yêu cũ ái muội không rõ ràng, cùng niềm vui mới hình như chỉ có chính
mình hảo cảm yêu đơn phương. Lại còn cả offer lưu học nữa,có lẽ ngày hôm nay đã
gửi đến rồi!.
———
Ngược lại, tại nhà Hà Tô Diệp, một đám người đang
nháo loạn ầm ĩ. Khâu Thiên không biết thế nào mà dùng chuột bạch nhỏ làm một
thí nghiệm, sơ ý bị Hà Thủ Tranh thả ra ngoài, cậu bé “woa woa” kêu lên hưng
phấn, ở phía sau chạy đuổi bắt, Phương Khả Hâm bị dọa phải đi lánh nạn trong
nhà vệ sinh, Khâu Thiên cười nhạo cô: “Em gái à, tốt xấu gì cũng là hình ảnh
sinh viên khoa lâm sàng, sao mà không có can đảm thế?”
Phương Khả Hâm run rẩy: “Khâu Thiên, cách xa tôi ra
một chút, tôi ghét anh, thực chán ghét anh!”
Khâu Thiên buông tay, bất đắc dĩ hướng về phía Hà Tô
Diệp nhỏ giọng nói: “Có nghe thấy không, Tiêm Tiêm Giác, thật ra tớ cũng rất
rất rất chán ghét cậu!”.
Hà Tô Diệp không để ý đến anh, ánh mắt vẫn lơ đãng
hướng đến phía cuối bức tường, có chút mất hồn vía, anh suy nghĩ ‘ cô nhóc tại
sao muộn như vậy còn chưa đến, liệu có phải là tăng ca hay bỗng dưng có việc
đột suất, ngay cả một cú điện thoại, tin nhắn cũng đều không có’.
Nghĩ vậy anh liền đứng bật dậy cầm di động gọi điện
thoại cho cô, ai ngờ ở đầu dây bên kia là giọng nói thở hổn hển của Thẩm Tích
Phàm: “Tôi vừa mới về, đầu đường của tiểu khu xảy ra tai nạn gì đó, chật kín cả
một bên, tôi lập tức sẽ đến ngay, nhớ phần tôi một bát cơm nhé!”
Anh không khỏi cười rộ lên, an ủi cô: “Đừng nóng
vội, tôi để phần cho cô một suất ở phòng bếp là được rồi chứ?”.
Sau khi Thẩm Tích Phàm vào nhà, Hà Thủ Tranh ngồi ở
trên ghế sô pha thần bí ‘hì hì’ gọi: “Chị à, cho chị xem đồ chơi này hay lắm!”.
Sau đó, một con chuột bạch trắng ló đầu ra, hướng về phía Thẩm Tích Phàm kêu
“chít chít”.
Thình lình cô bị kinh hãi rụng tim, không để ý đụng
vào Hà Tô Diệp ở sau lưng mình, anh đỡ cô, trừng mắt to nhìn Hà Thủ Tranh:
“Tiểu quỷ, đừng tưởng rằng chú trị không được nhóc, ngay cả nhóc với Khâu Thiên
kết làm đồng minh chú cũng không nương tay đâu!”
Khâu Thiên từ trong bệnh án ngẩng đầu: “Tớ? Tớ không
có lỗi đâu nhá. Được, tớ biết rồi, lần sau đến có lẽ nên mang theo con thỏ, cả
người lẫn vật đều vô hại!”
Hà Thủ Tranh hưng phấn: “Chú có thể làm món thịt thỏ
rồi!”.
Lúc này, Hà Tô Diệp chú ý trên tay Thẩm Tích Phàm
đang cầm một túi giấy, một loạt dãy chữ bằng tiếng Anh, thấy không rõ lắm, chỉ
có cái dấu tròn màu đỏ, giống như đã nhìn thấy ở đâu đó.
Không ai chú ý tới, chỉ có anh một người, vội vàng
muốn biết xuất xứ của lá thư này.
Kết quả, vẫn bị anh hấy được, là dãy chữ “School of
Hotel Administration,Cornell
University,Ithaca,NY,14853,U.S.A”.
———-
Tất cả mọi người tranh nhau thưởng thức bát mì kiều
mạch kia, anh thấy Thẩm Tích Phàm vụng trộm hướng về phía mình mỉm cười, tiếp
theo còn khoa chân múa tay cái gì đó, bởi vì cô biết bản thân anh vì cô mà dự
mưu để lại một bát ở phòng bếp làm bữa ăn khuya.
Lần đầu tiên, anh đối với cô rốt cuộc nở một nụ cười
chẳng hề tự nhiên, giống như sự ăn ý từ trước đến bỗng nhiên bị làm cho xáo
trộn. Nỗi bất an cùng sự phiền não nảy lên trong lòng. Cô gái trước mắt này,
trước đây cười sáng lạn, lóa mắt như vậy, bản thân lại cảm nhận không tới được
tâm tư cùng dụng ý thực sự trong lòng cô. Anh bỗng nhiên nghĩ đến sự bất an của
chính mình, chính là, đối với cô, biết quá ít, hiểu cũng quá ít, mà hiện tại,
giữa hai người bọn họ sự gắn bó và cân bằng duy nhất đều như bị nhiễu loạn.
Anh tra trên bản đồ nước Mỹ, tìm kiếm vị trí
Philadelphia cùng thành phố New York, rồi lại đi tìm hồ sơ dự tuyển của trường
đại học Pennsylvania kia, âm thầm ra quyết định.
Tất cả, chỉ chờ cô mở lời giải thích.
Tam
thất – tán ứ cầm máu, hoạt huyết ngừng đau… nhưng, trái tim anh cũng rất đau,
phải dùng cái gì để trị đây!
![]()
Khi Hà Tô Diệp nhận được
điện thoại của hội Hồng Thập Tự* đã rất muộn rồi.
(* Hồng thập tự: giống với hội chữ thập đỏ)
Anh gần đây nhận ra bản thân thường có một ít hành
động có liên quan đến dây dợ. Ví dụ như, lấy dây điện lại kéo đổ hộp đựng bút,
hoặc là sơ ý bị dây điện vướng vào chân mà hạ đo ván ra mặt bàn…, anh cẩn thận
nghiền ngẫm một chút là suy nghĩ thiếu sót, tư duy lôgic thật loạn đã dẫn tới
việc đối với nhân quả mọi thứ mà nghĩ cực kì yếu kém,chẳng lẽ là điềm báo cho
hoàn cảnh xấu sau này.
Đều là lỗi của cái offer kia, khiến cho anh tâm tình
không yên, hoang mang lo sợ.
Tiếp nhận cú điện thoại này chính là giúp cho tâm tư
hỗn loạn của anh tạm thời bình tĩnh trở lại. Hội Hồng Thập Tự của trường hằng
năm đều tổ chứ đội chữa bệnh từ thiện đến vùng núi, chỗ này là nơi hai năm
trước anh đã tới qua, rất quen thuộc.
Anh trốn trong cái thôn nhỏ ở vùng núi kia, nơi ấy
có ruộng bậc thang, lúa nước, nhà nhà nuôi gà chăm vịt, còn có những chú lợn cả
người đầy bùn đất, tất cả đều là những thứ anh chưa từng thấy trước đây.
Mỗi ngày đi lấy nước, nhóm lửa, sau đó khám bệnh, dạy học cho ngườ