ắt kịp, cô gọi:
“ Giang Đào, anh đợi đã…”
Vừa í ới gọi, Phương Nghiên vừa cất bước chạy vể phía ấy. thấy bóng người kia khựng lại bước chân, dợm quay lưng lại, có vẻ như đã nghe thấy tiếng mình, Phương Nghiên bèn nở nụ cười đon đả, ngẩng lên nói:
“ Anh Giàng…”
Lời còn chưa dứt, mà người đã chết trân tại chỗ.
Chàng trai vừa quay lại cũng sửng sốt không kém. Anh nhìn cô, rồi lại nhìn xung quanh không thấy ai tìm mình , mới lạnh lùng hỏi:
“ Bạn gọi tôi đấy à?”
Phương Nghiên bối rối ra mặt, cô không ngờ Giang Đào lại chính là cái cậu sinh viên hôm qua cô va vào, thậm chí còn hất văng cả cơm canh của người ta. cô đứng chôn chân tại chỗ, cười không xong, mà không cười cũng dở. Lòng dần khần đắn đo không biết nên nói toạc ra đề nghị của mình theo kế hoạch đã định hay can trường quay phắt đầu bỏ đi. Thế mà khuôn mặt lầm lầm của Hoàng lão tà, rồi thì vẻ mặt hầm hầm lạnh thấu xương của ba cứ hiện lên trong đầu, sau cùng cô quyết tâm dấn bước về phía anh, cất giọng hỏi:
“ Anh là Giang Đào đấy à?”
Cậu trai kia cau mày nhìn cô, ra chiều sốt ruột rồi nói:
“ Bạn tìm tôi có việc gì thế?’
Trên người anh vẫn là chiếc áo phông trắng kiểu dáng y chang ngày hôm qua, nhưng nom có vẻ mới hơn chút đỉnh. Chiếc áo của người khác, hoặc trường tổ chức hoạt động, còn sót lại mấy chiếc mới phát cho sinh viên. Bữa nay anh mặc quần bò đen, dưới chân là đôi giày thể thao đã cũ sờn, song được giặt sạch bong. Tuy chỉ đóng bộ hết sức bình thường, được cái sạch sẽ gọng gàng lại thêm tướng tá cao to rắn rỏi, nên anh đứng đó mà trông tuấn tú sáng sủa vô cùng.
Phương Nghiên ngẩng cao đầu, ra vẻ bất cần, hỏi:
“ Anh viết luận văn cho người khác thường lấy công bao nhiêu? Tôi trả gấp đôi, anh viết giúp tôi một bài, không cần quá xuất sắc đâu, cứ nhanh có là được.”
Giang Đào nhìn Phương Nghiên, đáp lại cái vẻ khinh khỉnh của cô, anh chỉ nhếch mép cười khẩy, rồi quay gót rảo bước đi thật nhanh. Trông Giang Đào ngoảnh mặt đi, Phương Nghiên mới lấy làm bần thần hoang mang. Vốn tưởng vụ này chỉ cần bỏ tiền ra là thuận buồm xuôi gió, vả chăng cứ ngó cách ăn mặc suốt hai ngày nay của Giang Đào, đủ chứng tỏ anh ta có hoàn cảnh sống khá khó khắn, chắc chắn dễ dàng đàm phán. Ai ngờ đâu người này còn chẳng thèm ngó ngàng bận tâm đến cô.
Trông bóng Giang Đào mỗi lúc một xa, cô bất chấp tất cả, đuổi theo, miệng vẫn réo:
“ Ấy, anh gượm đã, tôi còn chưa nói xong mà?”
Chả biết Giang Đào nghe rõ tiếng cô gọi hay không, mà chân cứ thoăn thoắt chả buồn chững lại. phương Nghiên đành tăng tốc , phăm phăm đuổi theo, trầy trật lắm mới bắt kịp anh ta. Cô hổn hà hổn hển mắng:
“ Anh điếc đấy hả? tôi gọi ra rả như thé mà anh không nghe thấy?”
Anh phớt lờ cô, Giang Đào vẫn đi phăm phăm, Phương Nghiên vừa đuổi theo vừa bảo:
“ Nếu anh chê tiền công ít thì tôi trả gấp bam chỉ cần anh viết nhanh nhanh một tí.
Nói rồi, cô còn giơ ban ngón tay cốt biểu thị. Vậy mà Giang Đào chả thiết ngó ngàng. Tự nhiên Phương Nghiên thấy ngại ngùng, chừng nửa thẹn, nửa ngượng. Ban đầu vốn vững dạ sẽ chuyển thành, nào ngờ đối mặt với dáng vẻ thờ ơ của Giang Đào, cô có cảm giác mình vừa ngã một cú không gượng dậy được. Song lòng lại có gì đó, tựa như một thứ nghị lực, thục giục cô không được bỏ cuộc. Vô vàn cảm xúc rủ nhau trào dâng, khiến Phương Nghiên càng thêm bực mình:
“ Thế anh ra giá đi, bao nhiêu không thành vấn đề, tôi trả được tất”
Nghe cô nói vậy, Giang Đào đột đứng khựng lại. Thấy anh ta đã thôi xăm, cứ ngỡ chiêu trò của mình đã khiến anh thức thời, cô bèn vênh váo nhìn Giang Đào.
Ai ngờ Giang Đào chỉ đáp lại cô bằng ánh mắt khinh miệt. Anh nói:
“ Ngoài tiền nong ra, cô còn biết cái gì khác không? Ví dụ như nói năng lễ độ, tôn trọng người khác chẳng hạn.”
Dứt lời, chẳng buồn nhìn Phương Nghiên một cái, Giang Đào liền bỏ đi thẳng. Chỉ để lại đằng sau một Phương Nghiên còn nguyên nét thảng thốt trên khuôn mặt.
Mãi tới khi bóng Giang Đào khuất hẳn,Phương Nghiên mới dần tĩnh tâm trở lại. NHớ cái dáng vẻ vừa nãy của anh, Phương Nghiên liền nghiến răng nghiến lợi hậm hực, song lòng lại manh mún nỗi hụt hẫng đến lạ.
Trông Phương Nghiên vác bộ mặt ỉu xìu như bánh bao chiều đến tìm mình, là Phó Nhã Lâm biết ngay sự bất thành. Có điều chuyện không hẳn nằm ngoài tầm dự đoán của cô, Phó Nhã Lâm xốc tay Phương Nghiên mà an ủi rằng:
“ Thôi không sao, tìm Giang Đào viết hộ nào phải chuyện dễ gì.”
Phương Nghiên ngước đầu nhìn Phó Nhã Lâm, tấm tức tố khổ.
“ Gã Giang Đào này đúng là đồ con lợn, cậu chưa thấy cái vẻ ta đây của gã chứ. Không viết hộ người ta thì thôi, đằng này lại còn bày đặt lên giọng dạy dỗ. mình lớn bằng từng này, trừ ông cụ ở nhà ra, chưa ai kể cả với mình như thế. Kể cả người ta không thích mình đi chăng nữa, nhưng nể mình là thiên kim tiểu thư, chí ít cũng từ chối lịch sự.”
Nghe Phương Nghiên kể lể, Phó Nhã Lâm không khỏi thở dài trong dạ. Thực ra Phương Nghiên là một cô gái tốt bụng, chẳng qua mọi người luôn bảo thủ, không muốn làm bạn với cô ấy. Mà cô ấy cũng ngại tìm cách, thay đổi cách nghĩ của họ. Thực ra Phó Nhã Lâm biết, Phương Nghiên rất cô đơn, t
