyện gì rồi không? Dì Lâm kinh ngạc đứng
sững người tại đó, sau cùng vẫn cất tờ chi phiếu đi, lẩm bẩm tự nói rồi
lại tiếc nuối lắc đầu. Trong lúc thu dọn đồ đạc cho Kiều Trạch, bà đột
nhiên nghĩ ra, có lẽ nào cậu Kiều Trạch và cô Tả Á đã li hôn rồi không?
Kiều Trạch lái xe đi trên đường chẳng có mục đích, ánh đèn ban đêm leo lét,
nhưng dù không có anh cũng có thể đi. Trái tim anh đang đắm chím trong
nỗi đau vô bờ không thể kìm nén, nhưng cũng không biết phải phát tiết
thế nào.
Điện thoại di động chợt vang lên, là bạn thân của anh
gọi, Kiều Trạch bắt máy liền nghe được tiếng ồn ào phía bên kia, còn có
giọng nói của Trương Chính , “Kiều, nghe nói cậu vừa ly hôn, anh em chúc mừng cậu cuối cùng được giải thoát , về sau không cần phải làm ông xã
đảm đang ở thế kỷ 20 nữa, tất cả mọi người đều ở chỗ này chờ cậu đấy.”
Phòng KTV
“Nhìn xem, đại anh hùng của chúng ta, Kiều Trạch, vốn luôn được xưng là người đàn ông sắt thép không ngờ được lại cũng có ngày không có tinh thần như vậy, lúc bị gãy chân cậu ta cũng không hề rên một tiếng, vậy mà khi ly
hôn cậu ta lại như người mất hồn ý.”
Trương Chính là người lắm
mồm nhất trong bọn, Kiều Trạch lạnh lùng quét mắt nhìn anh ta một cái,
ánh mắt kia như đang cảnh cáo Trương Chính, cậu dám nói thêm một câu nữa đi, tôi liền đá cậu bay ra ngoài.
Trương Chính đưa cho Kiều
Trạch một ly rượu nói: “Được rồi, mình sợ cậu rồi, mình có đánh cũng
không lại với cậu, nhưng mà hôm nay Đường Lăng cũng tới đây rồi, nếu cậu có tức giận, thì cứ thỏa mái đánh với Đường Lăng ấy, phát tiết hết ra
đi.”
Từ Bân cũng thêm dầu vào lửa mà nói: “Kiều, hôm nay cậu cứ
uống cho thoải mái đi..., lần này không có ai quản cậu nữa rồi, nếu say
đã có Văn Văn chăm sóc cho cậu, đúng không Văn Văn?”
Thư ký Văn
Văn của Kiều Trạch không vui liếc mắt nhìn Từ Bân cùng Trương Chính,
“Được rồi đấy, sao mà miệng của mấy người chả tha cho ai hết vậy.”
Đường Lăng đặt ly rượu xuống, cười gian xảo, bóng gió nói: “Kiều Trạch, có
được tất có mất, có mất tất có được, họa phúc khôn lường, làm sao biết
được đây không phải là phúc, cậu cần gì phải buồn bã như thế chứ.”
Kiều Trạch cầm ly rượu ngửa đầu một hơi uống cạn, gương mặt lạnh nhạt lúc ẩn lúc hiện dưới ánh đèn.
Trương Chính cười vỗ bả vai Kiều Trạch nói: “Cậu ấy nói đúng, người cũ đã đi
rồi, bây giờ chúng ta có Văn Văn cũng không hề thua kém, phải không?”
Ánh mắt Kiều Trạch lạnh lẽo không vui nhìn Trương Chính : “Uống nhiều nên nói nhảm phải không, cậu mau lăn đi chỗ khác chơi đi!”
Trương Chính cười hì hì, cầm một ly rượu lên nói: “Được rồi, là mình nói nhảm, mình tự phạt một ly.”
Vẻ mặt của Văn Văn trong nháy mắt chợt trầm xuống, vẻ mặt xinh đẹp rạng rỡ thoáng hiện vẻ cô đơn, nhưng cô lại cố cười cười, giơ ly rượu lên nói:
“Anh Kiều, em uống cùng anh một ly.”
Một nhóm người chơi vui vẻ,
không để ý đến sự đau đớn trong lòng Kiều Trạch, bọn họ là đàn ông, hơn
nữa Kiều Trạch cũng được mệnh danh là người đàn ông sắt thép, anh không
cần người khác đồng cảm với mình, cũng không cần người khác an ủi mình,
thứ anh cần chính là sự thoải mái như vậy, anh đã chơi cùng bọn họ nhiều năm nên quá hiểu nhau rồi.
Chơi đến khuya, Trương Chính và Từ
Bân đã say đến đi đứng không vững, phải gọi taxi đưa về, Đường Lăng đã
bị một cuộc điện thoại bí mật nào đó gọi đi mất, Kiều Trạch cũng đã hơi
say, còn Văn Văn nằm trên ghế sofa ngủ thiếp đi.
