dính trên miệng Minh
Phong. Cô không biết tại sao mình lại trở nên dịu dàng như thế với anh. Nhưng nhìn anh bị thương cô không thể trơ mắt ra mà coi như không
biết. Tận sâu ở một góc nào đó trong trái tim cô luôn cảm thấy hơi nhói
đau khi nhìn thấy Minh Phong bị đánh ngã.
Lập Nguyên thành công đánh nén Minh Phong thì hả hê vô cùng. Nhưng khi
anh ta nhìn thấy Hải Lam lo lắng cho Minh Phong thì cơn ghen lại bốc
lên.
“Lam…em làm gì vậy…em là đang đau lòng cho hắn sao???”
“Anh im đi….sao anh có thể đánh người vô cớ như vậy được chứ? Minh Phong sai, nhưng anh cũng không được phép làm vậy. Em thật thất vọng về anh
quá đấy Lập Nguyên”
“Trịnh….Hải….Lam…..sao em có thể quay lưng về phía anh mà bênh vực cho
hắn. Em điên rồi….” anh ta gào thét điên cuồng. Giờ phút này Phùng Lập
Nguyên không còn là một con người nữa, sự ghen tuông, lòng đố kỵ, sự
phản bội đã làm cho anh ta mất hết tính người.
Anh ta tiếp tục giơ nắm đấm hướng về Minh Phong mà đánh úp lần hai.
Xong lần này Minh Phong đã đề cao cảnh giác với kẻ địch tấn công. Đang
định tránh cú đánh của Phùng Lập Nguyên thì Hải Lam quay người ôm trầm
lấy Minh Phong ngã nhào ra ghế làm cô nắm hẳn trên người anh. Có lẽ bởi
vì Hải Lam nghĩ Minh Phong lại không đề phòng nên đã từ bi ra tay cứu
anh.
Phùng Lập Nguyên đánh hượt cú đấm thư hai thì hơi chới với nhưng rất
nhanh anh ta đã lấy lại thăng bằng mà đứng thẳng dậy. Thấy Hải Lam cứ
nằm trên người Minh Phong mà che trở làm lửa giận trong lòng anh ta cứ
thế ngùn ngụt cháy lên. Doãn Minh Phong khốn khiếp đã phá hỏng hết kế
hoạch của anh ta. Anh ta mất hết lý trí mà cầm con dao trên bàn lần thứ
ba đâm về phía bọn họ.
Hải Lam kinh sợ mà kêu “á” lên rồi gục đầu vào lòng Minh Phong
Tất cả mọi người chứng kiến cảnh tượng từ đầu đến giờ khi nhìn thấy
Phùng Lập Nguyên cầm giao chuẩn bị giết người thì vội can anh ta ra nên
Minh Phong và Hải Nam may mắn thoát ra được quỷ môn quan mà bình an trở
về.
Phùng Lập Nguyên bị mấy người bảo vệ túm ra khỏi nhà hàng nhưng vẫn không ngừng gầm thét đòi giết Hải Lam và Minh Phong.
Mọi người thấy cảnh đổ máu đã không xảy ra nữa thì thở phào nhẹ nhõm. Họ nhìn đôi bạn trẻ vẫn còn ôm nhau nằm trên ghế thì tản ra không quấy
rầy…
“em định nằm trên người anh mãi sao?” thấy Hải Lam cứ ôm chặt lấy mình
không chịu rời ra làm Minh Phong cảm thấy rất ấm áp. Anh rất muốn bọn họ cứ như vậy mà ôm nhau thật lâu. Nhưng đây là nhà hàng, bao nhiêu con
mắt đang nhìn họ cười nói nên anh mới luyến tiếc mà nhắc nhở cô.
Hải Lam mắt nhắm nghiền lại, tay cứ thế ôm eo anh không buông. Chỉ khi
anh lên tiếng cô mới từ trong lòng anh ngượng ngùng đứng dậy. Khuôn mặt
vốn đã trắng hồng giờ lại hồng thêm hơn nhìn rất giồng búp bê. Cô liếc
xéo anh một cái. Anh cũng thật quá đáng, cứ để cô nằm như vậy mà không
bảo mình sớm một chút.
“Lập Nguyên đâu rồi?” Hải Lam nhìn xung quanh không thấy anh ta đâu thì
hỏi Minh Phong. Nghĩ tới vừa rồi Lập Nguyên cầm con dao định đâm bọn họ
mà cô vẫn còn hạnh cả người. Một con người từ tốn, ăn nói nhã nhặn mà
sao bỗng chốc lại trở một kẻ sát thủ máu lạnh như vậy được chứ.
“chết rồi” Minh Phong cũng không thừa sức mà quan tâm đến hắn ta
“anh…|”
“đừng có đứng đấy mà trách móc anh. Em có biết vì em mà anh để bụng đói
không hả? còn không mau đưa anh đi ăn?” Minh Phong đánh lạc hướng rất
nhanh..
“anh có chân thì tự đi mà ăn” Hải Lam giận dỗi với anh. Lúc nào rồi mà
còn ở đấy đòi ăn chứ. Anh không biết cũng chỉ vì anh mà cô mới ăn được
có nửa già miếng bít tết thôi sao. Nghĩ đến bỏ phí món ăn đắt tiền mà cô cảm thấy ghét anh không chịu được…..Cô sót lòng nhìn đĩa bít tết, hậm
hực bỏ đi để mặc anh một mình.
Thấy cô vô tình mà bỏ mình ở đây, Minh Phong vội giữ lấy cánh tay cô mà làm nũng
“nhưng anh đang bị thương mà”
Hải Lam dừng bước, liếc nhìn vết thương của anh thì cũng chẳng có gì,
chỉ bé như con kiến vậy mà cũng kêu được. Thật không biết anh có phải
đàn ông không nữa. Cô trừng mắt lên với anh định xả cho 1 tràng thì
Minh Phong đã thông minh làm mặt xị tỏ vẻ biết lỗi của mình trước cô. Cô chỉ biết bất lực trước cái tính trẻ con của anh quá đi…
“đi thôi” nói mỗi thế rồi Hải Lam vung tay đi trước
“a…….đau quá” Minh Phong cố tình kêu to lên
“anh sao thế?” nghe tiếng anh kêu đau cô vội chạy đến bên
“chắc có lẽ vừa nãy đập vào thành bàn nên giờ tay mới đau, a a ” anh già vờ rất giống
“đau lắm sao?” cô nghi hoặc nhìn anh
“uhm”
“anh đi từ từ thôi. Đừng cử động tay nữa, giờ chúng ta đến bệnh viện”
Hải Lam đỡ lấy cánh tay bị thương của anh. Minh Phong nở nụ cười chiến
thắng…
Bệnh viện
“Tay anh chỉ là va đập nhẽ thôi, không có gì nghiêm trọng cả, chỉ cần
bôi thuốc này để bớt sưng là được” bác sỹ sau khi khám tổng quan cho
Minh Phong thì đưa ra kết luận.
“cám ơn bác sỹ” Minh Phong đứng dậy chuận bị ra ngoài thì trong đầu nảy ra ý tưởng
“bác sỹ, tôi nhờ ông một việc được không?”
………..
“Sao rồi? bác sỹ nói gì?” Ngay khi Minh Phong từ phòng khám bước ra thì Hải Lam quan tâm đỡ anh ngồi xuống ghế mà hỏi thăm
“Ông ấy nói tay anh do