XtGem Forum catalog
Yêu Lại Từ Đầu-Mnthc

Yêu Lại Từ Đầu-Mnthc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324583

Bình chọn: 8.5.00/10/458 lượt.

hế nên Phương Nghiên chơi với ai cũng hết lòng hết dạ.

“ Đấy cậu cũng hiểu thiên kim tiểu thư đi nhờ vả người ta, thì cũng phải ra dáng sao cho giống người đi cậy cục chứ. Kiểu gì thì kiểu, ắt phải cúi đầu, lựa lời mà nói sao cho dễ nghe.”

Phương Nghiên nghe Phó Nhã Lâm khuyên giải, bèn bặm môi nhìn cô bạn, hồi lâu mới nói:

“ Thôi mặc, mình không nhờ gã viết nữa, cùng lắm cứ bảo Hoàng lão tà là mình ốm, chưa viết xong.”

“ Cậu nói thế, liệu Hoàng lão tà có tin không? Với thầy bộ môn cậu cũng viện cái cớ ấy đến ba bận, ai còn tin nữa?

“ Thế phải làm sao bây giờ? Thôi thôi, kệ, thích ra sao thì ra.”

Phó Nhã Lâm nghe vậy, bèn cười bảo:

“ Ừ, thôi vậy, đằng nào thì lâu rồi chưa thấy ba cậu thăm trường, cậu cứ đợi bao giờ bác tới mà coi. Mình là mình mong lắm đấy, lần nào tới thăm, bác cũng đưa bọn mình đi ăn toàn món ngon.”

Nghe Phó Nhã Lâm nhắc tới ông cụ ở nhà, cảnh tượng mỗi lần ba mình lái chiếc xe Mercedes hiện đại, nghênh ngang phóng qua trường lại tái hiện trongd dầu Phương Nghiên, làm lòng dạ cô thêm rầu rĩ. Thực ra, tuy cô chểnh mảng chuyện bài vở trường lớp thật đấy, nhưng điểm nào đến nỗi. Mặc dù trường X không phải là đích đến ban đầu của cô, điểm thi đại học năm xưa cũng chỉ vừa vặn đạt điểm chuẩn của trường, nhưng nói gì thì nói, cô cũng tự lựa cánh sinh đấy chứ. Mà nói chính ra, sinh viên cúp tiết, rồi thi thoảng mấy lần không nộp bài tập, nào đã phải chuyện gì gớm ghê. Chẳng qua là ông cụ ở nhà không yên tâm, mới đến trường làm công tác tư tưởng đôi lần, rốt cuộc lại khiến cô con gái trở thành mục tiêu chú ý của toàn thể thầy cô và sinh viên trong trường.

Phương Nghiên nghĩ nát cả óc, mới ủ rũ ngước đầu nhìn trời, thở dài thưởn thược. Ngó Phó Nhã Lâm rồi bảo:

“ Đành thế vậy, vì luận văn của Hoàng lão tà, mình quyết liều phen này vậy. không lấy được luận văn từ tay Giang Đào, quyết không về.”

Buổi tối, từ thư viện đi ra, Giang Đào không ngờ mình sẽ chạm mặt cô gái nọ. lần này, anh cũng chỉ nhìn lướt qua, rồi đi thẳng một mạch băng qua cô ấy. Cô nàng lại bắt đầu í ới gọi:

“ Giang đào, anh gượm đã.”

Giang Đào đành ngán ngẩm dừng lại. anh ngầng đẩu nhìn cô, lòng thầm kinh ngạc bởi bờ môi hé cười đi cùng ánh mắt bẽn lẽn của cô. Lúc này, dường như cô gái tỏ ra nhún nhường hơn hẳn bữa qua và bữa trưa nay.

“ Chảng là thế này?”

Phương Nghiên nói hết sức chậm rãi, có vẻ cô đang lựa lời, hoặc đang hạ quyết tâm thì phải. Cuối cùng cô ngước đầu nhìn Giang Đào, lên tiếng nói:

“ Chuyện hôm qua và cả hôm nay nữa, em rất lấy làm tiếc, tất cả là tại em. Em xin lỗi anh, thật lòng là vậy.”

