thích cậu luôn luôn nhiều hơn tớ,
cái việc kia đương nhiên cảm thấy khó chịu a!”
Hà Tô Diệp nheo lại ánh mắt, trong lòng thầm nghĩ,
ngay cả mình đều biết cậu đối với Phương Khả Hâm có ý, nếu không trước đây vì
sao luôn bắt Lí Giới theo mình lải nhải cái tin tức “cô ấy thích anh”, chỉ là
hình như có chút đạo lí.
Khâu Thiên nhanh chóng đi mở cái vung: “Cậu vì sao
không đi thổ lộ hả?”.
Hơi nước bốc lên, trên cửa sổ bao phủ một tầng sương
trắng, Khâu Thiên tầm mắt có chút mơ hồ, trong làn hơi ấy, khuôn mặt Hà Tô Hiệp
hiện ra sự tịch liêu thản nhiên: “Không dứt đoạn quá khứ, làm thế nào có tương
lai, tớ không muốn ép cô ấy, cũng không mong cho cô ấy thấy áp lực, chỉ cần
đứng bên cạnh, cô ấy hạnh phúc là tốt rồi.”
Khâu Thiên vỗ vỗ bờ vai anh: “Không nghĩ tới con la
đã tiến hóa nhanh như vậy, thuyết tiến hóa của Darwin phải sửa lại thôi!”.
———-
Bữa cơm này, Thẩm Tích Phàm thật sự ăn quá nhiều,
phải nói là mọi người đều ăn quá nhiều, ôm bụng nằm ở trên sô pha rên hừ hừ,
cũng không ai nhúc nhích, Lí Giới kêu: “Anh, kiện vị tiêu thực phiến!”
Thẩm Tích Phàm liền nhớ tới lần trước Hà Tô Diệp có
nhắc qua loại thuốc mới, phì cười một chút, sau đó đã thấy anh bưng một cái bát
gì đó tới đây, đen tuyền, nhưng thật ra rất thơm, chẳng lẽ là—- loại thuốc
mới?.
Không phải còn xin con dấu độc quyền mới tung ra thị
trường sao? Ngay cả số đăng kí của cục y tế cũng không có, anh vội đem tới để
chúng ta làm thí nghiệm, lại nói, có phải khi lấy cơ thể con người làm thí
nghiệm đều có thể nhận tiền hay không, cô Thẩm Tích Phàm không nên không công
làm kiếp con chuột bạch.
Chỉ là, quả thật uống rất ngon, mùi vị sơn tra, còn
có hương cam, Khâu Thiên khuấy một chút nếm thử, tường tận liệt kê ra các cái
tên: “ Sơn tra, mạch nha, thanh bì, ô mai, chỉ thực, đây chính là loại thuốc
ông lão Cố ấy muốn làm?”
Hà Tô Diệp nghiêm trang: “Đây là mình ở phòng thí
nghiệm thích làm chơi, thế nào uống được hay không?”
Toàn bộ mọi người cười ầm lên, nhao nhao đi múc thứ
gì đó trong bát, Thẩm Tích Phàm không khỏi nhìn qua Hà Tô Diệp vài lần, anh
chống vào sô pha, tóc mái rơi xuống dưới, che khuất nhân trung, anh tới gần cô,
nhẹ giọng nói: “Cô nhóc, buổi tối ngày mai đi ăn kẹo hồ lô chứ?”
Cô nghênh hướng tới ánh mắt anh, cười dài: “Được
thôi, không gặp không về!”
Thẩm Tích Phàm nhớ tới xâu mứt quả kia, màu đỏ nước
đường bao lấy quả sơn tra tròn tròn, không có hạt vừng sặc sỡ cùng bánh đậu,
chỉ là một xâu mứt quả đơn thuần, cũng là thứ mỹ vị tuyệt vời nhất.
Cô mãi mãi là một người theo cái chủ nghĩa lý tưởng
hóa hoàn mỹ, hi vọng tình yêu của bản thân, không cần kim cương để trang điểm,
không cần vàng bạc làm đồ trang sức, chỉ muốn tình yêu, chính là cái hương vị
đó của kẹo hồ lô, sơn tra thêm nước đường, có chua có ngọt, trăm lần ăn cũng
không chán.
Mà Hà Tô Diệp, có thể hay không là cái người kia,
trong tuyết lớn tung bay, nơi góc đường tiếng người ồn ào huyên náo, mà tới đưa
cho cô một xâu mứt quả ấy.
Hạnh
nhân- phân làm hạnh nhân đắng và hạnh nhân ngọt, đình khái bình suyễn, vị đắng
tác dụng ban đầu là trị ho giảm hen, còn có công dụng thông phổi.
![]()
Anh cầm lên thời gian biểu, nhìn xem thời
gian, dựa vào ngày tháng , mới giật mình, thì ra đêm nay là giao thừa. Tòa nhà
thí nghiệm của trường lành lạnh yên tĩnh, chỉ có vài ánh đèn phòng nghiên cứu
của cơ quan khoa học, vãng lai không thấy mấy người, nghiên cứu sinh cùng làm
việc từ sớm đã biến mất. Phòng thí nghiệm yên ắng sạch sẽ to như vậy liền chỉ
có mình anh.
Ba năm rồi, cái tết của Hà Tô Diệp đều trôi qua thế
này, cả ngày lẫn đêm vùi đầu vào thuốc, trong liều lượng và các ca trực, mỗi
khi bà nội, bà ngoại gọi điện đến, anh luôn nói quá bận không thể về nhà được,
bất tri bất giác, tết đối với anh mà nói có cũng được mà không có cũng chẳng
sao.
Bởi vì, không có nhà, không có người cùng nhau một
chỗ đón giao thừa, thời điểm 12 giờ, mùi hương của sủi cảo, điện thoại chúc
mừng năm mới nối liền không dứt,là những thứ anh không muốn trải qua.
—–
Bỗng tiếng điện thoại không biết của ai từ phòng bên
cạnh vang lên, giọng ca của Trần Dịch Tấn truyền trong dãy hành lang gấp khúc
vắng vẻ, thật lâu thật lâu: “Merry, Merry Christmas, lonely, lonely Christmas,
muốn chúc mừng không biết dành cho ai, tình yêu khiến chúng ta rơi vào bế
tắc…..”.
Trong lòng anh một trận chua sót, thở dài một hơi
thật mạnh, chợt nghe trên hành lang một đoạn tiếng bước chân của giày cao gót,
nhỏ vụn, có chút hỗn loạn, không tự chủ được mà dừng lại công việc trên tay một
lát. Chờ mong điều gì đây!
….
Tiếng bước chân bỗng im bặt, không ngoài dự đoán,
người tới sẽ đẩy cửa mà vào, mang theo hộp cơm, mỉm cười với anh nói: “Hà Tô
Diệp, ăn sủi cảo, đừng bận nữa, tối nay là đêm giao thừa rồi! nhanh tới, bằng
không em sẽ ăn hết luôn!”
Anh luôn luôn cười cô: “Bên trong phòng vô trùng ăn
sủi cảo, có phải có chút không tôn trọng các dụng cụ
