ũng đã biết
được cảm giác của tình dục – biểu tượng của tình yêu, anh cho rằng em vẫn chưa
thể nghiệm đủ hay sao?”
“Nhất định là em vẫn chưa yêu hắn, nếu không sao có thể nói
những lời vô cảm như vậy.”
Ta cười cười, ngẩng đầu nhìn cánh diều trên bầu trời.
“Ở một mức độ nào đó, em có yêu hắn, thế nhưng cái cảm giác
này không đến mức phải chết đi sống lại. Quan hệ yêu đương kỳ thực là một chuyện
lãng phí thời gian, em không có thời gian để mà đắm chìm trong đó, em có con đường
riêng cần phải đi.”
Ứng Khoan Hoài ngắm ta bằng một ánh mắt khó hiểu:
“Sao em có thể nói về người đàn ông của mình một cách lạnh
lùng như vậy? Sau khi đã trải nghiệm quan hệ xác thịt, em vẫn không hề thay đổi
quan điểm lúc trước tí nào sao.”
Ta nghĩ, thông qua ta, chắc hẳn là anh ấy cũng có thể thấy
được cách nghĩ của mẹ ta, suy nghĩ của hai mẹ con ta kỳ thực chẳng khác gì
nhau.
“Hắn là người đàn ông của em thì thế nào? Sẽ luôn có một người
đàn ông như vậy xuất hiện, không phải hắn, cũng sẽ là người khác, mắc mớ gì em
phải đặc biệt nhớ đến hắn, nhiệt tình với hắn? Tựa như mẹ em, cả cuộc đời chỉ
có một mình ba em, nhưng bà chưa từng yêu ông, cũng chẳng thèm tranh giành tình
cảm, mấy chục năm nay bà luôn làm những việc bà muốn làm. Chẳng phải anh đang bị
tính cách của bà hấp dẫn hay sao? Bà bận rộn với cuộc sống của riêng mình, cho
nên không rảnh theo đuổi tình yêu. Từ mẹ, em đã chứng minh được một việc —— ái
tình là thứ không nhất thiết phải có.”
“Đó là bởi vì không có ai yêu cô chân thành cuồng nhiệt! Ba
của em đã làm hỏng đi ảo tưởng của cô đối với đàn ông, khiến cô không có cơ hội
có được tình yêu! Anh—— “
Ta cắt ngang cơn quá khích của anh ta.
“OK, OK, lỗ tai em còn xài tốt, đừng có hét lớn như vậy.” Thật
là, mỗi lần nhắc tới mẹ, anh ấy liền bướng bỉnh cho rằng ba ta là một đại tội
nhân, tội đáng chết vạn lần. Nói mãi vẫn không thông. Rất khó khiến anh ấy hiểu
rằng mẹ chính vì không muốn yêu ai nên mới bán đứt cuộc đời cho ba ta; bà chỉ cần
có thật nhiều tiền để giúp bà hoàn thành được mọi mơ ước trong cuộc đời mình.
Còn ta tương đối may mắn, bởi vì phàm là tất cả những việc cần
dùng đến tiền, mẹ đều cố gắng hỗ trợ ta, để cho ta muốn làm gì thì làm.
“Cũng trưa rồi, chúng ta đi ăn cơm thôi! Đừng quên, anh nói
muốn vẽ cho em một bức ảnh chân dung đó nha.”
“Khỏa thân được không?” Anh ta giả vờ tỏ vẻ là một kẻ đại
háo sắc.
Ta mạnh dạn trả lời:
“Có gì mà không được!”
“Em đừng có mà phá hủy sự thuần khiết của anh! Khiến anh ở
trước mặt mẹ em không ngẩng đầu lên nổi.” Té ra người không chịu lại là Ứng “tiểu
sinh”.
Ta ôm lấy hắn cánh tay, nói to:
“Em không tin anh chưa từng vẽ cô gái khỏa thân nào.”
“Mấy cô đó đều không phải là con gái của người phụ nữ mà anh
ngưỡng mộ.”
“Anh ngây thơ thiệt!” Quả thực có thể gọi là một động vật hiếm
có. Nếu như anh ấy cứ tiếp tục không chịu giác ngộ, ta nghĩ có thể anh ấy sẽ
trong trắng thuần khiết cho đến ngày nhắm mắt xuôi tay.
Vừa đi vừa đấu võ mồm với anh ta một mạch tới tiệm cơm, vừa
sắp bước vào cửa, đằng xa có người gọi ta lại!
“Dĩnh nhi!”
Giọng to tướng, nghe rất quen.
Không phải chứ? Ta rốt cục lại để cho cái tên Chung Dân Chi
kia túm được rồi sao?
Mới nghĩ xong, tên tiểu tử kia đã vọt tới trước mặt ta, chạy
vội đến nỗi hụt hơi mà ho khù khụ.
“Rốt cục cũng tìm được em. Anh gọi điện thoại không biết bao
nhiêu lần, sao em không trả lời cuộc nào vậy?”
Ngu ngốc, bởi vì ta không muốn trả lời.
“Ai da! Em quên.”
“Em—— thôi bỏ đi! Thấy em hôm nay ăn mặc rất bình thường,
anh không tính toán nữa.” Hắn quay sang Ứng Khoan Hoài tự giới thiệu: “Tôi là
Chung Dân Chi. Là anh ba của Dĩnh Nhi.”
“Ứng Khoan Hoài.” Anh ta đưa tay ra bắt.
Xem ra Dân Chi rất có thiện cảm với ứng Khoan Hoài. Bắt tay
xong, hắn hướng ra phía sau lưng ta ngoắc ngoắc: “Thận Triết, bên này! Em gái
mình ở chỗ này.”
Hai người này là anh em song sinh dính nhau à? Sao lúc nào
cũng đi cùng nhau vậy.
Phương Thận Triết đi tới, vừa nhìn thấy mặt ta lập tức ngây
ngẩn cả người, một lúc lâu sau mới mỉm cười:
“Anh không biết Dân Chi còn có một cô em gái khác xinh đẹp
thanh tú như thế này. Chào em, anh là Phương Thận Triết.”
“Thận Triết, mình chỉ có một cô em gái thôi. Nó chính là người
lần trước cậu đã gặp rồi đó, chính là Nhậm Dĩnh.” Dân Chi nói một lèo.
Ta suýt tí nữa thì nổi nóng ngay tại chỗ.
Phương Thận Triết nhìn kỹ ta thêm một lần nữa bằng ánh mắt
kinh ngạc sững sờ:
“Xin lỗi, trí nhớ của anh tệ quá, không biết phải nói gì. Chỉ
là không ngờ tới Nhậm tiểu thư khi không trang điểm lại xinh đẹp như vậy.”
Ta mỉm cười giả tạo, vội vàng sáp vào người Ứng Khoan Hoài,
trả lời:
“Không sao hết, đi với bạn trai nào thì phải ăn mặc trang điểm
theo ý thích của bạn trai đó. Anh chàng số 1 của em thích trang điểm đậm; còn
anh số 2 này thích em để mặt mộc tự nhiên; từ trước đến nay em rất biết nghe lời.”
Cũng may Ứng Khoan Hoài phản ứng tốt, vô cùng ăn ý với ta, lập
tức ôm lấy ta, làm như hai kẻ đang yêu nhau.
“Cũng trưa rồi, chúng ta cùng nhau ăn cơm đi!” Dân Chi lên
tiếng
