i.
Chỉ là anh không xác định được, đây là loại tình cảm
gì.
Đối với Trương Nghi Lăng, anh có chút ỷ lại, bởi vì
cô là người đem anh từ trong vực sâu lôi ra, mang lại cho anh sự ấm áp, trong
tình yêu này, bọn họ đều quen tiếp nhận tình cảm tốt đẹp của đối phương, cứ
ganh đua xem ai yêu ai nhiều hơn, nhưng đến cuối cùng cô lại chẳng hề yêu anh.
Rất kỳ quái, đối với Thẩm Tích Phàm, anh lần đầu
tiên cảm thấy bản thân có thứ gì đó gọi là trách nhiệm.
Chỉ là bởi vì cô so với anh nhỏ hơn thôi sao?
Uất
kim hương – hay Tulip là hoa, cũng là thuốc, rất đẹp, nhưng có chút đau thương
mờ nhạt.
![]()
Buổi sáng khi chưa tới 6 giờ, Hà Tô
Diệp đã bị tiếng điện thoại đánh thức, anh vội nghe máy, bên kia là giọng của
một người phụ nữ lòng như lửa đốt thất thanh: “Bác sĩ Lưu, mau tới cứu giúp,
bệnh nhân giường số 18 sợ là không qua được!”
Anh lập tức ngây ngẩn cả người, vừa định nói cho cô
nhầm rồi, đối phương lại một hồi giải thích: “ Thật xin lỗi, tôi gọi nhầm
rồi, gọi nhầm rồi!”.
Anh yên lặng, nhếch miệng cười tắt điện thoại, nằm ở
trên giường làm thế nào cũng không ngủ được, dứt khoát dậy luôn.
Sáng sớm mùa đông bình mình cực trễ, trời gần 6 giờ
sáng mà vẫn tối đen một mảnh. Anh một tay bánh mì chấm sữa ăn, một tay lật luận
văn, ánh mắt không ngừng nhìn lướt, anh càng xem càng buồn bực,thở dài: Lí Giới
tiểu tử kia càng ngày càng có thể thợ may ăn dẻ, thợ vẽ ăn hồ*, luận văn như
thế này cầm giao cho giáo sư, cũng không sợ bị lột da.
(* gần như là cắt xén nguyên vật liệu trong thi công
ấy! ở đây chỉ Lí Giới ăn bớt viết thiếu thì phải! (^。^)
Thuận tay cầm bút, xóa đi một đoạn lớn nội dung vô
dụng, anh liền gọi điện thoại cho Lí Giới.
Lí Giới đang ngủ tới mức thiên hôn địa ám*ở phòng
trực ban, điện thoại kêu vang lập tức hồn bay phách tán, vừa nhìn thấy dòng chữ
Hà Tô Diệp, liền bắt đầu oán giận: “Anh giai à, anh nội tiết mất cân đối sao?
Sớm như thế mà đã dậy!”.
(* ngủ không biết trời đất tối sáng, say như chết)。
Hà Tô Diệp nuốt giận: “Cái luận văn quái quỷ gì mà
xú tiểu tử nhà ngươi viết đây, thảo nào không dám tự mình đưa cho giáo sư, lấy
bút anh đọc cho chú, bảo xóa thì xóa, bảo sửa nhiều thì sửa nhiều, muốn qua thì
không cần phí lời, lát nữa đi làm anh tới phòng tiếp nhận bệnh nhân nội trú
kia, lúc chú tới điện thoại báo cho anh.”
Lí Giới ngoan ngoãn nghe lời, cười hì hì: “Em biết
anh giai không đành lòng nhìn em nước sôi lửa bỏng mà”.
——-
Buổi sáng đi tới phòng tiếp nhận bệnh nhân nội trú,
căn bản không cần đến phòng bệnh, nhưng bởi vì anh đã viết cho bệnh nhân một ít
thuốc đông y bổ trợ điều trị, nên muốn tới hỏi một chút hiệu quả của thuốc, sau
đó sẽ tùy bệnh mà kê thuốc hợp lí hơn.
Đi đến phòng bệnh khoa nội tiết trao đổi, vài bác
sĩ, y tá chúm chụm lại thì thầm nhỏ to cái gì đó, có một bác sĩ thấy Hà Tô
Diệp, tiếp đón anh: “Bác sĩ Hà, anh nói có đáng trách hay không, rõ ràng ngày
hôm qua người còn rất khỏe, ngày hôm nay nói không xong thì không xong luôn?”
Anh trầm ngâm một chút: “6 giờ hơn buổi sáng là bệnh
nhân phòng cấp cứu của các anh?”.
“Cũng không phải,bệnh nhân mắc chứng cường giáp đột
miên*, mới nhập viện hai ngày sáng sớm hôm nay đã đi rồi.”
(*cường giáp đột miên: là loại bệnh tuyến giáp hoạt
động quá mạnh gấy nên hiện tượng lồi mắt ~~~ rất ghê rợn, mình không giám
post hình!!! ●﹏●)
“Cường giáp tâm suy?”.
Một bác sĩ khác nói tiếp: “Không chắc chắn chính là,
lúc ấy ai biết, chỉ là nhập viện quan sát, hiện tại mọi người đều sợ bệnh viện
sẽ chọc tới tòa án, haizzz,cậu nói phòng khoa chúng tôi gần đây rất tà môn* hay
không, trong một tuần ‘ra đi’ mất hai bệnh nhân, một người cường giáp đột miên,
một người tâm suy thận suy, đều muốn đi ăn tết sớm, toàn bộ phòng bệnh mây đen
bao phủ, lòng người hoảng sợ.”
(tà môn: ở đây có thể hiểu là đen đủi)
Một y tá tuổi còn trẻ tiếp lời, không lớn không nhỏ:
“Hoàn hảo là không bùng nổ lại cái dịch SARS gì gì đó, so với nó cái này tính
là gì?”
Hà Tô Diệp trong lòng cả kinh, sắc mặt hai bác sĩ
thâm niên đột biến, y tá trưởng răn dạy y tá mới kia, khẩu khí nghiêm khắc:
“Đừng nói lời lung tung, nên làm gì thì đi làm đi!”
Có y tá ở cửa phòng bệnh kêu: “Chủ nhiệm đến đây!”
Lập tức mọi người tản ra ‘ý ới’, Hà Tô Diệp lắc đầu, thẳng đi tới phòng trực
ban tìm Lí Giới.
——
SARS, từ ngữ đã lâu không được nhắc đến, căn bệnh mà
cả nước đều bị làm cho biến sắc. Cái bệnh viện Toàn Quốc Bách Giai này
đương nhiên cũng không ngoại lệ, không riêng gì bệnh nhân SARS liên tiếp khó
thở, lên cơn sốc, cuối cùng tử vong, mà một ít nhân viên y tế cũng lần lượt bị
nhiễm một dạng bệnh như vậy, rơi vào đúng nơi mình làm việc. SARS thời kì đầu,
tỉ lệ tử vong dường như lên tới trăm phần trăm.
Đấy là một năm thảm hại, ảm đạm đến mức nào, mọi
người làm việc tại bệnh viện này đều biết, mỗi người đều đã từng cận kề với cái
chết, người hiểu rõ, người không hiểu rõ liên tiếp ngã xuống, thi thể của bọn
họ
