Cô đành phải cố nén ghê tởm, một hơi uống cho xong,
dùng nước lọc súc mấy lần miệng, mới trở lại bình thường, lần này trong miệng
là mùi vị mơ hồ, nhất định là hương vị của hoắc hương cùng gừng dại, nhưng lại
nồng đậm cay cay, sau đó lại làm cho người ta cảm giác dư vị không dứt.
Tục ngữ nói thuốc đắng dã tật tốt cho bệnh, cô sốt
không ra mồ hôi, lại bị thang thuốc đông y này làm cho xuất hiện, chỉ trong
chốc lát, trên trán liền bắt đầu đổ mồ hôi, cô có chút vui sướng, bò lên
giường, đắp chăn thật dày, ngả đầu liền ngủ.
Nửa đêm ra một thân mồ hôi, lại sờ cái trán, độ ấm
bình thường, trong lòng cô vui vẻ, thì thầm một tiếng, thuốc đông y thật hiệu
nghiệm, sau đó lật người, tiếp tục ngủ.
Buổi sáng ngày thứ hai tỉnh dậy, thần thanh khí
sảng, chỉ là trên áo ngủ toàn là mồ hôi, cô liền đi tắm rửa, lúc tắm được một
nửa, tiếng chuông di dộng mãnh liệt kêu, cô không để ý tới,qua một lúc lâu, lại
vang lên mấy lần.
Mặc quần áo đi ra, thì thấy là Hứa Hướng Nhã gọi
tới, cô cười cười, không để ý, mở tủ lạnh lấy ra nước trái cây cùng trứng gà,
nướng vài miếng bánh mì, đặt lên trên bàn, ánh mặt trời ấm áp, bắt đầu ăn bữa
sáng.
Di động lại vang, cô chậm chạm ấn phím nghe, sau đó
bên kia truyền đến âm thanh oán niệm của Hứa Hướng Nhã: “Cháo, cô nói Nghiêm
Hằng rốt cuộc muốn ăn cái gì đây? Hỏi mấy lần những người ở đây nhưng
cũng không có ý kiến, tôi đanh phải tìm đến cô.”
Cô sửng sốt, bánh mì đang ngậm rơi xuống, Hứa Hướng
Nhã vẫn ở đầu bên kia bất bình: “ Nếu không tôi đã mua ít thức ăn cho chó đi
tính toán với anh ta cho rồi, buổi sáng hôm nay lúc đưa bữa sáng, nhân viên
phục vụ nói anh ta nhìn đến bữa sáng rồi nhíu mày, chỉ ăn mấy miếng rồi không
động vào nữa.”
Đái Hằng cực kì kén ăn, Thẩm Tích Phàm biết việc
này, cô hỏi: “ Cô buổi sáng đều chuẩn bị cái gì?”
“Trứng ốp la, bánh mì lúa mạch, sữa chân giò hun
khói mứt hoa quả loãng”
Cô thở dài: “ Trứng ốp la phải tám phần chín, giữ
lại đường tâm, bánh mì lúa mạch đổi thành bánh mì sữa; mứt hoa quả loãng, anh
ta chỉ ăn mứt hoa quả làm từ quả sơ ri màu trắng thôi, sữa phải ấm, tốt nhất là
hãng Mộng Ngưu hoặc Elie, chân giò hun khói thì đổi thành khoai tây”
Hứa Hướng Nhã hít một hơi: “Thực, con mẹ nó khó
tính!” Cô ta lại tò mò: “Cháo, cô làm sao mà biết nhiều như vây a? Trên tài
liệu rõ ràng không có?”
Không thể nói rõ là loại tư vị gì, Thẩm Tích Phàm
đành nói dối: “Tôi ngày hôm qua vừa tìm được, khi đi làm nhắc cho cô một chút.”
Hứa Hướng Nhã than thở: “ Cô tốt nhất sớm đến đây
một chút, vị đại gia miệng mèo này vẫn phải đợi cô vì hắn mà chuẩn bị đồ ăn
đấy!”
—-
Trở lại khách sạn, Trưởng ca của Cảnh các tới báo
cáo: “Giám đốc Thẩm, sự việc tối hôm qua đã xử lí tốt rồi, chỉ là ngài Lăng mới
sáng đã tới “Khai Bác” họp rồi.”
Cô day day huyệt thái dương của mình theo thói
quen,: “Được rồi, buổi tối mang thẻ khách quý chuẩn bị như thế nào cho tốt,
cùng tôi đi sang bên đó nói cho rõ ràng” dừng một chút “ Trình tổng biết chuyện
này chưa?”
“ Đã báo lên rồi, Trình tổng đồng ý với cách xử lí
phương án, đồng thời để toàn bộ nhân viên lấy đây làm bài học”.
Sau đó Hứa Hướng Nhã đến tìm cô, than thở: “ Đầu năm
nay làm việc mệt mỏi, mệnh của chúng ta đều là hầu hạ người, nếu sống ở cổ đại,
tôi chính là mệnh nô tài, chủ tử bảo đi hướng đông không dám đi hướng tây…”
Thẩm Tích Phàm cầm lấy ly trà: “ Ít nói nhảm đi, chỉ
nghe là tốt rồi, anh ta chỉ ăn thịt nạc, thịt lợn cùng thịt bò, thịt gà bình
thường; thích ăn cháo, nhất là cháo chính tông Quảng Đông; rất ít ăn cay, nhưng
với lẩu thì cực thích lẩu cay tê của Trùng Khánh*;Thích uống canh bổ các loại
nấm cùng thuốc đông y hầm chung; thích ăn hải sản, nhưng không khoái ăn cá;
Thích ăn điểm tâm nhỏ kiểu dáng Tây Âu, nhất là bánh ngọt pho mát; thực đơn hôm
nay lấy món ăn Giang Tô, Chiết Giang làm chủ, canh phối hợp hầm với thực phẩm,
ngọt một chút dùng bột sắn, bữa ăn khuya là cháo gà xé cùng một ít món khai vị
nhỏ.”
(*Về các món ăn của Trùng Khánh, người Trùng Khánh
thích các món ăn cay tê là chính, họ rất thích ăn lẩu. Đến du ngoạn tại Trùng
Khánh mà không nếm thử món lẩu cay tê của Trùng Khánh thì thật là một điều đáng
tiếc. Khi ngồi ăn, chỉ thấy nồi nước nhúng màu mỡ đỏ, có ớt, hoa tiêu. Còn thức
nhúng thì có tới mấy trăm loại như: Sách bò, lươn, cá hố, các loại rau, nấm,
v.v…)
![]()
Hứa Hướng Nhã sợ hãi than: “ Cháo, cô thật lợi hại,
cái chức quản lí nhà bếp này nên để cho cô làm a!” cô ta cầm laptop, vội vàng
chạy đi, miệng còn kêu : “ Nhanh, nhanh , nhanh, tôi đi đây!”.
Thẩm Tích Phàm cười khanh khách, bản thân lợi hại ở
đâu đây, ở cùng Nghiêm Hằng 3 năm, tự nhiên quen thuộc khẩu vị của anh, anh ta
là người thích ăn, nhưng cực kì khó tính, chính mình từng vì anh rửa tay nấu
canh, thế nào có thể không biết những điều anh thích hay ghét chứ.
Trong miệng có loại vị đắng và cay cay, có lẽ là mùi
vị của hoắc hương, cô đã uống khá nhiều nước, vẫn cảm nhậ
