nộp đơn xin việc nhưng đều không có kết quả gì. Cô mỗi ngày đều chạy đến đồn cảnh sát để hỏi thăm về tin tức của Tiểu Dung, cho nên sau vài ngày cảnh sát cũng cảm thấy phiền toái mà không thèm để ý đến cô.
Sáng sớm cô vội vã rời giường đi đến cục cảnh sát, hôm nay là ngày thứ bảy Tiểu Dung đáng lẽ phải được thả ra, cô đứng trước cửa đợi gần hai tiếng đồng hồ nhưng cũng không thấy Tiểu Dung, lúc này cô mới nghi hoặc bước vào.
“Ngài cảnh sát xin hỏi…”Không đợi cô nói hết câu người ở bên trong liền ngắt lời.
“Tiểu thư lại là cô sao.” Viên cảnh sát thiếu kiên nhẫn nhìn cô.
“Có thể cho tôi hỏi một chút tại sao Lily vẫn chưa được thả ra? Hôm nay đã là ngày thứ bảy rồi.”Âu Dương Điệp cố bình tĩnh cúi đầu hỏi người bên trong.
“Vụ việc của cô có chút nghiêm trọng bởi vì có người khai nhận cô ấy, nên chuyện của cô ấy phải mất khoảng ba tháng mới có thể điều tra rõ ràng.”Vị cảnh sát nói.
“Cái gì? Ba tháng?”Âu Dương Điệp khiếp sợ nhìn anh ta, sắc mặt trở nên trắng bệch, vậy Tiểu Dung làm sao bây giờ? Cô ngã người sang một bên ghế.
Một nữ cảnh sát nhìn thấy cô có chút thông cảm đi đến nhẹ nhàng vỗ vỗ cô: “Tiểu thư không nên gấp gáp, có lẽ cô có thể nghĩ ra một biện pháp ví dụ như tìm người có thể chứng minh cô ấy trong sạch, nếu vậy cô ấy sẽ nhanh chóng được thả ra.”
Âu Dương Điệp ngẩng đầu lên nhìn nữ cảnh sát, cô đột nhiên hiểu được ý tứ của cô, cô vội vã đứng dậy cảm kích nói: “Cảm ơn cô, có thể cho tôi gặp Tiểu Dung được không?”
“Được rồi, cô đi theo tôi.” Nữ cảnh sát gật đầu.
Ngồi chờ bên ngoài Âu Dương Điệp cố gắng giả vờ vui vẻ nhưng cô làm cách nào cũng không thể vui vẻ.
“Tiểu Điệp.” Mã Tiểu Dung từng bước đến bên cửa sổ cầm tay cô.
“Tiểu Dung.”Âu Dương Điệp nhìn bộ dạng tiều tụy của cô mà đau lòng, nước mắt không ngừng chảy xuống.
“Tiểu Điệp đừng khóc, cậu xem không phải bây giờ mình rất tốt sao?”Mã Tiểu Dung an ủi cô, nước mắt rưng rưng nơi khóe mắt nhưng cô cố nén không cho nó rơi xuống.
“Xin lỗi, xin lỗi Tiểu Dung đều tại mình không tốt.”Âu Dương Điệp khóc lóc xin lỗi, cô không còn mặt mũi nào đến gặp Tiểu Dung nữa, Tiểu Dung ở trong này chịu tội còn cô ở bên ngoài lại không thể giúp gì.
“Tiểu Điệp đừng như vậy, mình biết cậu đã cố gắng hết sức, thật sự không sao mà, cứ coi như đây là một thử thách trong đời mình đi.”Mã Tiểu Dung quệt quệt mũi an ủi cô, nhưng cũng là tự an ủi chính mình.
“Tiểu Dung.”Nước mắt Âu Dương Điệp không ngừng rơi, cô thật sự không biết nên nói gì để an ủi Tiểu Dung.
“Tiểu Điệp không cần lo lắng cho mình, người mình lo lắng chính là cậu, cậu thế nào rồi?”Mã Tiểu Dung nhìn sắc mặt u ám của cô thì tin tưởng cuộc sống của cô cũng không dễ dàng.
“Mình không sao, mình đã tìm được việc làm có thể nuôi sống chính mình, cậu không cần lo lắng cho mình.”Âu Dương Điệp cố tình thoải mái nói.
“Ừ, vậy là tốt rồi, cậu cũng phải tự chăm sóc bản thân, giờ cậu trở về nghỉ ngơi đi.”Mã Tiểu Dung buông tay cô ra đồng thời quay lưng đi, nước mắt cũng theo đó rơi xuống.
“Cậu cũng phải tự chăm sóc lấy mình.”Âu Dương Điệp ở phía sau nói, cô cũng không muốn Tiểu Dung thấy cô buồn.
“Tạm biệt.”Mã Tiểu Dung quay đầu nhìn cô rồi lập tức xoay người bước đi.
Lúc Âu Dương Điệp nhìn thấy Tiểu Dung quay đầu lại nước mắt đã sắp trào thì cảm thấy trái tim như có ngàn cây kim đâm vào, cô hung hăng cắn môi dưới, quyết tâm phải nhanh chóng tìm được người có thể chứng minh Tiểu Dung vô tội.
Tư Đồ Thác ngồi trong phòng làm việc, tay cầm một ly cà phê, đôi mắt đột nhiên híp lại, anh buông ly cà phê trong tay cầm lấy điện thoại di động bấm một dãy số.
“Ôi, Tư Đồ chủ tịch hôm nay sao lại gọi điện cho người bạn này?”Một giọng nam vui vẻ truyền đến.
“Tôi làm sao dám quên người bạn như anh, phó giám đốc.”Tư Đồ Thác cũng cười nói
“Thôi được rồi không cần nói những lời khách sáo như vậy với tôi, nếu anh không có việc gì sẽ không gọi điện cho tôi đâu.”
“Nói thế nào thì bạn thân đây cũng là người hiểu tôi nhất. Vậy tôi không khách khí nữa, tôi muốn hỏi một chút việc của vài ngày trước, có phải cảnh sát các anh đã tập kích quán bar Baby Face không? Lúc ấy các anh có mang đi một người tên là Lily, nhờ anh hỏi giúp tôi một chút tình hình cô ấy bây giờ thế nào?”Tư Đồ Thác nghiêm túc nói.
“Lily? Một cô gái làm việc ở quán bar tại sao lại được nhân vật như anh để mắt đến? Ok, chờ tôi một chút tôi sẽ bảo bọn họ thả cô ấy.”
“Không cần vội, tôi chỉ muốn hỏi một chút về tình hình của cô ấy, không phiền anh làm bất cứ chuyện gì. Mọi thứ cứ để tự nhiên?”Tư Đồ Thác vội vã nói, bây giờ anh vẫn chưa muốn làm người tốt.
“Anh có ý gì? Không muốn thả cô ấy ra, vậy quan tâm cô ấy để làm gì? Chẳng lẽ còn có nguyên nhân khác?” Người bên đầu dây điện thoại kia cảm thấy khó hiểu hỏi.
“Được rồi anh đừng hỏi nữa, chỉ cần nhanh cho tôi biết kết quả là được, tôi cúp máy trước.”Tư Đồ Thác nói xong cúp máy ngay.
Nửa giờ sau chuông điện thoại vang lên lần thứ hai.
“Thề nào?” Tư Đồ Thác hỏi.
“Cô ấy còn đang bị giam, nghe nói là bởi vì lúc ấy có người khai nhận cô ấy, bây giờ anh ta cũng không đổi khẩu cung nên không thể làm gì kh