uổi,
nói cô là học sinh trung học sợ rằng cũng có người tin, anh thở dài: “Quả nhiên,
tôi đã già rồi”.
Thẩm Tích Phàm trấn an: “Bác sĩ Hà, anh thích ăn
thạch hoa quả, là người già nhưng tâm không già ha!”.
——
Đi đến siêu thị của tiểu khu, cô chạy nhanh vào, Hà
Tô Diệp ở cửa chờ, một lúc sau đi ra mang theo một cái túi gì đó, Thẩm Tích
Phàm hỏi anh: “Hà Tô Diệp anh thích ăn đồ ngọt hay không?”
Đây là lần đầu tiên nghe cô gọi tên mình, cảm giác
nói không lên lời, chỉ nhận thấy khi cô mang theo khẩu âm mềm mại nói ra hai
chữ “Tô Diệp”, đặc biệt có hương vị, có chút giống với khi còn nhỏ lúc ông nội
làm mật viên, dùng trung mật tạo thành, vị ngọt quyện rất chặt.
Anh gật gật đầu: “Thích, làm sao vậy?”
Cô lấy ra thanh Socola Dove*: “Đáp lễ lại thạch hoa
quả, Hà Tô Diệp đã cố gắng nỗ lực dùng bản thân đi đun thuốc rất tốt, với tư
cách bệnh nhân tạ lễ cho bác sĩ”.
(Chocolate Dove loại này phổ biến ở Trung Quốc)
![]()
Anh cười nhận lấy, khuôn mặt Thẩm Tích Phàm có chút
ửng hồng, phỏng đoán là hối hận với sự lớn mật của bản thân, mắt sáng như anh,
lập tức liền nhận ra cái cách suy nghĩ của một đứa trẻ.
Nhưng, đây là lần đầu tiên, anh vậy mà không bài
xích việc có người hảo cảm trực tiếp thẳng thắn đối với mình như vậy, cho
dù là Trương Nghi Lăng.
Trầm
hương – tập hợp linh khí trăm ngàn năm trời đất, hương thơm ngào ngạt, sâu sắc,
ôn thuần.
![]()
Thẩm Tích Phàm về nhà, Thẩm mẹ chân chính vui mừng
bắn ra bốn phía, cùng Thẩm bố tuyên dương kết quả lần xem mặt này.
Cô lập tức kêu dừng, Thẩm mẹ nhìn cô hoài nghi:
“Thời gian dài như vậy cùng người ta một chỗ nói cười, chỉ là vì một bữa cơm
giải quyết chuyện lộn xộn đơn giản như vậy?”.
“Chẳng lẽ xem mặt không thành được người yêu, thì
cũng không thể làm bạn bè sao?”.
Trầm mẹ cười khan vài tiếng: “Hắc, cái suy nghĩ lý
trấu của mày đúng là mới mẻ nha, xem mặt chính là xem mặt, không phải giao hữu
cái gì, xem mặt là dùng quan hệ qua lại nam nữ để làm điều kiện tiên quyết, tốt
liền phát triển, không tốt liền ‘Ba sờ’!”.
Thẩm Tích Phàm mờ mịt khó hiểu, cái gì ‘Ba sờ’, Thẩm
bố lộ ra nửa cái đầu hảo tâm nhắc nhở con gái: “Là Pass đấy!”.
Thẩm mẹ như tờ ‘tin tức thành phố’ nện một tiếng
trên bàn: “Không cho phép xen miệng vào, không được liên minh, nghe tôi nói
xong!”.
Nửa cái đầu khi nãy của Thẩm bố lập tức chìm xuống,
Thẩm Tích Phàm bất đắc dĩ, bắt đầu đau khổ, Hà Tô Diệp cái tên chết tiệt kia
viết ra cái thuốc phá hoại gì đây, như thế nào mà trên người mẹ cô liền biến
thành một cái thất bại!
——–
Hà Tô Diệp, Hà Tô Diệp, cái tên thật kỳ quái, có
người lại có thể lấy thuốc Đông y làm tên của mình sao?.
Thẩm Tích Phàm ghé vào bàn, trước mắt mở ra một
quyển vở ô ly, sau đó não bộ liền bắt đầu cảm giác như đi vào cõi tiên mà không
chịu khống chế, một lúc sau, trên mặt tờ giấy ô ly trong tay, tất cả đều là tên
của anh, cô có chút ảo não, lại có chút e lệ, sau đó từng tờ từng tờ đem tên
của anh ném vào sọt rác, thở phào nhẹ nhõm, đi tới cửa sổ trước mặt.
Sắc trời đêm rất tốt, ánh trăng sáng rõ, mọi nhà lên
đèn, mỗi người đều có công việc riêng phải làm của mình, thời gian mới có thể
từ từ trôi qua, sau đó mọi thứ xảy ra rõ ràng, kết quả sẽ biến trở thành hồi
ức, chỉ là có biện pháp nào có thể biết bước tiếp theo sẽ xảy ra cái gì đây; ví
dụ nói như, bản thân và Nghiêm Hằng.
Không nghĩ tới anh, một chút ý nghĩa cũng không có;
nhưng những hồi ức đó, nói quên như thế nào để quên; yêu mãnh liệt, đau khắc
cốt, sau đó là nước mắt dữ dội, trái tim giữ lại chút hy vọng may mắn cuối cùng
đều tan biến.
Đứa ngốc, ba năm trước đây cô là con ngốc, chẳng lẽ
ba năm sau cô còn muốn trở thành một kẻ ngốc nghếch ngay cả chính bản thân mình
đều chán ghét hay sao?.
—–
Ngày hôm sau, Thẩm Tích Phàm vừa mới vào văn phòng,
liền nhìn thấy trên bàn là một lẵng hoa Tulip. Cô hơi hơi ngạc nhiên, cầm lấy
tờ thiếp nhỏ, chữ viết “Đái Hằng” cực kỳ quen thuộc, không có tới từ đâu, cô
cảm thấy tức giận, đem lẵng hoa to đẩy sang một bên, ngơ ngẩn đến ngây người.
Không nghĩ tới Hứa Hướng Nhã thấy được, hai mắt xanh
lè, cầm lấy lẵng hoa kia xem rồi ngửi, tự mình say mê: “Lẵng hoa Tulip này cần
bao nhiêu “bạc” đây, ra tay thật hào phóng”.
Thẩm Tích Phàm đứng dậy pha trà, cũng không quay đầu
lại: “Cô nếu thích liền cho cô là tốt rồi”.
Hứa Hướng Nhã không hề tiếp lời: “Uầy, Đái Hằng là
ai? Cháo, kim quy tế* này cô từ đâu lấy ra đấy?”.
(* Kim qui tế: Con rể vàng; Kim qui: rùa vàng)
Cô tựa tiếu phi tiếu*, cố ý xóa đề tài: “Rùa, cái gì
rùa, rùa lông xanh! Con sau lưng lông xanh dài đặt ở viện bảo tàng hay nuôi ở
quán hải sản? bao nhiêu tiền một cân?”. (* tựa tiếu phi tiếu: cười mà như không)
Hứa Hướng Nhã “Ặc…” ra một ngụm khí lạnh: “Dẫm lên
cái đuôi cô ấy! Trình tổng tìm cô, hỏi cô đối với phương án tiệc rượu
