Duck hunt
Yêu Lại Từ Đầu

Yêu Lại Từ Đầu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326954

Bình chọn: 10.00/10/695 lượt.

ai bà chưa về. Bà buồn rầu mà quay gót bước đi. Bà muốn cho Lập Nguyên bất ngờ nên đã không báo trước với anh ta. Đi được vài bước thì nghe thấy "xoàng" một cái từ trong nhà phát ra khiến bà thoáng giật mình. Chẳng lẽ trong nhà có trộm....

Bà quay lại trước cửa mà gõ "Nguyên......cháu có ở trong đó

không?....mau mở cửa cho bác.....bác Như Ý mà cháu". Vẫn không có người lên tiếng trả lời mà trong khi tiếng đồ đạc rơi vẫn không ngừng phát

ra. Bà không nghĩ ngợi gì liền đẩy mạnh cánh cửa một cái....thì ra cửa

không khóa........nhưng cảnh hỗn độn trước mắt làm bà Như Ý kinh sợ mà

hét lên

"Nguyên......cháu sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?...Sao mọi thứ lại thành

ra thế này...Nguyên" Bà Như Ý tiến đến bên Phùng Lập Nguyên đang ngồi co ro bên góc nhà khóc trong đau đớn. Bà rút khăn tay băng lại vết thương

cho anh ta. Chẳng lẽ Minh Phong đã đến đây gây sự.....

"cút.....cút hết đi cho tôi....bà cũng giống chúng nó............đều là một lũ lừa đảo..........bà cút đi....đi đi" Anh ta vung cánh tay đầy

máu lên mà thét gầm lên

"Nguyên....bình tĩnh.....có chuyện gì từ từ nói bác nghe đi con" một vài giọt máu dính lên người bà Như Ý nhưng lúc này bà chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm đến nó. Nhìn Phùng Lập Nguyên máu me đầy người bà rất xót

lòng.

"là bác sao......haha......bác đến đây để cười nhạo tôi thảm hại có đúng không? Bác đi đi..." anh ta cứ thế mà đẩy bà ra

"Nguyên.....rốt cục là chuyện gì? Hãy nói bác biết, bác sẽ giúp cháu .

Bác không lừa cháu, bác là thật lòng" mặc cho con trai có cố đuổi bà đi

nhưng bà gan lì mà tìm ra căn nguyên của căn bệnh.

"Thật lòng ư? haha...vậy bác hãy mang người con gái tôi yêu trở lại nguyên vẹn bên tôi đi. haha" anh ta cười đau đớn

"Nguyên....hãy kể hết tâm sự của cháu cho bác biết. Có như vậy bác mới

giúp được, nào đừng ngồi dưới đất như thế, đứng lên đi kẻo lạnh"

Phùng Lập Nguyên vô lưc để cho bà Như Ý tùy ý đỡ mình dậy "cô ấy - người con gái mà cháu yêu nhất, đã phản bội cháu lên giường với người đàn ông khác, ....cháu....cháu đau lắm bác ạ" giọng nói đứt quãng cứ như vậy mà vang lên trong sự căm tức. Cứ nghĩ đến chuyện đó là anh ta không sao

bĩnh tĩnh được.

Thì ra là liên quan đến đàn bà, vậy mà bà lại nghĩ xấu cho Minh Phong.

Bà không biết cô gái kia là người như thế nào? Nhưng nhìn Lập Nguyên vì

cô mà đau khổ thế này ắt hẳn nó rất yêu cô gái đó. Vậy bà phải tìm cách

đưa cô trở lại bên con trai bà mới được....

" Bác chỉ hỏi cháu một câu. Cháu có còn muốn giành lại cô gái đó về mình không?"

"Muốn thì sao đây? Cô ấy đã mang thai với hắn, cháu muốn mà được ư?"

"Chỉ là vấn đề cái thai thôi sao? Nếu như đứa trẻ đó không được chào đón ở thế giới này thì cháu vẫn muốn cô đấy chứ?" bà rất muốn nhận được câu trả lời từ con mình

"Bác...bác định làm gì?....Dù không có đứa nhỏ thì ba cô ấy cũng không

đồng ý cháu. Ông ta rất coi thường những người nghèo như chúng cháu"

Phùng Lập Nguyên nói trong tyệt vọng vô bờ

"cháu bình tĩnh nghe bác nói đã"

"vâng" anh ta rất nóng ruột muốn biết rốt cục bà ta có cao kiến gì

"Nghe bác này, cháu hãy đến gặp cô gái kia để làm hòa. Hãy dùng mọi biện pháp để làm trái tim cô ta rung động lại trước tấm chân tình của cháu.

Một khi cô ấy đã thương yêu cháu thì sẽ bỏ đứa bé đi....Đồng thời cháu

hãy đến nhà gặp riêng ba cô ấy để lấy lòng. Bác tin trên đời này không

có người nào lại có trái tim sắt đá trước sự chân thành của người khác.

Hãy làm cho ông ta tin tưởng rằng cháu thực sự yêu con gái ông ta. Đến

lúc đó chẳng phải người cháu yêu sẽ quay về bên cháu sao? Cháu còn có

lợi thế là người đến trước, tên đàn ông kia chỉ là tình cảm nhất thời mà thôi. Hãy dùng trái tim bao dung mà mở rộng vòng tay đón lấy cô ấy.

.....cố lên"

Nghe bà Như Ý phần tích Phùng Lập Nguyên như tỉnh mộng ngàn năm. Anh ta

sao lại không nghĩ sâu xa được như vậy chứ. Đúng rôi, có con thì sao?

Phá bỏ là được mà. Vì tương lại sau này anh ta phải kéo Hải Lam về bên

mình bằng bất cứ thủ đoạn nào. Cô chỉ có thể là của mình anh ta

"Bác Như Ý, thực sự cảm ơn bác, cháu sẽ làm như bác nói" Phùng Lập Nguyên có vẻ phấn trấn lên rất nhiều.

"Có thế chứ. Đây mới đúng là Lập Nguyên mà bác biết. Cố lên con" bà ra sức mà cổ vũ.

..............

Mãi đến 11 giờ đêm, Hải Lam và Minh Phong mới từ nhà Bảo Yến mà đi ra.

Đường phố mặc dù vẫn đông đúc nhộn nhịp nhưng dường như trời hơi se se

lạnh. Minh Phong rất tình cảm mà cởi áo khoác choàng lên người cô, vòng

tay kéo đầu cô ngả trên vai mình.

“Muộn thế này rồi……lát nữa em ở lại nhà anh đi” ngồi trên taxi, anh mở lời ngon ngọt dụ dỗ cô.

“không được, trai chưa vợ gái chưa chồng làm sao có thể ở chung với nhau được chứ? Người ngoài nhìn vào thử hỏi em làm sao mà ngẩng mặt được”

mặc dù bọn họ sớm muộn gì cũng sẽ thành vợ thành chồng của nhau, nhưng

chừng nào cô chưa gả cho anh thì cô không thể tùy tiện mà ở nhà anh.

Nhất định là không….mặt khác con người Minh Phong rất nguy hiểm, nếu ở

lại nhà anh cô sợ lại bị anh “ăn tươi nuốt sống” mất.

“có gì mà không được? em vợ sắp cưới của anh, vả lại chúng ta cũng đã

làm ch