Yêu Thêm Lần Nữa - Ngạn Thiến

Yêu Thêm Lần Nữa - Ngạn Thiến

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325502

Bình chọn: 9.00/10/550 lượt.

ôn hòa trả lời.

“Lý Mai?” Ông Lâm sửng sốt, chuyện này liên quan gì tới nó?

“Cháu không biết bác hiểu Lý Mai đến đâu, nếu cháu nói với bác Lâm Vi bị như vậy đều do Lý Mai hại, bác tin không?” Tư Đồ Thác hỏi lại ông.

“Cậu không cần chia rẽ quan hệ của chúng tôi. Cứ cho là tôi không biết Lý Mai thế nào, nhưng nó đối với Lâm Vi là thật lòng.” Ông Lâm hiển nhiên không tin lời anh nói. Con bé đối xử tốt với Vi Vi, chính ông đã tận mắt chứng kiến. cũng nghe chính miệng Vi Vi nói.

“Cháu đây cũng không còn lời nào để nói. Nếu bác đã không tin vậy bác cứ trực tiếp tới hỏi Lý Mai, hoặc là Lâm Vi.” Tư Đồ Thác cũng không muốn giải thích với ông. Cho dù có nói ông cũng không tin, vậy mình cần gì phải nhiều lời.

“Cậu đang trốn tránh sao? Cố tình trốn tránh trách nhiệm sao? Vi Vi sở dĩ có ngày hôm nay đều là do cậu hại. Nếu không phải cậu vứt bỏ nó, thì nó sao lại như vậy. Về điểm này là lỗi của cậu.” Ông Lâm tức giận đến mức tay nổi gân xanh, cậu ta làm con gái ông luôn phải lo lắng, chịu bất công.

“Nếu cháu muốn trốn sẽ không xuất hiện ở đây. Lúc này tất cả đều chờ Lâm Vi hết bệnh rồi nói. Cháu sẽ bồi thường cho cô ấy.” Tư Đồ Thác lạnh giọng nói. Nếu quả thật muốn trốn tránh trách nhiệm, anh đại khái sẽ không quản chuyện gì hết.

“Bồi thường? Cậu bồi thường thế nào? Dùng tiền sao? Tư Đồ Thác, tôi nói cho cậu biết, tuy rằng tôi là hai bàn tay trắng, nhưng con gái của tôi bị thương tổn, tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho cậu.” Ông Lâm uy hiếp.

“Bác không cần uy hiếp tôi. Bác nghĩ rằng uy hiếp đối với tôi hữu dụng sao?” Tư Đồ Thác liếc ông, nếu không phải vì ông là cha của Lâm Vi, thì anh sẽ không khách sáo như vậy.

“Bác trai, tất cả chúng ta đều không hi vọng cô ấy bị tổn thương. Bây giờ quan trọng chính là làm cho cô ấy chấp nhận sự thật, để cô ấy chịu đau khổ ít nhất có thể. Còn chuyện khác để sau hãy nói.” Vi Thừa An đứng bên cạnh cũng lên tiếng.

Lúc này ông Lâm mới không nói nữa, bây giờ Vi Vi quan trọng nhất, chuyện khác nói sau. “Để cho em một lần ích kỷ đi, thay em xin lỗi bọn họ. Chỉ là em sống không còn ý nghĩa nữa rồi.” Nhắc tới ba mẹ, Lâm Vi chợt bật khóc.

“Muốn nói tự em nói đi. Chờ họ đến đây em nói xong rồi nhảy.” Tư Đồ Thác cố tình tàn nhẫn nói, thầm muốn kéo dài thời gian dụ cô bỏ ý định tự tử.

“Được.” Lâm Vi không nghĩ đến anh lại vô tình với mình như vậy. Cô cũng muốn nhìn mặt ba mẹ lần cuối.

“Thừa An, gọi điện thoại cho họ đi.” Tư Đồ Thác phân phó, anh hi vọng ba mẹ cô có thể thuyết phục được cô.