Nhìn Phương Nghiên nghiêm túc ra trò, Giang Đào chực bật cười, mà cũng thấy lạ, chẳng ngờ cô gái này lại đến xin lỗi. ánh đèn ấm áp trong trường tỏa xuống gương mặt cô thứ ánh sáng trong veo tựa như ngọc ngà. Đột nhiên, Giang Đào nhận ra cô bé ấy thực ra cũng khá xinh xắn, đôi mắt to tròn, trong veo, nhìn thấu đáy, sáng như sao.

“ Ừ, được rồi, tôi chấp nhận lời xin lỗi của bạn.”

Dứt lời, Giang Đào dợm bước đi, ngoảnh lại thấy cô vẫn đứng đó, bèn dừng chân lại bảo:

“ Chuyện gì nữa?”

Được lời như cởi tấm lòng, Phương Nghiên liền nói:

“ Anh viết hộ em một bài luận văn nhé? Em không trả tiền nữa.”

Nói đến chuyện “ không trả tiền” cô đâm sượng sùng đôi phần, bèn hạ giọng xuống.

Trông điệu bộ của Phương Nghiên, Giang Đào thầm vỡ lẽ vì đâu cô nàng lại tới xin lỗi. thực không biết nên bực hay là nên cười nữa.

“ Tôi chấp nhận lời xin lỗi của bạn, nhưng không có nghĩa tôi đồng ý viết luận văn hộ bạn. Bạn đi tìm người khác đi/”

Nói rồi liền cất bước dợm bỏ đi.

Không để Giang Đào kịp bước đi, Phương NGhiên liền tranh thủ túm lấy cánh tay anh,

“ Nhưng mà em không tìm được ai khác, với cả họ cũng không lợi hại bằng anh, chỉ một tuần đã hoàn thành bài luận văn.”

Giang Đào nhìn Phương Nghiên, đoạn rụt tay lại, bảo cô:

“ Xin lỗi, quả thực tôi không giúp bạn được.”

Vậy mà Phương Nghiên lại càng thêm cố đấm ăn xôi. Cô ôm chầm lấy cánh tay anh, nài nỉ:

“ Vậy thì từ nay em cứ bám lấy anh, cho đến bao giờ anhd dồng ý thì thôi.”

Nói rồi, cô liền chứng minh với anh bằng dáng vẻ bất chấp của mình.

Giang Đào không nhiều lời hơn nữa, anh quay người bỏ đi, không ngờ vừa cất gót, Phương Nghiên liền tấp tểnh chực theo. Anh rảo bước chân nhanh hơn, cô cũng ba chân bốn cằng vọt theo. Anh dừng bước, cô cũng khựng lại. Tóm lại, bất kể Giang Đào làm gì, Phương Nghiên liền làm y chang như thế. Sinh viên đi qua ai nấy đều nhìn chòng chọc vào bọn họ bằng ánh mắt tò mò.

Sự đeo bám dai như đỉa của Phương Nghiên khiến Giang Đào hơi bực mình, anh quay phắt lại lừ lừ nhìn cô. Vậy mà Phương Nghiên lại ngâng cao đầu, ra vẻ không chịu thua kém, như thể khiêu khích anh. Giang Đào quay đi, không màng đếm xỉa. anh cắm cúi đi thật nhanh, Phương Nghiên liền hấp tấp đuổi theo. Đến trước một cái cổng, Giang Đào bỗng khựng lại, quay ra bảo Phương Nghiên:

“ Tôi vào nhà vệ sinh, bạn cũng vào theo à?’

Phương Nghiên nghe vậy lập tức đỏ bừng cả mặt, song vẫn khăng khăng bảo:

“ Vậy em đứng đây đợi anh.”

Mặc xác cô nàng, Giag Đào điềm nhiên bước vào, k