ỏng manh hơn một Trần Duyệt Nhiên xinh xắn của thường ngày. Tiếng còi cấp cứu hú vang từng hồi, Giang Đào bế Trần Duyệt Nhiên giữa đám đông ồn ã. Một anh cảnh sát to cao, phương phi hỏi anh điều gì đó, một cô cảnh sát tóc vàng tính đỡ Trần Duyệt Nhiên từ lòng anh, bỗng Giang Đào gạt phăng ra, rồi ghì cô vào lòng chặt hơn.
Về sau, cánh tay của Trần Duyệt Nhiên không còn chơi đàn được nữa, ngón tay cũng không thể nào co gập tự nhiên. Trong làn nước mắt như mưa của mẹ cô, Giang Đào nhớ lại khung cảnh dưới ánh đèn ngày đó, dáng vẻ cô bên cây đàn, gương mặt mãn nguyện, yên bình, dường như đó là việc quan trọng nhất cuộc đời cô. Giang Đào cũng nhớ lại vô số biểu cảm, vô số dáng vẻ đi liền với cô, nhưng xinh xắn, thanh thản nhất phải kể đến những khi cô có cây đàn dương cầm kề bên. Nhưng bởi anh, mà Trần Duyệt Nhiên phải chia xa cây đàn. Nhìn gương mặt tái nhợt, hốc hác trên giường bệnh của Trần Duyệt Nhiên, anh tự nhủ mình nên cho cô một lời hứa, bởi anh nợ cô một lời hứa.
Dưới ánh đèn pha lê lộng lẫy của nhà hàng, Phương Nghiên đã thấy vết dao rạch trên tay Trần Duyệt Nhiên. Hôm ấy, Trần Duyệt Nhiên hẹn Phương Nghiên ra ngoài, phấn khởi tâm sự chuyện hôn lễ giữa hai người. Trong tâm trạng hồ hởi và rạng ngời hạnh phúc, cô nàng thân mật khoác tay Phương Nghiên nói:
- Cảm ơn chị đã chia sẻ hạnh phúc với em.
Niềm vui ăm ắp trên cả khóe mắt đầu mày, đoạn cô tâm sự:
- Em thấy vui lắm chị ạ, được ở bên Giang Đào, là niềm hạnh phúc lớn nhất đời em.
Gương mặt cô rạng ngời tươi tắn, niềm hạnh phúc như con chim nhỏ sổ lồng, cất cánh từ chính trái tim. Bỗng nhìn Phương Nghiên, cô nàng ra chiều ngượng ngùng, lí nhí hỏi:
- Chị không cười em chứ? Nhưng quả thực em vui lắm, nhất định phải tìm người chia vui với mình. Mà ở trong nước, em chỉ có mình chị là bạn.
Trần Duyệt Nhiên cởi mở kể lại câu chuyện giữa mình và Giang Đào, sau đó chìa tay cho Phương Nghiên xem. Đôi bàn tay chằng chịt sẹo, vậy mà Trần Duyệt Nhiên lại điềm tĩnh nói, đó là minh chứng cho tình yêu của họ. Thu về đôi bàn tay của mình, cô nhìn Phương Nghiên, chúm chím cười nói:
- Nói thực, em không lấy làm tiếc, cũng không hề buồn. Em luôn sẵn lòng, nếu được làm điều gì đó vì anh ấy.
Sắc diện cô bình thản, cái nhìn trân trân, tưởng chừng thấu suốt cõi lòng Phương Nghiên. Nhưng sâu trong ánh mắt lại ẩn chứa ngụ ý đe dọa, tựa hồ cô đang gồng mình tự vệ. Song rất nhanh, Trần Duyệt Nhiên đã tươi cười trở lại như mọi khi:
- Tuy bây giờ em không chơi đàn được nữa, nhưng em lại thấy đây là quãng thời gian hạnh phúc nhất trong đời. Bởi không phải người phụ nữ nào cũng có cơ hội được làm điều gì đó cho người đàn ông mình yêu.
Ánh đèn sáng loáng nhảy nhót trên gương mặt căng tràn nhựa sống của Trần Duyệt Nhiên, trong niềm hạnh phúc dạt dào của cô ấy, Phương Nghiên nghe lòng mình vụn vỡ tuyệt vọng. Cô nghĩ ngợi những gì Duyệt Nhiên đã từng hy sinh vì anh, còn mình chỉ dành cho anh sự phụ bạc. Trăm mối hy vọng huyễn hoặc vốn tích tụ trong lòng, giờ phút này cũng tắt ngấm, hóa tàn tro. Cô chưa từng hy sinh vì anh, những gì cô mang lại chỉ có khó khăn, khổ sở, và cả bao đắng cay, oán hờn. Cứ miên man nghĩ ngợi, rồi lòng buồn biết mấy, mắt cay xè, ứa lệ mà dạ vẫn man mác bâng khuâng.
Thế là, cô sắp đánh mất Giang Đào thật rồi. Bất kể có mấy luyến tiếc, có mấy khổ đau, thì chẳng bao lâu nữa, anh sẽ thuộc về một cô gái từng hy sinh tương lai vì anh, từng đổ máu vì anh.
Phương Nghiên không ý thức được mình quay về xưởng may bằng cách nào. Khi đẩy cửa bước vào, Phó Nhã Lâm ngẩng đầu nhìn lên. Nhác trông đã giật mình, quýnh quáng nắm bả vai cô, hỏi:
- Phương Nghiên, cậu làm sao thế này, sao tay lại lạnh như băng thế này?
Phương Nghiên ngơ ngác nhìn bạn, như thể không hề quen biết. Mãi một lúc, cô mới thốt được lên:
- À Nhã Lâm…
Mặt mày tươi tỉnh hơn chút đỉnh, song lời chưa dứt mà nước mắt đã lã chã tuôn rơi. Cuối cùng, cô ôm chầm lấy Phó Nhã Lâm, bật khóc ngon lành.
- Nhã Lâm ơi, thực ra sau khi gặp lại Giang Đào, mình vẫn ôm hy vọng nhỏ nhoi. Những lúc buồn, mình thường tự an ủi mình, một ngày nào đó Giang Đào sẽ hiểu mình từng khổ sở, tủi thân ra sao, anh ấy sẽ hiểu mình thực tình không cố ý tránh mặt anh ấy. Chỉ mong Giang Đào biết, rồi anh ấy sẽ tha thứ cho mình, sẽ thương mình, sẽ như trước kia, lại yêu nhau. Nhưng bây giờ hết rồi, hết thật rồi. Những thứ Trần Duyệt Nhiên hy sinh vì anh ấy. mình không bao giờ bì được.
Vừa khóc vừa kể lể, Phương Nghiên ôm chặt Phó Nhã Lâm, nước mắt hoen ướt, đầm đìa trên vai bạn. Có lẽ cô muốn nỗi bi thương trong mình trôi dạt theo dòng nước mắt. Cô khóc đến nỗi tuyệt vọng, dường như khóc là việc duy nhất cô có thể làm.
Không biết bao lâu sau, Phương Nghiên mới nín khóc. Sau màn nước mắt nhạt nhòa ấy, giờ đây mình mẩy cô run lẩy bẩy bởi nghẹt thở, chẳng khác nào đứa trẻ sơ sinh. Đôi mắt tuy đẹp như vừa gột rửa, song chả thấy đâu ánh sáng của hy vọng. Nỗi khổ tâm tưởng chừng đứt ruột đứt gan, lại ở đáy cùng của tuyệt vọng, khiến con tim cô như quặn thắt, không gì ngoại trừ nỗi đau.
Tà dương le lói, rót vào căn phòng làm v