“Tôi đi đón bọn họ.” Vi Thừa An nói xong xoay người đi xuống, anh phải đi nhanh về nhanh mới được.

Ở phía dưới, xe cảnh sát đã mau chóng tới, nhân viên cứu hộ cũng vội vã đi lên.

“Tránh ra, tránh ra một chút.” Dẹp bớt đám đông, sau đó mười mấy người nhanh chóng thổi phồng đệm cứu hộ. Nếu như cô ngã xuống sẽ tiếp được cô.

Ông bà Lâm cũng vội tới bệnh viện. Chân đã bị dọa đến mềm nhũn không thể đi. Phải nhờ đến nhân viên cứu hộ đỡ họ lên sân thượng.

“Ba, mẹ.” Lâm Vi nhìn thấy bọn họ, vẫn là có chút động tâm.

“Vi Vi, con muốn làm gì? Mau xuống đây. Con không cần mẹ nữa sao?” Bà Lâm được người dìu đứng cách cô không xa, chìa bàn tay run rẩy ra.

“Vi Vi, coi như không phải tất cả mọi người cần con thì vẫn còn có ba mẹ cần con, chúng ta vĩnh viễn cần con, yêu con.” Ông Lâm cũng rơi lệ, run rẩy đưa bàn tay ra.

“Con không quan tâm đến chúng ta, con cứ như thế mà đi không cần biết ba mẹ sẽ sống thế nào ư?” Bà Lâm đã khóc đến toàn thân không đứng vững, phải dựa toàn bộ cơ thể vào người khác.

“Con xin lỗi, con xin lỗi ba mẹ. Công nuôi dưỡng của ba mẹ con không thể báo đáp cũng rất khổ tâm. Nhưng con gái cũng không còn mặt mũi nào để sống. Tất cả mọi người sẽ coi con như trò cười. Con thật sự chịu không nổi.” Lâm Vi trở nên kích động, nghĩ lại trước đây cô và Thác đính hôn, cho tới bây giờ lại trở thành hai bàn tay trắng. Cô thật sự không thể tiếp nhận biến cố lớn như vậy.

“Cô Lâm, cô đừng kích động. Tôi hiểu được tâm tình của cô giờ phút này. Nhưng mà người chết rồi còn giải quyết được chuyện gì sao?” Nữ cảnh sát đứng bên cạnh nói.

“Không thể, nhưng mà tôi sẽ không còn đau khổ nữa.” Lâm Vi nói. Hiện tại cô đã không còn tâm tư đi lo việc người khác.

“Cô chắc là sẽ không còn đau khổ, nhưng cô lại đem đau khổ để lại cho người khác. Coi như cô không quan tâm đến mọi người, nhưng cô cũng không cần ba mẹ cô sao? Cô nguyện chứng kiến họ suốt ngày lấy nước mắt rửa mặt sao? Cô muốn làm một người con gái bất hiếu sao?” Nữ cảnh sát lại khuyên bảo.

“Tôi không muốn vậy, nhưng tôi chịu không nổi đau khổ này. Tôi đã chẳng thể quan tâm được nhiều như vậy.” Lâm Vi lại khóc.

“Vi Vi, con có thể. Mẹ tin tưởng con có thể làm được.” Bà Lâm đột nhiên nói: “Cậu ta có lỗi với con, con lại càng phải sống cho cậu ta xem. Con chết rồi không phải là hợp ý cậu ta sao? Cậu ta sẽ dễ dàng đến với người khác, sẽ không đau lòng vì con. Người thương tâm nhất chỉ có ba mẹ con, con nhẫn tâm sao?”

“Con…” Lời nói của bà đã chạm đúng nỗi đau của cô.

“Lâm Vi, bác gái nói rất đúng. Coi như hôm nay em nhảy từ trên lầu này xuống cũn


XtGem Forum catalog