ánh nắng chiều vàng len lỏi qua
những tán cây. Mùa thu ở Lạc Hải, màu sắc rực rỡ, cuốn hút lòng người.
Tài xế riêng của Tưởng gia đang đậu xe trước cửa ký túc xá cục cảnh sát
thành phố Lạc Hải. Tưởng Chính Tuyền thật cẩn thận cầm túi giấy, đẩy cửa xuống xe: “Bác Từ, bác về trước đi. Chút nữa cháu sẽ tự về.”
Bác Từ vội đáp “vâng”, nhìn Tưởng Chính Tuyền cất tiếng cười trong veo mà
sải từng bước nhỏ đi vào cổng chính ký túc xá. Cách đó không xa, là
những bồn hoa trồng đầy đồ mi đang đến mùa nở rộ.
*Đồ mi (danh pháp hai phần: Rubus rosifolius, đồng nghĩa Rubus rosaefolius) là một loài cây bụi nhỏ có gai nhọn thuộc chi Mâm xôi (Rubus) của họ Hoa hồng (Rosaceae), có màu trắng.
Tưởng Chính Tuyền thực quen thuộc mà vòng qua bồn hoa, đi tới phồng số ba lầu dưới của khu ký túc. Cô ngẩng đầu nhìn lên ô cửa sổ nào đó trên lầu
hai, chỉ thấy rèm cửa che kín mít. Tưởng Chính Tuyền âm thầm thở dài,
xem ra Diệp đại ca lại tăng ca suốt đêm qua.
Nhấn chuông cửa, chưa được một lát liền nhìn thấy khuôn mặt còn buồn ngủ của Diệp Anh Chương bên trong thò ra: “Tuyền Tuyền, là em à. Sao đến đây mà không gọi trước cho anh một tiếng.” Tưởng Chính Tuyền cười tủm tỉm, giơ chiếc túi giấy đang giấu sau lưng lên trước mặt anh: “Tèn tén ten, có
một em gái mang bánh ngọt mới ra lò đến cho anh, hạnh phúc chưa!”
Diệp Anh Chương bị cô chọc cho bật cười, nghiêng người để cô vào nhà. “Bây
giờ là mấy giờ, anh chút nữa còn phải quay lại đơn vị nhận ca trực.”
Tưởng Chính Tuyền nhìn đồng hồ: “Bây giờ đã hơn ba giờ chiều, tối hôm qua có
phải anh lại tăng ca hay không?” Diệp Anh Chương ngáp một cái, đi vào
phòng tắm: “Ừ, bận rộn tới tận sáng, mới vừa ngủ được mấy tiếng.”
Diệp đại ca làm việc đúng là chẳng phân biệt ngày đêm. Tưởng Chính Tuyền
không khỏi đau lòng, nũng nịu thúc giục: “Tắm rửa nhanh rồi ra ăn bánh
ngọt, chắc anh đói bụng lắm rồi đúng không.”
Tưởng Chính Tuyền cẩn thận lấy bánh ngọt trong túi giấy đặt vào trong chiếc
khay sứ màu trắng tinh, lại đi pha một ly cà phê ít đường ít sữa mà anh
thích.
Một lát sau, Diệp Anh Chương tắm rửa xong, mặc quần áo vào liền đi ra
ngoài, thấy cô đang cặm cụi sắp xếp lại chồng báo và tạp chí, vội hỏi:
“Tuyền Tuyền, em đừng vội, ngồi xuống ăn cùng anh đi.” Tuyền Tuyền từ
nhỏ quần áo mặc được mang tới tận tay, cơm ăn mang tới tận miệng, cho
tới bây giờ vẫn luôn là viên ngọc quý được bảo bọc trong tay cha mẹ và
anh trai, làm sao anh dám để cho cô dọn dẹp cho mình được.
