quá đau lòng do không chịu được cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh mà lần lượt qua đời. Nhưng anh không tin những lời đồn đại này.
Nhược Tuyết đáng yêu lương thiện như vậy, Nhược Phong yêu thương em gái của mình không hết làm sao có thể làm ra chuyện như vậy?Anh tin rằng người nhà họ Lương nhất định có nỗi khổ tâm không thể nói ra.
Hiện tại, không phải Nhược Tuyết đang ở trước mặt anh sao?
Nhưng gương mặt trẻ con ngây thơ trước kia đã không còn, giờ đây đứng trước mặt anh là một cô gái có đôi chân mày thanh tú mang một nỗi buồn như có điều gì khó nói. Đúng vậy, là dáng vẻ của một người phụ nữ đã trưởng thành.
Những năm qua, rốt cuộc cô sống như thế nào? Tại sao không trở về? Chung Tử Mặc có rất nhiều vấn đề muốn hỏi nhưng không biết phải nói như thế nào.
Anh quan sát cô nhưng cô chỉ trầm mặc nhìn anh không nói.
"Nhược Tuyết, sao em không nói gì?" Chung Tử Mặc dịu dàng cười nói.
"Nhiều năm không gặp em, em đã thay đổi thật nhiều."
"Anh Tử Mặc, bố mẹ anh đều khỏe chứ?" Nhược Tuyết cười nhạt hỏi anh, tầm mắt cô nhìn về phía cái cây khô lớn ở đằng kia. Những năm này, cô đã trải qua rất nhiều chuyện giống như cả cuộc đời của một người bình thường sẽ không bao giờ gặp phải, giống như một bộ phim truyền hình dài tập, làm sao cô có thể không thay đổi?
Thật khổ thân cho cô, nỗi khổ của cô không cách nào giãi bày, chỉ có thể chôn sâu vào đáy lòng, đêm đến lại không ngừng hành hạ cô.
"Đều khỏe. Nhược Tuyết còn em thì sao?" Chỉ có thể hình dung bằng một câu nói đó là ‘thiên ngôn vạn ngữ’.
"Em….rất tốt." Đúng vậy, rất tốt. Ít nhất cô còn sống và có thể trở về đây .
Cô không hề nghĩ A Cánh lại đưa túi tài liệu này cho cô, trong túi có di ngôn của cha mẹ cô lúc còn sống để lại, một số tiền và có cả chìa khóa của ngôi nhà.
Di ngôn rất đơn giản, cha mẹ muốn cô sống thật tốt, không nên đau lòng, chỉ cần cô có một cuộc sống tốt.
Không oán hận, không chỉ trích trái lại là nỗi đau khi không bảo vệ được con gái của mình và đau lòng vì đứa con trai đã hành động dại dột.
Cha mẹ không biết sao? Sau khi rời khỏi cha mẹ, lòng con như sụp đổ không thể vực dậy. Những năm qua, trong lòng con vẫn nhớ mọi người, dù cuộc sống có u ám con vẫn cố chịu đựng. Nhưng không nghĩ tới một ngày cha mẹ lại bỏ con lại mà ra đi.
Xem xong di ngôn của cha mẹ, cô điên cuồng lao ra khỏi nhà, nhưng đi trên đường cô phát hiện thế giới bên ngoài không có nơi nào dành cho cô. Cô không thể một mình đi xuống núi, ở một nơi xa lạ, đường lại dài như vậy cô nên đi đâu bây giờ?
Cô nắm chặt chìa khóa trong tay, từ từ ngồi xuống, vùi mặt vào đầu gối mà khóc mặc cho những giọt nước mắt thấm ước khuôn mặt, rơi xuống nền đất lạnh lẽo.
Nhiều năm bị giam cầm, thế giới bên ngoài làm cho cô thấy xa lạ và sợ hãi.
Một chiếc xe thể thao sang trọng từ từ dừng lại ở bên cạnh cô, thanh âm quen thuộc lại vang lên trên đỉnh đầu của cô: "Tiểu thư, sau này cô muốn ra ngoài hãy nói cho tôi biết, tôi sẽ đưa cô đi. Nơi này nếu đi bộ thì không thể nào tới được thành phố."
Cặp mắt uất ức mở ra, cô nhìn thấy trên gương mặt A Cánh có chút quan tâm đến mình. Anh ta không phải là hộ vệ của Lương Úy Lâm sao? Sao anh ta có thể quan tâm tới cô?
Không phải anh ta đi theo cô là do Lương Úy Lâm sợ cô chạy trốn chứ? Nhưng cô làm sao có thể chạy trốn được đây?
"A Cánh . . . . ." Tại sao vào những lúc này bất kỳ sự quan tâm của một người nào cô đều cảm thấy rất ấm áp.
"Tiểu thư, lên xe đi, muốn đến nơi nào tôi đưa cô đi." Trong nháy mắt vẻ mặt A Cánh lại trở về lạnh nhạt như cũ. Cô là người phụ nữ của chủ nhân, chủ nhân giao cho anh phải bảo vệ cô thật tốt, anh không thể nảy sinh ý nghĩ khác.
Theo lời A Cánh, cô ngồi vào chiếc xe kia.
Lúc xuống xe cô nói A Cánh đi về trước nhưng anh ta chỉ nhẹ nhàng đáp lại: "Tiểu thư, cô xong việc hãy gọi điện thoại cho tôi, tôi sẽ đến đón cô" Không tới hai giây sau chiếc xe đã biến mất trước mặt cô.
“Có muốn anh đi lên cùng không?” Chung Tử Mặc lặng lẽ quan sát từng biểu hiện rất nhỏ của Nhược Tuyết. Cô có phải đang sợ hãi không? Bỏ đi nhiều năm như vậy, bây giờ sợ về nhà sao?
“Anh Tử Mặc, cảm ơn anh. Em tự lên cũng được.” Cô không biết sau khi mình vào nhà sẽ phản ứng thế nào, cũng không muốn khiến Chung Tử Mặc nhìn thấy bộ dáng khó chịu của mình, cho nên đành từ chối ý tốt của hắn.
“Nhược Tuyết, sao lại khách sao với anh như vậy?” Ý từ chối rõ ràng trong lời nói của cô khiến hắn sửng sốt. Hai người họ trước kia không phải thế này, cho dù đã không gặp mặt nhiều năm, nhưng hắn không hi vọng họ lại xa cách như vậy.
“Em không có ý đó…” Nhược Tuyết không biết nói sao. Cô phải từ chối như thế nào đây? Chung Tử mặc là người tốt, cô không muốn mình liên lụy tới hắn, đây chính là nguyên nhân cơ bản nhất. Cô không thể liên lạc mật thiết với người khác bởi cô sợ người đàn ông kia sẽ không buông tha cho bất cứ ai có liên hệ với cô. Với tính cách cùng bụng dạ mưu mô thủ đoạn đó, anh ta nhất định sẽ làm được.
Cho dù hiện tại anh ta đồng ý để cô làm điều mình muốn, tuy vậy, cô vẫn không thể mạo hiểm.
“Nếu đã không khách sáo, vậy để anh đ
