h sát Tiểu Dung thật sự bị oan, tôi có thể chứng minh.” Cô đi vào nhân tiện nói với người phía cảnh sát
“Mã Tiểu Dung là ai?” Cảnh sát sửng sốt
“Xin lỗi, cô chính là người hôm qua mà các vị mang đi từ quán bar Baby Face, cô Lily.” Âu Dương Điệp nói.
“Được vậy cô chờ một chút để tôi đi hỏi xem có người này hay không.” Cảnh sát vừa nói vừa đi vào.
Rất nhanh sau đó mang Tiểu Dung cùng ra.
“Tiểu Dung.” Âu Dương Điệp vẫy tay với cô.
“Tiểu Điệp, cậu đã đến rồi.” Mã Tiểu Dung vui mừng cười với cô, cô biết Tiểu Điệp nhất định sẽ đến.
Âu Dương Điệp đau lòng nhìn gương mặt tiều tụy của cô, kéo tay cô hỏi: “Tiểu Dung cậu nói cho mình biết tối hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Âu Dương Điệp đau lòng nhìn gương mặt tiều tụy của cô, kéo tay cô hỏi: “Tiểu Dung, cậu nói cho mình biết tối hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Mình không biết.” Mã Tiểu Dung lắc đầu nói: “ Lúc ấy chúng ta đang ở trong phòng, cậu uống say nên đã ngủ, đột nhiên cảnh sát xông vào nói là muốn kiểm tra. Chúng ta vốn không có làm gì nên cảnh sát cũng định rồi đi nhưng đột nhiên bên ngoài có một người đàn ông say khướt bước vào nói chúng ta bán dâm nên cảnh sát lập tức dẫn chúng ta về đồn. Tư Đồ Thác nói vài câu với một người nào đó, cảnh sát liền thả bọn họ ra và nói là chỉ muốn dẫn hai chúng ta và cô gái kia đi. Tư Đồ Thác lập tức ngăn cản bọn họ, anh nói cậu là bạn anh chứ không phải người trong quán bar nên cuối cùng cảnh sát chỉ dẫn mình và cô gái kia đi.”
“Thì ra là như vậy. Vậy bây giờ cảnh sát đã tra rõ chưa, khi nào họ mới thả cậu ra?” Âu Dương Điệp tin đây chỉ là hiểu lầm nên rất nhanh họ có thể thả Tiểu Dung ra.
“Mình cũng không biết nhưng từ hôm qua tới giờ họ vẫn chưa hỏi qua mình tiếng nào.” Mã Tiểu Dung nói.
“Tiểu Dung đừng lo, mình sẽ đi hỏi cảnh sát, cậu vô tội nên sẽ sớm được thả ra thôi.” Âu Dương Điệp an ủi cô rồi xoay người nói với nhân viên cảnh sát: “Ngài cảnh sát, bạn của tôi thật sự vô tội, nếu ngài không tin có thể hỏi rõ những người hôm qua xem có phải anh say rượu nên nhận lần người hay không.”
“Xin lỗi cô, đây không phải trách nhiệm của tôi, tôi chỉ phụ trách trông coi các cô, còn về những việc khác cô hãy tìm người có thẩm quyền hỏi.” Cảnh sát rất lễ phép nói.
“Vậy tôi đi tìm ai nói chuyện.” Âu Dương Điệp nóng lòng nói.
“Bởi vì hôm qua bọn họ hành động ban đêm nên giờ đã trở về nghỉ ngơi.” Cảnh sát nói thêm.
“Nghỉ ngơi sao? Vậy Tiểu Dung làm sao bây giờ? Chẳng lẽ cô ấy vẫn bị các ông nhốt trong này sao?” Âu Dương Điệp cao giọng nói.
“Đó là lẽ thường, nhưng dù bọn họ không nghỉ ngơi muốn tra rõ sự thật cũng phải có một người làm chứng.” Cảnh sát nói.
“Người làm chứng?” Âu Dương Điệp nhìn sang Tiểu Dung, sắc mặt cô ngưng trọng ảm đạm cười với chính mình: “ Tiểu Điệp không sao đâu, rồi mọi chuyện sẽ được làm rõ ràng thôi mà.”
“Ngài cảnh sát chẳng lẽ không còn biện pháp nào hay sao? Các ngài không thể tiến hành thẩm tra nhanh hơn một chút sao? Hoặc kêu người kia ra đối chất, không phải mọi chuyện sẽ rõ ràng sao?” Âu Dương Điệp không tin là không có biện pháp khác làm cho Tiểu Dung sớm được thả ra.
“Biện pháp không phải không có.” Cảnh sát nhìn cô nói.
“Biện pháp gì?” Âu Dương Điệp vui vẻ hỏi.
“Nộp tiền bảo lãnh là cô ấy có thể ra ngoài.” Cảnh sát nhẹ nhàng nói.
“Tiền bảo lãnh là bao nhiêu?” Âu Dương Điệp sửng sốt hỏi.
“Mười vạn.” Cảnh sát đưa ra mười ngón tay.
“Mười vạn?” Âu Dương Điệp cùng Mã Tiểu Dung cùng kinh hô một tiếng, các cô làm gì có mười vạn.
“Thôi quên đi Tiểu Điệp, cậu đi về trước đi, chỉ một tuần thôi mà, mình tin bọn họ sẽ trả lại sự trong sạch cho mình, cậu không cần phải lo lắng.” Mã Tiểu Dung cố gắng mỉm cười nhưng trong lòng không khỏi lo lắng.
“Tiểu Dung mình nhất định sẽ tìm biện pháp.” Âu Dương Điệp biết cô chỉ đang an ủi chính mình.
“Tiểu Điệp thật sự không sao mà, chỉ một tuần thôi, nếu có tiền chi bằng chúng ta nhanh chóng trả lại cho Tư Đồ Thác thì hơn, giờ cậu về trước đi.” Mã Tiểu Dung không muốn làm tăng thêm áp lực cho Âu Dương Điệp, cô xoay người trở về.
Âu Dương Điệp nhìn theo bóng lưng của cô mà trái tim đau nhói, cô rời khỏi cục cảnh sát, trong lòng quyết tâm phải tìm ra biện pháp giúp Tiểu Dung sớm được thả ra.
Nhưng đến mười vạn, nhiều tiền như vậy cô biết đi đâu tìm? Cô ở đây không có người thân cũng không có bạn bè.
Đang lúc thang lang trên đường nhưng không biết phải đi đâu cái tên Dương Nhất Minh đột nhiên hiện lên trong đầu cô, con mắt hoang mang lộ ra tia ánh sáng, lo lắng tìm trong túi.
Sao lại không có chỗ đi? Âu Dương Điệp vội vã tìm kiếm nhưng càng tìm càng vội vã, đầu đổ đầy mồ hôi, dứt khoát đổ hết đồ trong túi ra trên mặt đất mới phát hiện danh thiếp kia, rốt cục tìm được rồi.
Vui mừng cầm điện bấm dãy số kia nhưng khi tay định nhấn ok thì cô đột nhiên dừng lại tự hỏ,i anh ta sẽ giúp đỡ mình sao? Mặc dù bọn họ có gặp nhau hai lần nhưng hoàn toàn chưa biết gì về đối phương, anh ta sẽ đồng ý cho một người xa lạ mượn mười vạn sao? Anh ta có thể sẽ nghĩ mình là một tên lừa gạt.
Nhưng nghĩ đến Tiểu Dung đang cần tiền bảo lãnh cô lại q