ai như vậy, sẽ không dễ dàng thả cô?
Chỉ là nếu người ta không nói thì cô phải thức thời một chút chứ? Rốt cuộc mở mắt ra chống lại anh, anh nói rằng đi một nơi? Sẽ là nơi nào? Anh có rảnh rỗi để đi chơi cùng cô sao?
Nhược Tuyết cho là anh muốn mang cô tiếp tục chơi ở Băng Cốc, nhưng cô thế nào cũng không nghĩ tới, anh đi đến đây, máy bay tư nhân đi đến xứ sở hoa anh đào Tokyo, biệt thự ngoại ô thành phố Tokyo Nhật.
Mới vừa xuống xe, Lương Tư Đồng tỉnh ngủ quen việc lôi kéo Nhược Tuyết, trực tiếp hướng đi lên phòng của cô. Xem ra, bọn họ thường xuyên đến nơi này, bằng không người luôn sợ người ngoài như con gái sẽ không như vậy.
Quản gia một thân áo màu trắng ra nhận hành lí của họ, A Cánh đi theo Lương Úy Lâm trực tiếp đi về thư phòng lầu một.
Đứng ở cầu thang cuối tầng, Nhược Tuyết dừng bước, xoay người lại len lén nhìn bóng dáng cao lớn sắp đi tới cửa thư phòng, bước đi của anh vững vàng, vẻ mặt thật bình tĩnh, kể từ khi bắt cô lên máy bay anh vẫn cứ bình tĩnh như vậy.
Đúng vậy, quá bình tĩnh rồi, cho nên anh mới làm cô kì quái. Cái người đàn ông luôn mang thù hận không lẽ tha cho cô rồi sao?
Có gì đó không đúng! Vô cùng không đúng, cô ngày đó làm ra chuyện như vậy với anh, lấy tình tình của anh, sẽ băm cô thành từng đoạn mới không lạ, mà cô cũng chuẩn bị đối phó với việc anh sẽ trả thù, nhưng bộ dạng không làm gì kia ngươc lại làm cô lo lắng vô cùng…
Vậy anh ngàn dặm xa xôi mang cô đến Tokyo có phải muốn dùng biện pháp khác đối phó với cô? Chỉ là theo năng lực của anh không cần phải thế chứ?
"Mẹ, thế nào?" Lương Tư Đồng không rõ chân tướng nhìn mẹ.
Cô nhìn ánh mắt của anh thật sự rõ ràng, không biết giọng nói của con gái lại cảm giác nhạy bén vang lên, anh cảm thấy cô đang nhìn anh, rốt cuộc khi tiến vào thư phòng trước xoay người lại, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt cô.
“Tiểu thư, cô cần gì, có thể nói với tôi.” Quản gia cất hành lí xong ra ngoài thấy tiểu thư đang nhìn chủ nhân đang ở dưới lầu, cung kính đợi lệnh ở bên cạnh.
"Ừ, không có." Cô gấp gáp kéo con gái đi lên lầu.
Trời ạ, lời nói nào cười như thế nhìn thấy Lương Úy Lâm thì mất hồn, Lăng Nhược Tuyết, cô còn có thể vô dụng hơn không!
Đi cùng con vào phòng chơi một lát sau, mệt mỏi hai người nằm trên đất ngủ thiếp đi. Hơn nữa việc đi ngắm cảnh nhiều còn ngồi máy bay mấy giờ liền cô thật mệt. Mệt đến khi có người vào ôm cô lên giường ngủ, cũng không có tỉnh lại.
Khi cô lần nữa mở mắt ra, thấy khuôn mặt cười ngọt ngào của con gái “Mẹ, là con heo ham ngủ!”
"Đồng Đồng ngoan, tới đây mẹ hôn một cái." Ngủ đủ giấc, tỉnh lại lại thấy khuôn mặt nhỏ bé, tâm tình của cô thật tốt.
"Mẹ. . . . . ." Giọng nói ngọt ngào vang lên đồng thời môi hồng răng trắng, khuôn mặt nhỏ nhắn da thủy nộn đã bu lại. Cô đứng dậy, ôm lấy tiểu bảo bối của mình, "Bảo bối, con thức dậy lúc nào?” Đưa tay vuốt mái tóc mềm mại của con gái, lòng cô cũng mềm mại, bảo bối của cô! Rốt cuộc cũng ở bên cạnh cô.
"Lúc ba ba vào! Ba. . . . . ." Người bạn nhỏ đem mặt từ trong ngực mẹ chui ra, hướng người đàn ông đứng ở cửa, gọi lớn.
Ba? Nhược Tuyết lúc này mới hiểu mình vì sao nằm trên giường, là người đàn ông này ôm cô lên giường đấy! Ngẩng đầu liền thấy người đàn ông đang đứng bên cửa sổ. Mà anh cũng đúng lúc xoay người lại.
“Làm sao anh lại ở chỗ này?” Quá mất thể diện, cô đã ngủ lâu rồi? Vậy anh rốt cuộc nhìn cô bao lâu? Cũng may lúc ngủ cô không có chảy nước miếng, theo bản năng lấy tay nhỏ bé lau miệng.
Cô cười nhẹ nhõm, từ từ thu tay lại….Ghét anh lắm sao? Lương Úy Lâm ánh mắt liếc nhìn. Người phụ nữ này trở mặt thật nhanh!
"Anh thế nào không thể ở chỗ này?" Đi tới bên giường, người bạn nhỏ đã từ trong ngực Nhược Tuyết chui vào trong ngực người khác.
"Mẹ, sau đó chúng ta cùng đi ra ngoài chơi!"
"Đi nơi nào chơi?" Nhược Tuyết kinh ngạc ngẩng đầu nhìn ngoài cửa sổ, mặc dù nói không biết bây giờ là mấy giờ rồi, chỉ thấy sắc trời đã có điểm chậm, bọn họ còn chưa có ăn tối, phải đi đâu chơi?
"Đi đến nhà Nghiêm thúc thúc!" Nghiêm thúc thúc? Là nhà Nghiêm đại ca sao? Sao cô lại không biết nhà Nghiêm đại ca ở Tokyo? Chỉ là trừ cô cùng Nghiêm đại ca nói chuyện tương đối nhiều nhưng cô lại không biết được gì cả. Cô nghĩ nhà anh ở Thái Lan.!
“Mẹ không muốn đi…” Không chút nghĩ ngợi, Nhược Tuyết trực tiếp ra tiếng. Cùng anh đi ra ngoài cho tới bây giờ đều không phải là chuyện tốt, cô không cần tự đi kiếm khổ.
"Mẹ, tại sao không đi?" Người bạn nhỏ không hiểu mẹ tại sao nói không đi. Bình thường mẹ không phải thích nhất đưa mình đi chơi sao? Huống chi nhà Nghiêm thúc thúc có chị gái nhỏ cũng thích chơi cùng cô bé, đồ chơi nhà chị gái nhỏ cũng nhiều như nhà của cô bé nha! Cô bé chỉ qua có hai lần nhưng là rất thích!
“Bảo bối, con theo chị Sunny về thay quần áo trước, để ba nói chuyện với mẹ, có được hay không?” Lương Úy Lâm cắt đứt cự tuyệt của cô, đưa tay nhấn nút ở đầu giường, không tới nửa phút, cửa phòng bị gõ nhẹ hai tiếng, người bạn nhỏ rất nhanh trợt xuống chạy tới giường mở cửa.
Đứng ở cửa là cô gái trẻ tuổi lần trước ở Giang gia, mới vừa rồi Lương Úy Lâm gọi cô là Su