mắt tò mò nhìn, kết
quả là ngây ngẩn cả người, đứng ở trước đại sảnh, chân đều như chôn chặt không
bước nổi nửa bước.
Nghiêm Hằng là ai? Hắn là Đái Hằng!
Ba năm không gặp, anh trở nên trưởng thành hơn, nét
ngây ngô rút bớt, khuôn mặt vẫn tuấn dật tiêu sái như vậy, mỗi cái giơ tay nhấc
chân đều trở nên khí chất phi phàm, cùng với anh trước kia, không thể so sánh
nổi.
Ba năm, thật sự có thể thay đổi nhiều điều đến
thế.
Nghiêm Hằng là mối tình đầu của cô, chia tay
nhau ba năm trước đây, sau đó mỗi người có tương lai riêng, thực lòng cô nghĩ đến
có thể cả đời không còn gặp lại nhau, cuối cùng tại nơi đây tái kiến anh, cuộc
sống của cô, có phải có chút châm chọc hay không?
Anh cũng nhìn chăm chú đến Thẩm Tích Phàm, ánh
mắt một bên hơi hơi nheo lại, bốn mắt nhìn nhau, đầu cô “Ầm” một tiếng
liền trống rỗng, Trình tổng một bên cuối cùng hình như cũng phát giác ra cái
gì, nhìn Thẩm Tích Phàm, xem lại Nghiêm Hằng: “Đó là giám đốc bộ phận Phòng của
chúng tôi, Thẩm giám đốc”
Ngữ khí của anh chần chừ, cũng không cố ý che
giấu: “Chính là… cảm thấy nhìn có chút quen, chú Trình chúng ta đi trước đi.”
Thời điểm anh rời đi còn không quên nhìn Thẩm
Tích Phàm liếc mắt một cái, sau đó vào thang máy, chờ cửa khép lại, hai người
bọn họ lại bỏ lỡ nhau.
Thẩm Tích Phàm có loại tư vị lâu năm hỗn
loạn, nhẹ nhàng thở dài một cái, xoay người đi tới khu biệt thự, cô thế nhưng
lại không phát hiện ra Lâm Ức Thâm đứng cách đó không xa trên cầu thang, khóe
môi hơi động, bất đắc dĩ cười.
Hoắc
hương –hương thơm biến loạn, chỉ là quá sâu cay, nhưng thuốc đắng dã tật.
![]()
Cơm nước xong, Thẩm Tích Phàm vốn tính đi ngủ sớm
một chút xem,đem những hồi tưởng toàn bộ mọi thứ đáng chết vào giấc ngủ là
xong, kết quả thấy trưởng nhóm một đường chạy chậm tới: “Giám đốc Thẩm, đã xảy
ra chuyện!”
Cô lập tức dựng thẳng lưng, hoàn toàn cảnh giác: “Có
việc gì?”
“Khách biệt thự số 7 khu C trách cứ room service*!”
(* phục vụ phòng, mình để nguyên cho giống với
nguyên bản)
Huyệt tái dương của cô vô cớ lại bắt đầu đau: “ Số 7
khu C, số 7 khu C, Lăng… cái gì kia à?”
Nhóm trưởng gật gật đầu.
“Đi xem”.
Bắt đầu buổi tối mùa đông cực lạnh, Thẩm Tích Phàm
chỉ mặc bộ đồ bình thường, vải dệt mỏng manh căn bản chịu không được lạnh, Khu
C lại là nơi nước xanh, gió lớn càng lạnh, cô đông lạnh run rẩy, liên tục hắt
xì vài cái.
Nhìn tới cửa biệt thự số 7 mở, Lăng Vũ Phàm tựa vào
bên cửa, cúc áo sơ mi chỉ cài một cái, ngắm nghía cái kính mắt, cúi đầu cười,
đứng bên cạnh một nhân viên phục vụ, tóc hỗn độn, bả vai không ngừng co rúm,
nhìn kỹ nước mắt đầy mặt, trang điểm đều đã mờ.
Đại khái có thể đoán phát sinh chuyện gì, nhưng vẫn
phải trước mặt vị thiếu gia này giả dạng ngu ngốc, Thẩm Tích Phàm thật cẩn thận
hỏi: “ Xin chào ngài, ngài Lăng , xin hỏi ngài đối với room service của chúng
tôi có chỗ nào không hài lòng?”
Lăng Vũ Phàm nheo lại đôi mắt hoa đào, đánh giá Thẩm
Tích Phàm, chậm chạp phun ra: “Room service của quý khách sạn hạng mục thật
đúng là nhiều, tôi cũng không nghĩ tới còn bao gồm cả hạng mục… cùng khách lên
giường?”
Cô có chút uất giận, vẫn là ngữ khí bình thản: “Ngài
Lăng không ngại nói rõ ràng, chúng tôi có chỗ nào không đúng nhất định sửa
lại!”
Hừ lạnh một tiếng: “Giám đốc Thẩm chẳng lẽ
không nhìn thấy xảy ra chuyện gì sao?”Hắn không cài chặt, áo sơ mi bị gió thổi
tung, lộ ra dáng người rắn chắc, tinh tráng.
Thẩm Tích Phàm nhẫn nại tính khí mà giải thích: “Tôi
nghĩ chuyện này nhất định là hiểu lầm, ngài Lăng thật sự xin lỗi, tôi không để
ý tốt nhân viên của mình, khiến cho ngài một phiền toái lớn như vậy, mong ngài
tha thứ!”
“Hiểu lầm? Làm sao có thể là hiểu lầm đây? Ha ha,
giám đốc Thẩm thật sự có thể nói truyện cười, tôi chỉ là muốn bữa ăn khuya,
Room attendant* của các cô liền đem tôi như đồ ăn ngon, việc này giải thích như
thế nào?”
(* người phục vụ )
Trong lòng Thẩm Tích Phàm một trăm lần cũng không
tin nhân viên phục vụ phòng chủ động hướng trên người hắn tấn công, trái với
lương tâm cô nói: “Ngài Lăng, chúng tôi sẽ nghiêm túc xử lý chuyện này, buổi
sáng ngày mai sẽ cho anh một câu trả lời vừa lòng thuyết phục, để biểu đạt sự
xin lỗi của chúng tôi, tôi sẽ cử người đưa tới thẻ khách quý, ngài còn có thể
sử dụng sân golf lần tới, cũng miễn phí trở thành hội viên. Đối với hành động sơ
sẩy tạo thành ngoài ý muốn của chúng tôi, mong ngài bỏ qua!”
Lăng Vũ Phàm nở nụ cười, tươi cười với Thẩm Tích
Phàm xem ra một nửa là khiêu khích một nửa là khinh thường, bỗng nhiên, hắn ép
sát người vào Thẩm Tích Phàm, thở ra hơi thở ái muội: “Việc kia giám đốc
Thẩm có đồng ý “tự mình” bồi thường tôi hay không?”
Thẩm Tích Phàm nhắm mắt làm ngơ, biểu tình như
thường, hướng hắn cúi đầu: “Nếu ngài Lăng không còn việc gì, tôi trước tiên xin
cáo từ, đối với việc xử lý chuyện này, ngày mai chúng tôi sẽ thông bao cho
ngài, chúc ngủ ngon!”
Lăng Vũ Phàm hơi sửng sốt, đem kín