Tưởng Chính Tuyền mỉm cười: “Em đã thử qua rồi, bây giờ vẫn còn no, anh ngủ
giờ mới dậy, chắc chắn là rất đói bụng, nhanh nếm thử một chút xem, rồi
sau đó nói cho em biết lần này có chút tiến bộ nào không?” Không chỉ có
mình cô nếm, mà cả Tưởng gia từ trên xuống dười đều là chuột bạch của
cô, phỏng chừng đêm nay họ đã no căng bụng không cần ăn cơm cũng được.
Diệp Anh Chương quả thật là rất đói bụng, cũng không khách khí nữa, cầm lấy
bánh ngọt cho ngay vào miệng. Ăn liền ba cái, sau đó mới dừng lại khen
cô: “Tuyền Tuyền, tay nghề của em càng ngày càng siêu. Hương vị cũng
không tồi, chỉ là hơi ngọt một chút.”
Thấy anh thích, trong lòng Tưởng Chính Tuyền còn ngọt hơn nếm mật, vui sướng nói: “Được, lần sau em sẽ cho ít đường hơn. Anh ăn nữa đi, em đi đổ
rác.” Diệp Anh Chương vội ngăn cô lại: “Không cần, lát nữa anh sẽ đi
đổ.”
Tưởng Chính Tuyền: “Không có gì đâu, leo hai tầng thôi mà, vài bước là xong.” Dứt lời, cô nhẹ nhàng đi xuống.
Sau khi Tưởng Chính Tuyền vứt rác xong, liền quay trở lại phòng, liền nhìn
thấy Diệp Anh Chương đang bò lên sàn nhà để tìm vật gì đó. Tưởng Chính
Tuyền kinh ngạc: “Diệp đại ca, anh đang làm gì vậy?”
Diệp Anh Chương không buồn ngẩng đầu lên, vừa tìm vừa hỏi cô: “Em khi nãy
quét nhà, có nhìn thấy một sợi dây đeo tay có gắn ngọc hồ lô không?”
Tưởng Chính Tuyền lơ đễnh gật đầu: “Ách …vật bẩn bẩn đó sao, em vừa ném
đi rồi.”
Vừa nãy khi dọn dẹp, quả thật cô đã nhìn thấy một sợi dây đeo tay bên cạnh
sô pha. Có lẽ đã quá cũ rồi, nên sợi dây bện vốn dĩ màu đỏ giờ đã biến
thành màu đen. Cho dù Tưởng Chính Tuyền không có mấy hiểu về ngọc quý,
nhưng vừa nhìn thấy viên ngọc hồ lô đó, cô cũng biết nó chỉ là thứ hàng
hóa mua bên đường không có giá trị, được làm bằng thứ nhựa plastic. Cô
không suy nghĩ nhiều, liền tiện tay ném nó vào trong túi rác.
Diệp Anh Chương đột nhiên ngẩng phắt đầu lên, sốt ruột đến độ âm điệu cũng
tăng thêm mấy đề-xi-ben: “Cái gì, em ném nó rồi, ném ở đâu?” Sọt rác
ngay trước mắt đã rỗng tuếch. Cũng không đợi Tưởng Chính Tuyền trả lời,
Diệp Anh Chương bật người đứng dậy, như một cơn gió mà chạy ra khỏi
phòng.
Tưởng Chính Tuyền sửng sốt tại chỗ vài giây, không hiểu sao anh trở nên vậy, đành phải đuổi theo xuống lầu.
Vừa xuống tới nơi, cô liền thấy Diệp Anh Chương một thân vừa tắm rửa sạch
sẽ đang bới tung đống rác. Tưởng Chính Tuyền khi đó còn không hiểu nên
liền hỏi: “Diệp đại ca, cũng chỉ là một sợi dây đeo tay cũ kĩ, lại không đáng tiền, ném đi rồi thì thôi. Nếu không em mua tặng anh mấy cái còn
đẹp hơn, được không?”
Trong mắt Tưởng Chính Tuy
