Nắng chiều thu xuyên qua vách kính bóng láng, nền nhà loang loáng hắt sáng theo. Phương Nghiên thích đứng tại đây, nhìn dòng xe như mắc cửi, dòng người hối hả, đôi ngả ngược xuôi bên ngoài khung cửa sổ. Vào những khi cửa hàng vắng vẻ, yên tĩnh như lúc này, cô tường đứng đó, trước vách kính trải dài, yên lặng ngắm nhìn trăm hoa đua nở, rực rỡ sắc màu ngoài kia. Thi thoảng Phương Nhiên lại nghĩ, hóa ra hai mặt yên ả và ồn ào của thế giới này cũng chỉ cách nhau một vách kính mỏng.
Nghe tiếng nhân viên chào hỏi, Phương Nghiên bất giác ngẩng đầu nhìn đôi thanh niên nam nữ vừa bước vào. Khoảnh khắc ấy, Phương Nghiên bàng hoàng đến độ chết trân tại chỗ, tưởng đâu ảo giác bỗng xuất hiện giữa thanh thiên bạch nhật. Người đàn ông vừa bước vào có đôi mắt sáng như sao, mày ngang như kiếm, tóc tai gọn gàng, đường nét khôi ngô sáng sủa ấy chính là Giang Đào.
Phương Nghiên hơi ngẩng đầu, ánh mắt đau đáu nhìn đối phương tiến lại mỗi lúc một gần. Bóng hình ấy đã từng quen thuộc với cô biết chừng nào, quen thuộc đến độ cô nắm rõ tần suất của mỗi nhịp thở của anh. Bóng hình ấy chính là dấu ấn khó phai mờ mà vận mệnh đã khắc vào tim cô. Và rồi bỗng nhiên, Phương Nghiên đâm lúng túng, tay chân không biết đặt đâu đành giương mắt nhìn Giang Đào mỗi bước gần cô hơn.
Song, không chỉ Phương Nghiên bỡ ngỡ, mà Giang Đào cũng sững sờ không kém. Anh kinh ngạc nhìn cô, vẻ sửng sốt, ngờ vực cùng vố số thần thái khó có thể diễn tả bằng lời đều biểu hiện qua ánh mắt. có lẽ đến chính anh cũng không thể ngờ mình và cô sẽ hội ngộ tại nơi đây.
Tấm gương bản rộng, bóng loáng trong cửa hàng phản chiếu bóng hình hai người, cùng vạt nắng lung linh đương nhảy nhót trong nhà, đều gợi lên trong họ cơn xây xẩm. Và họ, ở hai đầu khoảng cách ngắn ngủi, cứ nhìn nhau trân trối.
Đang lúc bối rối, một bóng dáng xinh xắn bước tới, nhẹ nhàng khoác tay Giang Đào, hỏi:
- Sao thế anh?
Giọng nói dễ thương, ánh mắt thùy mị, chan hòa yêu thương tựa như dòng nước nhìn Giang Đào, nhưng gương mặt còn xinh xắn hơn cả, hàm răng trắng đi cùng cặp mắt long lanh, thanh tú đầy mê hoặc.
Giang Đào quay sang, mỉm cười, nói:
- Em không tranh thủ chọn quần áo đi? Hôm nay, cả thẻ lẫn con người anh đều thuộc quyền quản lí của em đấy.
Cô gái cười khúc khích, mắt đưa lúng liếng, phụng phịu nói:
- Chỉ hôm nay mới thuộc quyền quản lí của em thôi á, vậy em khỏi cần tằn tiện nữa, phải đánh hẳn mẻ mới mới được.
Vừa nói vừa ngắm nghía quần áo dọc theo hai bên kệ tường. Hai nhân viên còn lại của cửa hàng đã quay sag đón tiếp mấy vị khách mới bước vào. Phương Nghiên đành theo chân hai người, ôn tồn giới thiệu:
-Những sản phẩm trưng bày ở đây đều là mẫu mới nhất trong năm nay của chúng tôi. Kiểu dáng độc đáo, mới mẻ, quan trọng là mỗi mẫu chỉ có thiết kế duy nhất một bộ.
Đảo qua mấy vòng xem xét, người con gái ngắm nghía những bộ quần áo sang trọng cắt may tinh tế, bắt đầu lưỡng lự đắn đo, liền quay sang hỏi Giang Đào:
- Anh thấy bộ nào đẹp?
Xem chừng, Giang Đào không mấy bận tâm về kiểu dáng trang phục, nghe cô gái hỏi vậy, anh mới như choàng tỉnh, cười mỉm, nói:
- Đều đẹp cả, em ưng bộ nào thì cứ mua.
Cô gái nhìn Giang Đào, bĩu môi ra chiều chạnh lòng, đoạn quay ra tham vấn Phương Nghiên.
-Theo chị, bộ nào đẹp?
Phương Nghiên chum chím mỉm cười, nhấc hai bộ đồ treo trên giá cạnh đó tới gần, cô nói:
- Tôi thấy hai bộ này rất hợp với bạn.
Nhìn bộ quần áo trên tay Phương Nghiên, cô gái thoáng vẻ băn khoăn liền hỏi:
- Vậy à? Nhưng mà em thấy cứ bình thường làm sao á.
Tuy cô gái nói vậy, song Phương Nghiên vẫn tươi cười đáp:
- Bạn có thể vào phòng thử, mặc lên người để xem thế nào. Bạn thấy sao?
Nghe lời khuyên của Phương Nghiên, cô gái bụng bảo dạ cũng có lí, bèn mang quần áo vào phòng thử đồ.
Phương Nghiên đứng đó, vốn đợi cô gái kia thử đồ xong bước ra, không ngờ Giang Đào lại tiến tới, nhìn cô ra vẻ thản nhiên,. Anh cười bằng mắt, trong đó chất đầy những tia chế giễu. thậm chí lời thốt ra cũng ngụ ý mỉa mai:
-Không ngờ cho đến ngày nay, gu chọn đồ của em vẫn khá khẩm đấy chứ.
Nghe anh nói vậy, Phương Nghiên liền ngẩng đầu nhìn anh. Ưu tư trong cô không biết nói sao cho phải, chua chat, bối rối, chỉ thoáng chốc mà vô vàn mối sầu rủ nhau ùa về. Con người ấy mỗi khi cười đều đẹp trai như vậy dẫu kiểu cười ấy có thờ ơ vô tình, dẫu khiêu khích lấn át ánh nhìn anh. Thế mà thời gian cũng chỉ làm nhạt phai nét dè dặt, mẫn cảm năm nào, để ung dung khí khái được dồi dào hơn xưa.
- Vì đây là công việc của tôi.
- À, thì ra là công việc.
Giọng điệu của anh nặng nề sự rẻ rung, cứ như vừa nghe một câu chuyện hài hước nào đó, trong khi ánh mắt nhìn Phương Nghiên vẫn sắc như dao.
- Thật không ngờ đain tiểu thư nhà họ Phương cũng biết đi làm, vả chăng còn chọn công việc phục vu, đoán sắc mặt người đời.
Lời lẽ của anh chỉ càng khiến cô thêm sượng sùng, song cũng chỉ bặm chặt môi, không dám đáp lại. may sao lúc ấy cánh cửa phòng thử đồ bật mở, cô gái mới rồi khấp khởi đi ra. Vừa đi vừa chỉnh trang lại bộ váy đang mặc trên người, cô đứng trước gương xuay hai vòng, đủ tỏ rõ sự hài