goài,
thì đã thấy Kiều Trạch ngồi trên ghế sofa, anh đang ngồi vắt chân, tựa
người vào ghế đọc một tờ báo cũ, giống như anh mới chính là chủ nhân căn nhà này vậy. Khuôn mặt lạnh nhạt, con ngươi trong suốt không ra được
bất cứ cảm xúc nào.
Tả Á đang lau tóc mình liền dừng lại, cau mày nhìn Kiều Trạch, ánh mắt không hề hoan nghênh anh. Cô lạnh lùng quét
mắt nhìn anh một cái, rồi đi vào phòng ngủ, Kiều Trạch cũng đứng dậy đi
theo.
Tả Á mở tủ tìm quần áo, Kiều Trạch phía sau đã khóa eo cô lại : “Vẫn còn giận sao?”
“ Nếu như bây giờ anh biến mất trước mặt tôi, thì có lẽ tôi sẽ dễ chịu
hơn một chút.” Tả Á không quay đầu lại, đang muốn thay quần áo, nhưng
thắt lưng lại bị anh ôm chặt, muốn khom lưng cũng không được.
Kiều Trạch tựa cằm lên vai Tả Á, giọng nói lạnh nhạt trầm thấp mang theo sự dịu dàng hiếm thấy: “ Còn đau không?”
Thân thể Tả Á chợt cứng lại, cúi đầu không nói gì, chỉ tách tay anh ra để
anh buông cô ra. Nhưng Kiều Trạch lại xoay người cô lại, bế bổng cô lên. Tả Á đã quen với động tác này của anh, nên không còn kinh hãi mà la hét như trước nữa, chỉ bình tĩng nhìn anh, giễu cợt nói: “ Anh không cần
phải giả vờ như vậy đâu.... .....”
Kiều Trạch đặt cô lên giường, cơ thể dán sát người cô, nhẹ giọng nói: “Để anh xem có nghiêm trọng không.”
Tả Á quay đầu lại nhìn Kiều Trạch như nhìn quái vật, lại nhìn thấy nét mặt chân thành của anh, cô không khỏi run lên, vùng vẫy nói : “ Không cần ! Cảm ơn ! Phiền anh đi ra ngoài, tôi muốn nghỉ ngơi! Anh cũng nên đi làm việc của anh đi, ok?”
Kiều Trạch giữ tay cô lại, bao lấy người
cô. Tả Á ngã nhào lên giường, Kiều Trạch thuận thế ép tới, dùng một tay
tháo khăn tắm cô ra, tay kia cũng đi xuống phía dưới. Tả Á nóng nảy vùng vẫy, đỏ mặt tức giận la lên: “ Kiều Trạch, anh dám......Anh buông tôi
ra, tôi không sao hết, tôi đã nói rồi, tôi không sao!”
Kiều
Trạch sao lại nghe lời Tả Á, anh dùng cơ thể của mình để áp chế Tả Á,
bàn tay cũng lưu loát tách chân cô ra, vết thương của cô liền đập ngay
vào mắt anh ! Những vết sưng đỏ vì bị xé rách, nhìn rất ghê rợn, sợ rằng sẽ phải khâu lại. Khó trách lúc cô đi lại có bộ dạng không được tự
nhiên như thế. Tim anh nhói đau, “ Đáng chết!” Anh giận dữ tự mắng mình, chỉ hận không thể giết bản thân được thôi.
Lần đầu tiên Tả Á có
bộ dạng xấu hổ này trước mặt Kiều Trạch, cho dù trước kia bọn họ đã từng thân mật, dù đã từng tiếp xúc thân thể nhưng chưa từng xấu hổ như thế
này. Tả Á tức giận, vành mắt đỏ lên, nước mắt dâng đầy trong hốc mắt.
Kiều Trạch lấy từ túi quần một tuýp thuốc mỡ, thoa cho Tả Á, cô thừa lúc anh đang phân tâm, thoát khỏi vòng kìm kẹp của anh, lui ra xa, đỏ mắt
nhìn Kiều Trạch, nước mắt từng giọt từng giọt chảy xuống.
“ Kiều
Trạch, anh tha cho tôi đi, có được không. Mỗi ngày đều phải sống như vậy tôi cảm thấy rất khổ sở. Dù anh có đối xử tốt với tôi như thế nào, tôi
cũng chỉ cảm thấy.... ....cảm thấy rất xấu hổ, rất đê tiện. Tôi không
yêu anh, nhưng lại cùng anh làm những chuyện này.....”
“ Tả Á!”
Kiều Trạch đến bên cạnh Tả Á, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nước mắt, nhìn ánh mắt khổ sở của cô , trái tim anh đau nhói từng cơn, “ Chúng ta là
vợ chồng, không có gì là không thể......Anh chỉ lo lắng cho em thôi!”
“Kiều Trạch, đủ rồi!” Tả Á bịt chặt lỗ tai mình, gầm nhẹ, tất cả đau đớn, tất cả khổ sở đều bộc phát ra, “ Kiều Trạch, chính anh sống cũng không được vui vẻ gì mà, thế thì tại sao lại phải khổ sở như vậy, buông tha cho
nhau đi, có được không?”
Ánh mắt lạnh lùng của Kiều Trạch nhìn Tả Á mà tràn đầy đau đớn, anh cũng thể giữ được bình tĩnh nữa, trái tim cô đã đóng chặt, dù anh có cố gắng như thế nào thì trái tim của cô cũng
không thuộc về anh. Cách anh yêu cô là sai hay là anh cố gắng chưa đủ?
Cô nói, cô sống rất khổ sở ! Cô nói, cô không yêu anh ! Tại sao cô lại
không chịu yêu anh chứ ? Buông tha cho cô, cô sẽ hạnh phúc sao? Buông
tha cho cô, anh có thể vui vẻ được sao?
Kiều Trạch duỗi tay ra ôm lấy cơ thể đang run rẩy của Tả Á, đau khổ nói: “ Tiểu Á, nói cho anh
biết, anh phải làm thế nào em mới tha thứ cho anh.... ... ?” Chẳng lẽ
thực sự là sai một ly đi một dặm sao ? Đêm đó anh chiếm lấy thân thể cô, anh những tưởng rằng đó là khởi đầu của bọn họ, nhưng hóa ra lại là kết thúc sao?
Tả Á bị anh ôm mà cứng người lại, nước mắt rơi xuống ngực anh, cô gằn từng chữ một: “ Kiều Trạch, chúng ta ly hôn đi!”
Chúng ta ly hôn ! Bốn chữ này tựa như tảng đá nặng ngàn cân đè nặng trong
lòng Kiều Trạch, khiến cho anh không thể nào thở được, cả thân thể lẫn
trái tim đều đau như bị xé thành trăm ngàn mảnh, anh sững người đứng tại chỗ, môi mím chặt không nói ra lời.
Ly hôn, ly hôn !
Cô đã từng nói như vậy, nhớ lúc ấy anh đã đau đớn và tức giận như thế nào.
Mà nay, cô lại nhắc lại một lần nữa, đây chỉ là ý nghĩ nhất thời hay lòng cô vẫn luôn muốn như vậy ?
Trái tim Kiều Trạch đầm đìa máu tươi.
Anh không giữ cô lại được, không giữ được!
Yêu anh, khó đến như vậy sao? Chớp mắt đã đến mùa đông, Tả Á vẫn tiếp tục cuộc sống như thế với Kiều
Trạch, nhưng có vẻ như cô đang bắt đầu thay đ